Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cuối cùng, nam nhân vuốt ve ngọc ban chỉ, vẻ mặt thản nhiên nói: “Vậy thì hãy để Ngôn Khanh tĩnh dưỡng chu đáo.”
Ông ta vừa dứt lời, bầu không khí trong phòng mới thả lỏng.
Nam nhân lại nhìn thoáng qua Tiêu Ngôn Khanh trên giường, sau đó xoay người rời đi.
Gian ngoài, người Tiêu gia do Tiêu lão phu nhân dẫn đầu đang nôn nóng chờ tin tức. Thấy đoàn người Diêu Thái phó ra ngoài, họ vội vàng định hành lễ. Diêu Thái phó nhẹ nhàng đỡ Tiêu lão phu nhân đứng dậy, cười ôn hòa: “Ngôn Khanh đã không có mệnh hệ gì, lão phu nhân đừng lo lắng.”
Tiêu lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tốt rồi.” Sau đó bà ta cầm tấm khăn lau khóe mắt: “Hài tử này đã lớn rồi mà vẫn khiến người ta lo lắng, làm hại đại nhân phí công chạy tới đây một chuyến.”
Diêu Thái phó không muốn nhiều lời: “Bản quan còn có việc, xin phép đi trước. Chờ Ngôn Khanh tỉnh lại rồi sai người báo cho ta một tiếng.” Nói đoạn, ông ta nhấc chân rời đi ngay.
Tiêu lão phu nhân muốn giữ ông ta ở lại dùng bữa cũng không được, vội gọi Tam gia tiễn ông ta. Tiêu Tam gia hớt hải đuổi theo.
Trên xe ngựa, Diêu Tông Vũ nhắm mắt dưỡng thần, sắc mặt lúc sáng lúc tối. Một lát sau, ông ta chợt cất lời: “Chuyện này, hai con thấy thế nào?”
So với tính cách ngông cuồng của Chu Tự, Tiêu Ngôn Khanh chưa bao giờ đắc tội họ.
Ngô Văn Anh châm chước trả lời: “Lúc nãy con đã sai người đi điều tra, thuộc hạ nói rằng buổi sáng sau khi hạ triều, Tiêu Ngôn Khanh mời Giang Trục đến Ngộ Tiên chính điếm uống rượu. Ngộ Tiên chính điếm ở chốn ít người nên rất hợp với tính cách của huynh ấy.”
Giang Trục là Đại lý Tự thiếu khanh, thuộc phái thanh lưu* trong triều, tính cách cương trực, còn trẻ mà đã được bệ hạ trọng dụng.
*Thanh lưu: Chỉ những người có đức hạnh, tâm tính trong sạch, đoan chính, không kéo bè kéo lũ hùa theo người khác làm điều xấu.
Sự cố lần này chủ yếu vẫn bắt đầu từ việc ngoại sanh của Thái phó là Thiệu Bưu xâm chiếm ruộng tốt của dân chúng, phe Mao Cảnh Thăng mượn chuyện này gây khó dễ, Thiệu Bưu bị giam cầm chịu hình, kế tiếp là Thiệu Bưu được Thái phó cứu ra, Dữu Âm chết trên đường đi nhậm chức.
Không cần biết Dữu Âm có phải bị Thiệu Bưu giết hại hay không, nhưng hiện giờ mọi người đều cho rằng họ giết người, có nghĩa là dính líu tới họ.
Tiêu Ngôn Khanh vốn tính cẩn trọng, Thái phó giao chuyện này có hắn là vì suy xét tới điểm này, vì vậy Tiêu Ngôn Khanh đi tìm Giang Trục là chuyện bình thường. Bởi vì vụ án Dữu Âm là do Đại lý tự điều tra.
“Tiêu Ngôn Khanh chờ hơn một canh giờ, mãi không thấy Giang Trục tới nên rời đi, lúc xuống lầu thì gặp chuyện. Lúc ấy tình hình nguy cấp, may mà có một phụ nhân đi ngang qua, đánh bậy đánh bạ ném gói thuốc trong tay ra ngoài, không thì e rằng huynh ấy sẽ gặp nguy hiểm.”
