Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nương Tử Nhiều Phúc Chương 13: Mất Sớm

Cài Đặt

Chương 13: Mất Sớm

Chuyện này cũng không có gì khó nói, tỳ nữ đáp: “Người mặc trường bào giao lĩnh màu ngọc lam, cổ tay áo thêu tường vân chính là Tứ gia.”

Bước chân của Mạnh Tiêu khựng lại. Lúc nãy có một người mặc áo trắng, một người mặc áo tím, còn một người mặc y bào xanh chính là người lướt qua bên cạnh nàng lúc nãy.

Nếu người nọ chính là Tiêu Tứ gia, vậy thì kiếp trước họ đã từng gặp nhau, hơn nữa không chỉ gặp một lần.

Cảm xúc trong lòng nàng hơi dao động. Người mà kiếp trước nàng vẫn biết ơn trong lòng, không ngờ lại là người quen.

Thực ra hai người không quen nhau gì, chẳng qua chỉ có duyên gặp gỡ mấy lần. So với gương mặt mơ hồ trong trí nhớ, Mạnh Tiêu nhạy bén với mùi hơn, trên người hắn thường xuyên có mùi đắng thoang thoảng. Nàng không thích mùi ấy, song lại có ấn tượng sâu đậm. Nhất là trong lần gặp mặt cuối cùng, họ đồng thời trú mưa trong lều tranh dưới chân núi Bạch Vân quan.

Cuộc sống ở Bạch Vân quan rất kham khổ, trong quan toàn là nữ quyến mang tội, vì vậy quan chủ đối xử với các nàng rất lạnh lùng hà khắc, mỗi ngày làm việc không xuể.

Hôm ấy, Mạnh Tiêu đeo gùi tre lên núi hái rau dại, trên đường đổ mưa nên tìm đến lều tranh.

Họ ăn ý không trao đổi gì cả, chỉ lẳng lặng chờ mưa tạnh.

Sau khi hết mưa, đối phương đi trước, Mạnh Tiêu còn ngồi một lát. Nàng không muốn trở về ngay, vừa lúc có cớ mắc mưa để kéo dài thời gian.

Trước khi đi, hắn để lại ô giấy dầu, nhìn nàng một cái rồi im lặng rời đi.

Mạnh Tiêu nhận ý tốt của hắn. Kiều tỷ tỷ bị bệnh rất nặng, chiếc ô giấy dầu này được chế tác tinh xảo, có thể bán kiếm chút tiền mua thuốc cho nàng ấy.

Sau này, Mạnh Tiêu không gặp lại hắn nữa.

Sau này nữa, nàng nghe tin Tiêu Thái phó chết bệnh. Nữ quyến trước kia của phủ Tam Hoàng tử trong Bạch Vân quan lén lút ra sau núi hóa vàng mã, cảm niệm ân cứu mạng hồi trước của Thái phó.

Mạnh Tiêu thở dài, thì ra hắn mất sớm như vậy.

Khi Mạnh Tiêu trở về, Tạ Trường An vẫn chưa quay về. Có điều nàng cũng chẳng còn tâm trạng nào mà đi tìm hắn ta nữa.

Trên bàn lại có thêm ba nữ quyết. Ba người kia hẳn là người quen, đang ghé lại gần trò chuyện cùng nhau. Trái cây đồ khô trên bàn đã được bưng xuống, trà cụ cũng không thấy, biến thành cốc sứ trắng mỏng in hoa sen, bên trong đựng rượu nho màu đỏ thắm.

Có lẽ Tiêu nương tử sợ nàng không biết nên tốt bụng nhắc: “Tiêu gia quả là giàu có, tiệc xuất các mà lại chiêu đãi bằng rượu nho.”

Hứa nương tử thì thầm: “Tuy Tiêu Tam gia không có công danh, nhưng tiền bạc thật là giàu có.”

Tiêu nương tử nghe mà bất đắc dĩ. Lỡ Tiêu Tam gia nghe được câu này thì sẽ không cho rằng đó là lời khen.

Tam gia và Tứ gia của Tiêu gia là huynh đệ song sinh cùng mẹ, đệ đệ quyền cao chức trọng, y lại không có thành tựu gì, chỉ dựa vào gia tộc và nhà mẹ đẻ của thê tử mới có chút thành tựu. Tiệc xuất các hôm nay trông có vẻ vẻ vang, nhưng thực tế hầu hết khách khứa đến dự là vì Tiêu gia và Tứ gia.

