Tạ Tử Thận rời đi rồi, nha hoàn Thải Nhạn mới vén rèm bước vào hầu hạ. Nàng chu môi, vẻ mặt đầy không vui: “Cô nương sao lại còn gặp Tạ Tam lang làm gì?”
Nàng đang bất bình thay cho cô nương nhà mình. Sự tình ngày hôm ấy, Lâm Uyển Nương không hề giấu giếm nàng. Nàng biết cô nương vì Tạ Tử Thận mà bị liên lụy rơi xuống hồ, cũng biết chuyện ở ngục tối Tạ Quân đã công khai gõ nhịp cảnh cáo, càng biết cô nương nhà mình để tâm đến Tạ Tử Thận thực chất chỉ là ôm mộng “thấy sang bắt quàng làm họ”.
Nhưng lòng người xưa nay vốn luôn thiên vị. Nàng xót xa khi thấy cô nương nhà mình mấy ngày nay phải nằm bẹp trên giường bệnh, thế là trút hết mọi bực dọc lên đầu Tạ Tử Thận.
“Cái tên Tạ Tam lang này lúc trước chạy đi đâu? Cô nương cáo ốm lâu như vậy, nay sóng yên biển lặng, ngài ấy rũ sạch mọi chuyện rồi mới mò tới cửa. Giờ ngài ấy không sợ liên lụy đến cô nương nữa sao?”
Lâm Uyển Nương nghe nha hoàn lầm bầm tức tối, chỉ thong thả lật chăn bước xuống giường. Dáng vẻ nàng đi đứng nhẹ nhàng, tự nhiên, nào đâu còn bộ dạng ốm yếu đáng thương như ban nãy.
Bệnh của nàng sớm đã khỏi rồi. Chẳng qua chỉ là ngã xuống nước mà thôi. Nhớ ngày trước ở Thanh Châu, cảnh thê thảm hơn thế này nàng cũng từng nếm trải. Ngày ngày ăn không no, mặc không ấm là chuyện như cơm bữa. Giữa mùa đông buốt giá phải giặt giũ cho gia chủ, đôi bàn tay nứt nẻ ứa máu vẫn phải cắn răng nhúng vào thứ nước giếng lạnh buốt đến thấu xương, lạnh đến mức cả người run bần bật. Hôm sau sốt cao đến váng đầu hoa mắt, nàng vẫn phải lết dậy làm việc như thường.
Nàng sớm đã bị cái đạo lý nghiệt ngã của thế gian này mài giũa đến mức quen rồi.
Cái gì mà thể trạng yếu ớt sợ lạnh, cái gì mà bệnh lâu ngày không khỏi, tất cả chỉ là lý do để nàng lừa gạt người trong phủ thôi. Mà quan trọng nhất, chính là để diễn cho tên Tạ Tử Thận kia xem.
Lâm Uyển Nương ngồi xuống trước bàn trang điểm. Gương mặt kiều diễm như hoa nở nụ cười tươi rói trong gương: “Chính là muốn hắn ta tới đó chứ! Hắn ta không tới, chẳng phải vở kịch này của ta thành công cốc sao?”
Sự áy náy của một người nam nhân đối với nữ nhân mình thương yêu, còn dễ nắm bắt nhân tâm hơn cả thứ tình ý mờ mịt hư vô kia. Đó cũng là quân bài để nàng thao túng Tạ Tử Thận sau này.
Nhưng Thải Nhạn vẫn không hiểu: “Cô nương không phải từng nói Tạ hầu gia đã cảnh cáo, cấm cô nương không được qua lại với Tạ Tam lang sao? Cô nương sao còn dám trêu chọc ngài ấy? Không sợ hầu gia tới tìm phiền phức à?”
“Tất nhiên là sợ chứ.” Lâm Uyển Nương giờ phút này nhớ lại vẫn còn cảm thấy rét lạnh trong lòng, nét tươi tắn trên mặt thoáng chốc trầm xuống: “Nhưng ta cũng hết cách rồi!”
Nàng thở dài một hơi, giọng nói đượm vẻ tiêu điều. Nàng thực sự không còn con đường nào khác. Đời này nếu như không tự tìm đường sống, thì kết cục thê thảm của kiếp trước – nàng và di nương Khương thị phải chết cóng trong màn tuyết lạnh – vẫn rành rành ngay trước mắt.
Tạ Tử Thận là cọng rơm cứu mạng duy nhất của nàng. Nàng không thể buông, cũng không dám buông, chỉ có thể đánh cược đâm lao thì phải theo lao, tuyệt đối không quay đầu lại.
“Tìm phiền phức thì cứ tới đi.” Lâm Uyển Nương âm thầm hạ quyết tâm, nhìn thẳng vào mình trong gương. Răng khẽ cắn lấy môi dưới, chiếc khăn lụa trong tay bị vặn vẹo đến nhăn nhúm, trong đôi mắt hạnh là vẻ liều mạng được ăn cả ngã về không. “Hắn đâu thể nào tước đoạt mạng sống của ta được? Chỉ cần ta không chết, ngoài ra hắn muốn làm gì thì làm, giữ được cái mạng này coi như ta đã lời to rồi.”
Lâm Uyển Nương đã hạ quyết tâm không quay đầu, vậy vở kịch cáo ốm này tất nhiên phải tiếp tục diễn.
Tạ Tử Thận rảnh rỗi lại đến thăm nàng. Theo lý mà nói, khuê phòng của nữ tử không thể tùy tiện ra vào. Nhưng lão gia Lâm phủ đã ngầm bật đèn xanh, rằng hai nhà Tạ - Lâm vốn có họ hàng, coi như người một nhà. Tính theo vai vế, Tạ Tử Thận cũng được coi là biểu huynh của Lâm Uyển Nương. Biểu huynh muội gặp nhau thì có gì phải kiêng dè? Huynh trưởng đến thăm muội muội đang ốm lại càng là chuyện thiên kinh động địa.
Hạ nhân, nha hoàn trong phủ đều bị Lâm Sùng Văn ra lệnh cấm khẩu, tuyệt đối không kẻ nào dám ăn nói hàm hồ truyền ra ngoài. Đương nhiên, trong lòng Lâm Sùng Văn tự có bàn tính riêng. Dù hai nhà có thân thích từ thời tổ tiên, nhưng đó cũng là chuyện xưa xửa xừa xưa rồi. Nếu lần này ông không dẹp cái mặt già đi, hạ mình mời hai huynh đệ nhà họ Tạ đến làm khách, thì e là mấy năm nữa người hai phủ ra đường còn chẳng nhận ra nhau.
Người đời ai mà chẳng tham phú phụ bần, muốn trèo cao kết quý. Lâm Sùng Văn đương nhiên không phải ngoại lệ. Ông làm sao nỡ bỏ qua cơ hội với tới cửa cao nhà rộng hiển hách như Định Viễn Hầu phủ.
Lại vừa khéo hôm trước, chuyện hai cô nương nhà ông vì tranh giành Tạ Tử Thận mà làm ầm ĩ tới tận mặt ông. Lúc đó ông một mực bênh vực Lâm Uyển Nương, một phần vì thiên vị, phần nhiều là vì trong lòng đã nhen nhóm ý đồ tác hợp. Tạ Tam lang tuy không có chí khí lừng lẫy như Tạ Quân, nhưng lại là đích tử do kế thất của lão Hầu gia sinh ra. Dù không được kế thừa tước vị Định Viễn Hầu, thì tiền đồ sau này cũng tuyệt đối không thể xem thường.
Lâm Sùng Văn vô cùng ưng ý mối hôn sự này, tự nhiên sẵn lòng “đổ thêm dầu vào lửa”, nhắm mắt làm ngơ cho hai người qua lại. Lại cũng may là Lâm Uyển Nương này cũng cực kỳ tranh khí. Cả phủ này ai mà không nhìn ra rõ ràng, nhị cô nương Lâm gia mới bệnh có một trận, mà hồn phách của Tạ Tam lang dường như đã bị câu đi mất rồi. Hôm nay thì gửi điểm tâm mạch nha, ngày mai lại đưa đồ chơi bằng ngọc, cái ngạch cửa của tiểu tú các chật hẹp này suýt chút nữa đã bị hắn dẫm cho nát bét.
Chỉ có điều này lại khiến Lâm Vân Dao hận đến ngứa răng, chiếc khăn tay cũng sắp bị vặn đến rách toạc: “Đồ hồ ly tinh lẳng lơ! Sao ông trời không giáng một tia sét xuống, lột quách cái bộ da đạo đức giả buồn nôn của ả đi cho rồi!”
Hận thì hận, chửi thì chửi. Quay đi quay lại, nàng ta vẫn phải vác mặt đến thăm bệnh Lâm Uyển Nương theo lệnh của cha.
“Dù sao các con cũng là tỷ muội ruột.” Lâm Sùng Văn bày ra đủ cái uy của người làm cha, nét mặt nghiêm nghị: “Tỷ muội ruột thịt làm gì có thù để qua đêm. Huống hồ nó là tỷ tỷ của con, nó ốm đau con không thèm ngó ngàng tới một cái thì còn ra cái thể thống gì nữa!”
“Vẫn chưa chết đâu!” Cách một lớp cửa sổ, giọng nàng thều thào vô lực, nhưng lời thốt ra thì lại đặc biệt chọc tức người ta: “Vân Dao muội muội còn chưa chết, ta làm tỷ tỷ nào dám đi trước muội chứ.”
“Ngươi ——”
Vị tam cô nương đáng thương, vẫn như mọi lần bị chọc cho tức đến hộc máu mà chẳng thể làm gì được. Cãi nhau hai câu, đấu võ mồm hai câu, đùng đùng nổi giận mà tới, lại đùng đùng nổi giận mà đi, chỉ rước thêm một bụng tức về mình.
Đúng lúc di nương Khương thị bước tới, vừa vặn nhìn thấy Lâm Vân Dao tức tối giậm chân bĩu môi, đi ngang qua tiện tay vặt trụi lủi hai chậu thu lan cánh trắng dưới hiên để trút giận. Vân Dao nhìn thấy Khương thị lại càng chướng mắt. Nàng ta hừ lạnh một tiếng, mũi vểnh thẳng lên trời. Đối với kẻ đã sinh ra Lâm Uyển Nương, nàng ta tất nhiên càng thêm căm ghét. Chẳng buồn hành lễ cũng chẳng thèm chào hỏi, nàng ta xách váy, mắt nhìn thẳng, nghênh ngang kiêu ngạo lướt qua mặt Khương thị.
Khương thị vội vàng chạy vào phòng. “Ối chao ôi con gái ruột của ta, con đang yên đang lành lại đi trêu chọc nó làm gì chứ?”
Bà xót xa vô cùng khi nhìn hai chậu thu lan bị Lâm Vân Dao vặt đến tơi tả, liền bảo Thải Nhạn bê vào cho mình xem. Thấy cành lá bị vặt trụi lủi trơ trọi, bà cắn răng mắng thầm: “Cái đồ ngu ngốc chết tiệt, đang yên đang lành tự nhiên lấy hoa ra trút giận làm gì, hai chậu hoa nhỏ này tốn không ít bạc đâu đấy!”
Vốn xuất thân từ chốn ngõ hẹp bần hàn, bà đối với tiền bạc luôn mang lòng trân quý vô ngần.
Lúc này, Khương thị đang lên tiếng trách cứ Lâm Uyển Nương: “Con xem con kìa, dẫu sao con cũng là tỷ tỷ của nó, nhường nhịn nó một chút thì đã sao, đâu có sứt mẻ đi miếng thịt nào.”
Trong phòng lúc này chẳng còn ai khác, Lâm Uyển Nương cũng không buồn đóng kịch nữa. Nàng đứng dậy đi tới, tùy ý nghịch mấy nhành lá thu lan còn sót lại, nhạt giọng đáp: “Di nương nói sai rồi, nữ nhi đâu phải là tỷ tỷ của nàng ta.”
Lẽ dĩ nhiên, cũng chẳng việc gì phải nhường nhịn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)