Diêu Thái phó mở mắt: “Phụ nhân đó là ai?”
Ngô Văn Anh đáp: “Chính thê của Tạ Trường An, tân khoa Thám hoa năm nay. Dạo trước nàng ấy bị sảy thai, hôm nay đến bên kia châu kiều tìm đại phu khám bệnh, đồng thời mua mấy thang thuốc điều trị cơ thể, sau đó đến tiệm rèn bên cạnh Ngộ Tiên chính điếm gửi thư về quê. Tiểu nhi tử của tiệm rèn làm nghề bốc vác ở bến tàu, tận dụng tiện lợi này mà gửi thư giúp người xứ khác để kiếm tiền. Hôm nay Mạnh thị đi gửi thư về quê nên trùng hợp bắt gặp cảnh tượng đó, Tiêu Ngôn Khanh còn nhân tiện kéo nàng ấy lên xe ngựa, đưa đến Chu Tước môn.”
Đỗ Huệ Trực lắc đầu: “Thật tốt bụng, chính huynh ấy đang bị thương nặng biết bao.”
Diêu Thái phó hờ hững nói: “Đúng vậy, cho nên tốt bụng mới dễ gặp chuyện đen đủi.”
Đỗ Huệ Trực không dám nhiều lời. Nhưng nghe ý của Diêu Thái phó thì ông ta đã tin Tiêu Ngôn Khanh. Cũng phải thôi, vết thương là chân thật, hành vi của Tiêu Ngôn Khanh hoàn toàn không có vấn đề, đã thế còn xuất hiện Mạnh thị nào đó.
Dựa theo tính cách thận trọng của Tiêu Ngôn Khanh thì dù làm bất cứ chuyện gì, hắn cũng sẽ tính toán vô số biến cố, bảo đảm không có sơ suất gì thì mới hành động. Không bao giờ xuất hiện ngoài ý muốn như Mạnh thị, Trần thị gì đó.
Cho dù xảy ra sự cố ngoài ý muốn, hắn cũng tuyệt đối không mạo hiểm đưa người nọ rời đi cùng mình.
Vậy nên chỉ có một đáp án duy nhất, có người không muốn Tiêu Ngôn Khanh làm được chuyện này.
Ngoại trừ phe Mao Cảnh Thăng, chỉ còn lại Chu Tự.
Vả lại chỉ có mấy người bọn họ biết tin Thái phó giao chuyện này cho Tiêu Ngôn Khanh xử lý.
Không cần nói rõ cũng biết đáp án là gì.
Chu Tự thật là hồ đồ.
Sau lễ Thất tịch, Mạnh Tiêu nhận được thiếp mời của Hứa nương tử mời nàng ngày mai đến quý phủ làm khách.
Đương nhiên Mạnh Tiêu phải đi. Nàng cố tình lấy khăn tay và túi thơm do mình tự thêu, đều được làm bằng tơ lụa quý giá, thêu các loại hoa văn mai lan trúc cúc mà mọi người đều thích, vốn được dùng để bán lấy tiền. Nàng đeo lên người rồi đến phòng bếp nấu bữa sáng với Tạ Du.
Sáng hôm sau, Mạnh Tiêu mang theo đồ thêu và hai món điểm tâm ra ngoài. Điền thị biết nàng đi thăm Trạng nguyên phu nhân nên không có ý kiến gì.
Mạnh Tiêu mặc áo ngoài màu vàng xanh thêu hoa cúc, bên dưới là váy dài màu xanh lục, trên người không có nhiều đồ tranng sức, chỉ vấn hết tóc lên cao, cắm hai cây trâm bạc.
Vì Hứa nương tử nói chỉ mời nàng và Tiêu nương tử nên nàng không ăn diện long trọng.
Mạnh Tiêu cười đáp: “Đi đường tốn chút thời gian, tỷ tỷ chớ trách.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