Sợ Hứa nương tử sẽ tiếp tục lỡ miệng, Tiêu nương tử vội quay sang hỏi Mạnh Tiêu: “Sao lúc nãy muội ra ngoài lâu vậy? Gặp người quen trên đường à?”

Mạnh Tiêu đang nghĩ nên làm thế nào để kể lại chuyện lúc nãy. Nghe câu hỏi này, nàng liền cúi đầu ra vẻ rầu rĩ không vui, cắn môi rồi giả vờ tủi thân, thì thầm với Tiêu nương tử: “Thực ra lúc nãy ta thấy phu quân đi theo một tỳ nữ rời đi nên ta mới ra ngoài.”

Sắc mặt Tiêu nương tử hơi khác thường.

Mạnh Tiêu buồn bã nói: “Tỳ nữ ấy mặc áo xanh, không phải là hạ nhân Tiêu phủ hôm nay.”

Hứa nương tử cũng nghe được.

Các nàng cũng có nghe đồn về chuyện phong lưu của Tạ Trường An. Trước khi gặp Mạnh Tiêu, các nàng còn tưởng chính thê của Tạ Trường An là một phụ nhân nông thôn thô bỉ, nghĩ rằng nam nhân giờ đã trúng cử, thay đổi thất thường là chuyện tầm thường. Nay nhìn dung nhan trẻ trung xinh đẹp của Tiêu nương, các nàng không khỏi thổn thức.

Hứa nương tử không nhịn được an ủi: “Nam nhân ấy mà, ai chẳng thế, muội nghĩ thoáng một chút là được.”

Tiêu nương tử kéo ống tay áo của Hứa nương tử để nhắc nàng ấy bớt nói mấy câu. Nàng ấy nói: “Muội đến Kinh đô đã bao lâu, sao không ra ngoài chơi?”

Mạnh Tiêu nói nhỏ: “Tháng trước ta ra ngoài bán đồ thêu, bỗng bị một chiếc xe ngựa xông tới đụng trúng nên bị sảy thai, vẫn ở nhà tĩnh dưỡng.”

Nghe vậy, vẻ mặt Tiêu nương tử hơi hối hận, nếu biết trước thì nàng ấy sẽ không hỏi.

Hứa nương tử và Tiêu nương tử lén nhìn nhau, lại hỏi tiếp: “Sao lại cần muội bán đồ thêu?”

Hoàn cảnh nhà chồng của nàng ấy không được coi là giàu có, nhưng chưa đến nỗi yêu cầu nàng ấy phải thêu thùa đi bán.

Mạnh Tiêu ngẩng đầu nhìn nàng ấy, vẻ mặt ngây thơ đáp: “Hồi ta mới gả chồng, công công ốm chết, tiêu hết tài sản trong nhà, cơ thể bà mẫu không khỏe nên cần uống thuốc, tiểu cô tử còn nhỏ, phu quân lại phải học hành. May mà hồi ở nhà mẹ đẻ, ta học được chút nữ công nên có thể bán đồ thêu kiếm tiền nuôi gia đình.”

“Mặc dù bây giờ phu quân đã có bổng lộc, nhưng giá thuê nhà ở Kinh Đô thành rất đắt, củi gạo dầu muối làm gì cũng cần tiền, nếu có thể kiếm thêm ít tiền thì sẽ đỡ hơn.”

Hứa nương tử nghe xong không nói được một lời, không nhịn được nắm chặt tay Mạnh Tiêu. Nàng ấy cứ nghĩ cuộc sống của mình đã đủ vất vả, đến Kinh Đô thành thấy nương tử nhà người ta toàn đeo vàng mang bạc, chỉ mình nàng ấy có một hai món đồ trang sức hồi môn rẻ tiền. Bây giờ xem ra, có người còn khổ hơn cả nàng ấy, tính nết thùy mị đảm đang như vậy mà nam nhân còn vụng trộm bên ngoài.

Đúng là khiến người ta thổn thức.

Tiêu nương tử cũng không đành lòng. Nàng ấy xuất thân thương hộ, ra ngoài cứ có cảm giác mình thua kém người khác. Nhưng nàng ấy tự nhận mình không thể nào làm được như Tiêu nương.

Mạnh Tiêu cũng nắm tay Hứa nương tử, cười nói: “Thực ra tướng công rất tốt với ta, sợ ta nghĩ quẩn nên đặc biệt dẫn ta ra ngoài giải sầu. Chỉ có điều ta nghe thấy lời ong tiếng ve nên khó tránh khỏi nghi ngờ. Có lẽ chỉ là ta đa tâm thôi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc