Thiều Phi vốn tính cách trẻ con, luôn thẳng thắn bộc trực, đã quen được nuông chiều. Nàng thích hay không thích đều thể hiện rõ ràng, chưa từng chịu thiệt thòi. Lưu Hiền Phi sống cùng nàng đã lâu, dù hôm nay thấy nàng hơi quá đáng nhưng cũng không xem là chuyện lớn.
Lưu Hiền Phi quét mắt nhìn quanh một lượt, khẽ cười nói: “Hôm nay hiếm khi mọi người có mặt đông đủ, nhưng không thấy Đan Chiêu Dung đâu.”
Nghe nhắc tới Đan Chiêu Dung, nét mặt Thiều Phi lập tức lộ vẻ chán ghét:
“Hôm qua còn không đến thị tẩm, hôm nay lại không giữ quy củ như vậy.”
Lời vừa dứt, ngoài cửa vang lên tiếng thái giám cao giọng: “Hoàng hậu giá lâm!”
Khương Tuyết Y nhìn ra, thấy cung nữ chấp sự của Phượng Nghi Cung, Chỉ Nghi, đang đỡ tay Hoàng hậu chậm rãi bước vào. Nàng khoác long bào vàng rực, cao quý mà trang nhã, toát lên vẻ uy nghi khống chế toàn cục.
Khi còn ở nhà, mẫu thân từng nói với nàng rằng, Hoàng hậu hiện nay xuất thân từ dòng họ Triệu, gia thế cao quý, vốn là con gái nhà tướng. Thậm chí bà còn được Thái hậu tự mình chọn làm chính thê cho bệ hạ.
Sau khi bệ hạ lên ngôi, để củng cố lòng tin cho bệ hạ, Triệu Tướng quân còn chủ động giao lại binh quyền, chỉ đảm nhận chức Phiêu Kỵ Đại Tướng Quân tòng nhất phẩm không có thực quyền. Hiện nay ông đã được phong tước Công, càng thêm vinh hiển phú quý.
Một nữ tử xuất thân từ gia tộc tướng môn cao quý như vậy, tất nhiên phải là người mạnh mẽ, quyết đoán, tầm nhìn và kiến thức đều vượt trội.
Khương Tuyết Y theo mọi người đứng dậy, cung kính hành đại lễ với Hoàng hậu nương nương. Nhưng vừa quỳ xuống, từ cửa chính truyền đến tiếng bước chân vội vã, kèm theo tiếng va chạm leng keng của vàng ngọc, cùng một giọng nói ngọt ngào vang lên không đúng lúc:
“Thần thiếp tới muộn, mong Hoàng hậu nương nương thứ tội.”
Người vừa đến mặc một bộ cung trang màu hồng phấn tinh xảo, phức tạp, từ giữa đám đông uyển chuyển bước vào, mỗi nơi đi qua đều để lại mùi hương ngào ngạt. Nhìn lên, chỉ thấy trên đầu nàng là vô số trâm cài, bộ dao vàng sáng chói lấp lánh, quý giá và rất bắt mắt.
“Thần thiếp bái kiến Hoàng hậu nương nương, chúc nương nương vạn an.”
Hoàng hậu cúi mắt liếc nhìn nàng một cái, nhàn nhạt nói:
“Đan Chiêu Dung, bổn cung nhớ hôm qua ngươi không đến thị tẩm, hôm nay sao lại đến muộn như vậy?”
Khương Tuyết Y giữ lễ rất nghiêm chỉnh, trong lòng thầm ghi nhớ, hóa ra đây chính là Đan Chiêu Dung, người được Hoàng thượng sủng ái nhất.
Đan Chiêu Dung ngẩng đầu, giọng nũng nịu kêu oan:
“Thần thiếp đến muộn, tất cả là vì biết hôm nay các muội muội mới vào cung, thần thiếp nghĩ mình phải chỉnh chu trang điểm thật đẹp, tránh làm mất mặt, kết quả lại chậm trễ…”
Hoàng hậu không hề đổi sắc mặt, chẳng hề để nàng vào mắt, chỉ ừ một tiếng rồi nói:
“Hôm nay là ngày vui các tân nhân nhập cung, mọi người đứng lên đi.”
“Tạ ơn Hoàng hậu nương nương.”
Các phi tần đều đứng dậy trở về chỗ ngồi. Lúc này, Hoàng hậu mới khẽ mỉm cười, giọng điệu nhàn nhạt:
“Năm nay Hoàng thượng tuyển chọn mười một tân nhân, ai nấy đều là nhân tài xuất chúng. Từ nay về sau, hậu cung sẽ càng thêm náo nhiệt.”
Khương Tuyết Y cùng các tân nhân khác lại quỳ xuống hành lễ, lắng nghe những lời giáo huấn từ Hoàng hậu. Sau đó, Hoàng hậu lại tiếp lời:
“Trong số các tân nhân nhập cung năm nay, Hoàng thượng đã phong hai vị Quý nhân. Đây là vị phần cao nhất trong lần phong thưởng đầu tiên, cho thấy các ngươi rất được coi trọng.”
Nghe vậy, Khương Tuyết Y và Đào Thư Vi cúi người hành lễ:
“Thần thiếp nhất định sẽ tận tâm phụng sự Hoàng thượng, Hoàng hậu, không dám phụ lòng.”
Thấy các tân nhân đều hiểu chuyện, Hoàng hậu hơi gật đầu hài lòng.
“Đúng thế, cả cung ai mà không biết Đan Chiêu Dung thích nhất các màu thiên về đỏ và hồng phấn, quả thật dễ khiến người khác chú ý. Nhưng bổn cung thấy, Đào Quý nhân dung mạo rực rỡ, làn da trắng như ngọc, lại rất hợp với màu sắc này. Hồng phấn vốn là màu diễm lệ, nếu không phải người trẻ trung như hoa như ngọc như Đào Quý nhân, e rằng khó mà mặc ra được thần thái.”
Trong một ngày trọng đại như hôm nay lại đụng màu y phục, mà Đan Chiêu Dung thì lại tốn công tỉ mỉ trang điểm mới đến, nhất thời cảm thấy mất mặt.
Nàng lập tức nhìn về phía Đào Quý nhân. Thấy người này dáng người cao ráo, dung nhan mỹ lệ, khí chất không hề tầm thường, lại thêm xuất thân cao quý, trong lòng chỉ càng thêm bực bội.
Đan Chiêu Dung quay đầu lại, bất mãn nói:
“Y phục của bổn cung là Hoàng thượng đích thân lệnh cho Cục Thượng Phục gấp rút làm, dùng chỉ vàng chỉ bạc thêu tinh xảo, đính đầy bảo thạch quý giá. Y phục của Đào Quý nhân dù có cùng màu, làm sao có thể sánh bằng?”
Thiều Phi cười lạnh:
“Người đẹp nhờ lụa, nhưng cũng có những người dù mặc y phục đẹp đến mấy thì vẫn chỉ là gà đất, không thể hóa thành phượng hoàng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
