Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nương Tử Nhiều Phúc Chương 22: Cặp Vợ Chồng Đó Không Có Kẻ Nào Là Người Tốt

Cài Đặt

Chương 22: Cặp Vợ Chồng Đó Không Có Kẻ Nào Là Người Tốt

Hôm ấy, lấy cớ cầu phúc cho bệ hạ, Tam Hoàng tử mời rất nhiều người đến phủ. Mạnh Tiêu giả ốm tránh thoát, các thị thiếp khác đều đi rót rượu, đêm đó nàng đi ngủ sớm, trong lúc đang ngủ mơ màng thì hắn đột ngột xông vào, đầy mặt đỏ ửng, đôi mắt mê ly.

Lúc ấy Mạnh Tiêu không biết hắn là Tiêu Ngôn Khanh, chỉ ngửi thấy mùi quen thuộc trên người hắn nên mới không tri hô. Sau đó nàng dùng nước trà hạ nhiệt độ cho hắn, nhưng cũng buông tấm khăn rồi đứng cách một chút để hắn tự xử lý, chờ thuốc trên người hắn hết hiệu lực, nàng liền gọi hắn rời đi.

Mạnh Tiêu không biết đêm đó hắn có nhận ra nàng hay không, nàng vẫn nghĩ là không. Đêm đó nàng không thắp đèn, trong phòng tối om.

Sau này Kiều tỷ tỷ kể lại với nàng rằng Tiêu Tham chính say rượu bị trượt chân ngã xuống nước, kế hoạch không thành công. Tam Hoàng tử nổi trận lôi đình, những thị thiếp rót rượu tối hôm đó và hạ nhân đều bị phạt. Khi ấy nàng còn cảm thấy may mắn vì mình không đi.

Thùng xe vừa chật vừa khép kín, chẳng mấy chốc trong mũi tràn ngập mùi đắng quen thuộc, còn loáng thoáng kèm theo mùi máu tươi nồng đậm.

Mạnh Tiêu ngoảnh đầu nhìn sang thì thấy trên vai phải của nam nhân bị rạch một vết thương, thịt lồi ra ngoài, ống tay áo màu ngân bạch bị máu tươi nhuộm ướt, một màu đỏ tươi, trông vô cùng đáng sợ.

Nam nhân cau mày, dáng ngồi ngay ngắn. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Mạnh Tiêu, hắn quay sang nhìn nàng. Lúc nãy tình hình cấp bách nên không quan sát kỹ, lúc này hắn đã nhận ra nàng. Thấy nàng vẫn ôm chặt mấy gói thuốc trong lòng, hắn không khỏi buồn cười.

Hắn gật đầu, chủ động chào hỏi: “Tạ phu nhân.”

Mạnh Tiêu xấu hổ: “Bái kiến Tiêu đại nhân.”

“Lúc nãy khiến ngươi bị sợ hãi, xin lỗi.”

Mạnh Tiêu lắc đầu: “May mà có Tiêu đại nhân ra tay giúp đỡ, không thì không biết ta sẽ bị dòng người xô đẩy đến nơi nào.”

Nghe bốn chữ “ra tay giúp đỡ”, Tiêu Ngôn Khanh nhớ lại cảnh lúc nãy hắn vươn tay kéo nàng, không khỏi chững lại, biết nàng hiểu nhầm. Hắn không tiện giải thích, bèn hỏi: “Tạ phu nhân định đi đâu?”

Mạnh Tiêu trả lời: “Về nhà.” Nhìn thoáng qua vết thương của hắn, nàng nói thêm: “Đến Chu Tước môn là được rồi.”

Tiêu Ngôn Khanh ừ một tiếng, sau đó nở nụ cười, nói với Từ Dật đang đánh xe bên ngoài: “Đến Chu Tước môn.”

Mạnh Tiêu không rõ hắn cười cái gì, đầy mặt ngơ ngác, bèn quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Tốc độ xe ngựa dần dần tăng lên, rèm cửa sổ cứ lắc la lắc lư, có thể thấy chút cảnh tượng bên ngoài.

Cho dù ngồi xe ngựa thì đến Chu Tước môn cũng cần một khắc. Lúc này Mạnh Tiêu mới chậm chạp nhận ra liệu có phải mình không khách sáo quá không nhỉ? Người ta bị thương mà còn yêu cầu họ đưa mình tới Chu Tước môn.

Lúc nãy hắn hỏi như vậy, có phải là định ám chỉ nàng xuống xe không? Nghĩ đến đây, Mạnh Tiêu hơi đỏ mặt, lúng túng đứng dậy.

Thấy tâm tư viết rõ trên mặt Mạnh Tiêu, Tiêu Ngôn Khanh không nhịn được buồn cười.

Từ Dật ở bên ngoài dừng xe: “Chủ tử, đến Chu Tước môn rồi.”

Mạnh Tiêu không dám nhìn Tiêu Ngôn Khanh, cắn môi rặn ra một câu: “Đa tạ Tiêu đại nhân.”

“Tạ phu nhân khách sáo.”

Mạnh Tiêu đỏ mặt, vội vàng xuống xe ngựa, sau đó ôm mấy thang thuốc nhanh chóng rời đi.

Chờ nàng đi rồi, Từ Dật lo lắng nhìn Tiêu Ngôn Khanh bị thương trong xe: “Chủ tử?”

Tiêu Ngôn Khanh nhắm mắt, sắc mặt tái nhợt nói: “Về phủ trước đã. Lát nữa truyền tin ta bị thương ra ngoài.”

“Vâng.”

Từ Dật lại ngồi trước thùng xe, tiếp tục đánh ngựa.

Trong xe thiếu một người nên nhanh chóng trở nên yên tĩnh. Tiêu Ngôn Khanh thả lỏng đầu óc.

Bệ hạ đã cao tuổi song mãi vẫn chưa lập Thái tử, cuộc chiến Trữ quân càng ngày càng khốc liệt.

Lão sư ngồi ở vị trí đó lâu rồi nên không muốn ủy quyền, lần này thoạt nhìn như Mao Cảnh Thăng đấu tranh với lão sư, nhưng trên thực tế người đứng đằng sau Mao Cảnh Thăng là bệ hạ.

Bệ hạ muốn nâng đỡ phái cải cách, lão sư không thể nào không phát hiện. Chỉ có điều lão sư cho rằng bệ hạ không còn sống bao lâu…

Dữu Âm đã chết, chắc chắn bệ hạ sẽ thừa dịp này gây khó dễ.

Đêm qua lão sư đi tìm hắn, hắn không thể từ chối, nhưng hắn không dám gánh vác chuyện này, cũng không thể làm trái ý bệ hạ.

Tiêu gia đi đến ngày hôm nay chẳng dễ dàng gì. Vinh nhục của mấy trăm người đều gánh trên vai hắn.

Không có nhiều biện pháp để phá được cụ diện này, khổ nhục kế được coi là trung hạ sách.

Hắn và Chu Tự bất hòa, nay lại còn bị thương, lão sư sẽ không quở trách hắn.

Hơn nữa, đây cũng là kết quả bệ hạ muốn chứng kiến.

Tiêu Ngôn Khanh nhớ lại cảnh tượng ban nãy, cảm thấy hẳn là không có sai sót chỗ nào. Ngoài ý muốn duy nhất là sự xuất hiện của Tạ phu nhân, tuy nhiên vấn đề không lớn.

Khi Mạnh Tiêu về nhà thì đã đến buổi trưa.

Thấy dáng vẻ chật vật của nàng, Điền thị không nhịn được nhíu mày: “Con ra ngoài làm gì vậy?”

Mạnh Tiêu nhăn mặt nói: “Có lẽ y thuật của đại phu kia rất cao siêu nên có rất nhiều người khám bệnh. Trong lúc xếp hàng, tự nhiên có hai người đánh nhau, trùng hợp con ở gần đó nên tự dưng bị liên lụy.”

Tạ Du lo lắng hỏi: “Tẩu tử có sao không?”

Mạnh Tiêu lắc đầu: “Ta không sao, chẳng qua mũ che bị người ta làm rơi rồi đạp hỏng mất.” Sau đó nàng cười nói với Điền thị: “Mẹ, đại phu nói chỉ cần con dưỡng thân thể khỏe mạnh thì sẽ không lo chuyện con cái.”

Nghe vậy, nét mặt Điền thị dịu đi nhiều: “Vậy thì tốt, đã vậy con phải chịu khó uống thuốc điều trị.”

Mạnh Tiêu mỉm cười: “Bây giờ con đi sắc thuốc ngay đây.” Nói rồi, nàng lập tức đi vào phòng bếp.

Thấy ánh mắt ưu sầu của mẫu thân, Tạ Du không nhịn được khuyên nhủ: “Mẹ, mẹ đừng suốt ngày nghĩ tới chuyện leo lên quyền quý nữa. Thiên kim tiểu thư nhà người ta hống hách lắm, bây giờ nàng ta dỗ dành mẹ thôi, chờ một ngày nàng ta thật sự vào cửa thì có còn để mắt mẹ nữa không? Chỉ sợ khi đó ngay cả ca ca cũng phải nhìn sắc mặt của nàng ta mà sống, sao hiền lành bằng tẩu tử bây giờ? Mẹ ngẫm lại Phúc Căn ca nhà lý chính hồi trước đi, cưới tức phụ trong thành, ngày lễ tết cũng chẳng thèm về nhà, vợ chồng lý chính vào thành, người ta còn chê Vương thẩm tử bẩn thỉu. Chẳng lẽ mẹ muốn sống cuộc sống như vậy sao?”

Điền thị ngẫm lại, thấy cũng có lý.

Chiều tối, Mạnh Tiêu giúp Tạ Du nấu đồ ăn. Tạ Trường An kiệt sức về nhà thì thấy Mạnh Tiêu bưng đồ ăn đến nhà chính. Thấy hắn, nàng mỉm cười dịu dàng: “Lang quân về rồi, mau rửa tay ăn cơm đi.”

Trong lúc nhất thời, Tạ Trường An hơi hoảng hốt, cứ như trở về cuộc sống ngày xưa.

Lúc ăn cơm, Điền thị cũng thấy nét mặt mỏi mệt của nhi tử, không nhịn được hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì mà hôm nay con về trễ vậy?”

Có lẽ Tạ Trường An đói lắm rồi, chỉ tranh thủ trả lời trong lúc cắm mặt vào bát cơm: “Chiều nay Tiêu đại nhân gặp chuyện, chưa hồi phủ đã hôn mê bất tỉnh vì mất máu nhiều. Bệ hạ nổi trận lôi đình, bọn con không dám về sớm.”

Tay cầm đũa của Mạnh Tiêu khựng lại.

Điền thị nhíu mày, thầm nghĩ làm đại quan cũng chẳng phải là chuyện tốt lành gì. Chức quan của Thẩm gia rất lớn, có khi nào sẽ liên lụy tới nhi tử không?

Tùng Tuyết trai.

Phương thái y đứng dậy, đặt bàn tay dính máu vào chậu đồng do tỳ nữ bên cạnh bưng để rửa sạch, sau đó cầm khăn bông lau tay, cung kính nói với nam nhân đứng đầu: “Đã không đáng lo ngại. Mặc dù vết thương trên vai phải của Tiêu đại nhân khá dài, nhưng không ảnh hưởng tới tính mạng, chủ yếu vẫn là vì vết thương sau lưng, nếu sâu hơn nửa tấc thì dù Hoa Đà tái thế cũng khó cứu chữa.”

“Mặc dù đã cứu được tính mạng, song ngài ấy vẫn mất máu quá nhiều, cần được tĩnh dưỡng chu đáo, không thì sau này sẽ để lại bệnh căn.”

Nam nhân cầm đầu khoảng chừng 50 tuổi, mặt trắng không râu, biểu cảm lạnh lùng, mặc trường bào viên lĩnh may bằng lụa Hàng Châu màu xám xanh, thắt đai lưng kim ngọc, hai ống tay áo to rộng chắp lại, trầm mặc nhìn Tiêu Ngôn Khanh đang ngủ say trên giường.

Nghe thái y nói xong, sắc mặt của hai người đứng sau lưng ông ta biểu hiện khác nhau.

Ông ta chưa cất lời, những người khác đều không dám nói một lời.

Phương thái y vẫn cúi đầu chờ chỉ thị.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc