Là Thanh Sơn đưa Lâm Uyển Nương trở về.
Lúc bước xuống xe ngựa, hai chân Lâm Uyển Nương đã nhũn ra, may mà Thải Nhạn chạy tới đỡ lấy nàng kịp thời.
“Cô nương, người làm sao vậy?” Thải Nhạn đầy đầu mờ mịt, chẳng hiểu ra sao. Rõ ràng nàng nhớ cô nương nhà mình ra ngoài hẹn hò với Tạ Tử Thận, cớ sao bây giờ lại để người của Tạ Quân đưa về?
Vừa bước vào khuê phòng, cởi bỏ lớp áo choàng che chắn bên ngoài, bộ váy áo ướt sũng bên trong lập tức lộ ra. Thải Nhạn càng kinh ngạc hơn: “Sao lại ướt nhẹp cả người thế này? Cô nương không phải đi du hồ cùng Tạ Tam công tử sao?”
Lâm Uyển Nương im lặng, cả thân người không ngừng run lẩy bẩy.
Là do lạnh. Tiết trời chớm đông buốt giá mà lại rơi xuống nước, lại còn mặc nguyên bộ quần áo ướt sũng chịu đựng lâu như vậy, người bình thường chắc cũng đi tong nửa cái mạng. Thêm vào đó, nàng vừa mới dạo một vòng quanh quỷ môn quan, tinh thần hoảng loạn tột độ, cố gắng chống đỡ được đến tận bây giờ đã là cực hạn.
Vừa về đến phòng, buông lỏng cảnh giác một chút là nàng liền ngã gục xuống.
“Cô nương!” Thải Nhạn hốt hoảng kêu lên.
Lâm Uyển Nương đổ bệnh, bệnh đến thật bất ngờ. Đại phu được rước đến khám bệnh chỉ kết luận rằng thời tiết dạo này thất thường, lúc nóng lúc lạnh, cơ thể cô nương lại vốn ốm yếu nên mới nhiễm phong hàn.
Nữ tì thân cận là Thải Nhạn cũng phụ họa theo, bảo rằng mấy hôm trước cô nương nhà mình đã thấy người khang khác nhưng không bận tâm. Nào ngờ bệnh ập tới như núi đổ, sáng nay tỉnh dậy liền ốm liệt giường không dậy nổi.
Thực ra cũng chẳng ai nghi ngờ điều gì. Những chuyện Lâm Uyển Nương làm khi ra ngoài đều được che giấu cực kỳ cẩn thận. Trai tài gái sắc lén lút gặp gỡ, dắt theo nha hoàn cũng chỉ tổ vướng víu. Nàng lẻn ra khỏi phủ, lúc về lại đi cửa hông hẻo lánh. Toàn thân nàng trùm kín trong chiếc áo choàng, khuôn mặt cũng giấu nhẹm sau chiếc mũ che, chẳng ai nhìn rõ diện mạo.
Người duy nhất biết rõ ngọn ngành chỉ có Tạ Tử Thận, lúc này đang sống trong sự áy náy khôn nguôi. Hai ngày sau, hắn mới tới thăm người thương đang ốm bạo bệnh.
Cách một bức bình phong che khuất tầm nhìn, vị lang quân cất giọng đầy đau xót, áy náy: “Chuyện này vốn dĩ là do Tử Thận liên lụy cô nương.”
Ngày hôm đó, đám thổ phỉ ở hồ Tây Giao rõ ràng nhắm vào Định Viễn Hầu phủ. Nếu không phải hắn nảy sinh ý định hẹn Lâm Uyển Nương đi dạo, nàng cũng chẳng vướng phải tai họa này.
“Cũng may cô nương không gặp phải chuyện gì nguy hiểm, bằng không Tử Thận muôn lần chết cũng không đền hết tội.” Hắn áy náy vô cùng.
Sau khi rơi xuống nước hôm đó, hắn liền lạc mất Lâm Uyển Nương. Kể ra, hắn vốn không biết bơi. Lúc ấy, trước mặt người thương, hắn chỉ lấy hết can đảm nhảy xuống hồ, nào ngờ vừa rớt xuống đã bị dòng nước xiết cuốn trôi. Tình thế lúc đó, bản thân hắn lo cho thân mình còn chưa xong. Mới vùng vẫy được hai cái trong nước đã sặc một họng nước rồi ngất xỉu.
Đến khi tỉnh lại mới biết huynh trưởng nhà mình đã ra tay cứu mạng. Hắn cũng hay tin Lâm Uyển Nương đã được Thanh Sơn bí mật đưa về Lâm phủ.
Hắn dè dặt dò hỏi: “Hôm đó không thể lập tức đến thăm cô nương là vì sợ người khác sinh nghi, làm hỏng thanh danh của cô nương. Cô nương có oán trách Tử Thận không?” Hắn sợ người thương sẽ giận dỗi.
May mắn thay, cô nương sau bức bình phong vẫn dùng giọng điệu mềm mại, dịu dàng đáp lại: “Tam công tử đang nói gì vậy? Chuyện này chỉ là sự cố ngoài ý muốn, muốn trách thì chỉ trách bọn thổ phỉ kia quá to gan, giữa thanh thiên bạch nhật mà dám cướp bóc giết người. Sao có thể đổ lỗi lên đầu Tam công tử được? Hơn nữa, công tử cũng vì muốn tốt cho Uyển Nương. Tâm ý của công tử, Uyển Nương đều hiểu cả.”
Thật là một người con gái hiền thục, hiểu chuyện! Tạ Tử Thận lúc này mới trút được tảng đá nặng trĩu trong lòng bấy lâu nay. Sau đó, hắn lại nghe thấy giọng nói đầy quan tâm vang lên: “Tam công tử không bị thương ở đâu chứ?”
Nàng vẫn luôn lo lắng cho sự an nguy của hắn.
“Không sao, không sao.” Vị lang quân bị tình yêu làm cho mờ mắt liên tục xua tay. Mãi sau mới nhận ra nàng không thể nhìn thấy mình, đành ngượng ngùng buông tay xuống, ánh mắt xót xa nói: “Nghe nói cô nương vừa về đã đổ bệnh, chắc hẳn là do lúc nhảy xuống hồ bị nhiễm lạnh. Cô nương nay đã thấy khá hơn chút nào chưa?”
Hắn hoàn toàn không biết chuyện Lâm Uyển Nương bị dọa sợ chết khiếp trong phòng tối sau đó, chỉ đinh ninh nàng ngã xuống hồ nên mới nhiễm phong hàn.
Lâm Uyển Nương cũng thuận theo lời hắn, nhẹ nhàng đáp: “Đã đỡ hơn nhiều rồi, chắc tịnh dưỡng vài hôm nữa là khỏe hẳn thôi. Tam công tử đừng quá bận lòng.”
Nói thì nói vậy, nhưng nàng vẫn không nhịn được mà đưa khăn tay lên che miệng, ho liên hồi mấy tiếng. Dẫu cách một bức bình phong khép hờ, người ta vẫn có thể cảm nhận được vẻ mỏng manh, yếu ớt đầy đáng thương ấy. Dáng vẻ này thì làm sao mà “khỏe hẳn” cho được, rõ ràng là cố tình nói vậy để trấn an hắn.
Trái tim Tạ Tử Thận như bị ai đó bóp nghẹt, vò nát thành từng mảnh, rối bời không sao tả xiết. Kể cả lúc rời khỏi phòng Lâm Uyển Nương, hắn vẫn thẫn thờ như đang bước trên mây, đầu óc mụ mẫm không biết phải làm sao.
Thanh Sơn phải gọi đến hai tiếng, hắn mới giật mình bừng tỉnh: “Cái..Cái gì?”
Vừa hoàn hồn, thấy rõ người trước mặt, hắn lập tức chắp tay, đoan chính hành lễ: “Huynh trưởng.”
Người đứng trước mặt hắn là Tạ Quân. Tạ Tử Thận đối với vị đích huynh này xưa nay luôn mười phần cung kính, chẳng dám mảy may lỗ mãng.
Trước lúc xuất môn, mẫu thân hắn đã nhiều lần dặn dò: “Chuyến đi này là do mẫu thân khó khăn lắm mới cầu xin được, cốt để con ra ngoài va chạm, mở mang kiến thức. Con phải để tâm học hỏi, việc này rất có lợi cho tiền đồ của con sau này. Nếu để ta biết con ra ngoài chỉ mải chơi bời, lúc về ta nhất định không tha!”
Lời dặn dò tha thiết vẫn còn văng vẳng bên tai, nên lúc này trong lòng Tạ Tử Thận không khỏi có chút chột dạ.
Kỳ thực lúc mới tới, hắn làm việc rất tận tâm, ngay cả chuyện an bài nạn dân cũng tự tay lo liệu. Chỉ tiếc là hắn không qua ải được mỹ nhân, bị Lâm Uyển Nương câu dẫn đến mất hồn. Lại qua lại vài lần, hắn sớm đã ném những lời mẫu thân dặn lên chín tầng mây. Nay đụng mặt Tạ Quân, hắn tự nhiên chột dạ, rũ mắt cúp xụp không dám nhìn thẳng.
Cũng may Tạ Quân không làm khó hắn, chỉ khẽ gật đầu xem như đáp lễ rồi cất bước rời đi.
Thanh Sơn đi theo phía sau, bẩm báo với Tạ Quân về tình hình thiên tai ở Giang Châu. Đáng lý ra hạn hán ở Giang Châu không tính là quá nghiêm trọng, ngặt nỗi vùng này nhiều núi non, ít đồng bằng, địa thế lại hiểm trở. Gặp lúc hạn hán, mùa màng vốn đã khó khăn nay càng bị ảnh hưởng nặng nề. Không ít bá tánh đói khát, chưa kịp đợi lương thực cứu tế của triều đình thì đã kéo nhau lên núi làm thổ phỉ. Tạ Quân đến đây chính là để dẹp loạn việc này.
Đối với những kẻ bề trên, so với cứu trợ thiên tai, bọn họ thường để tâm hơn đến việc củng cố giang sơn, an dân bình bạo. Thế nhưng lũ thổ phỉ một khi đã vào rừng thì sớm muộn cũng giết đến đỏ mắt, chuyện hành thích cả mệnh quan triều đình cũng chẳng hiếm lạ gì. Chỉ là không ngờ lại có kẻ có tâm cơ muốn chui luồn kẽ hở, mượn đao giết người, mượn tay giặc cướp Giang Châu để trừ khử Tạ Quân cho sảng khoái.
Tạ Quân rũ mắt nhìn bằng chứng rành rành trong tay, ánh mắt sâu thẳm bình tĩnh, tĩnh lặng đến không gợn nổi một tia sóng. Thanh Sơn trong lòng hiểu rõ nên không dám nhiều lời, lại nghe vị chủ tử nhà mình nhạt giọng hỏi: “Bên phía Lâm Uyển Nương nói sao rồi?”
Hắn lập tức bẩm báo: “Từ sau khi hồi phủ vào ngày hôm đó, Lâm nhị cô nương vẫn luôn cáo ốm không ra ngoài, chỉ lấy cớ là nhiễm phong hàn, nửa chữ cũng không nhắc đến chuyện ở Tây giao.”
“Nàng ta cũng khôn ngoan đấy.” Tạ Quân vuốt ve thỏi bạc trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt đến mức khó lòng nhận ra.
Danh tiết của nữ tử khuê các là chuyện lớn bằng trời. Lâm Uyển Nương dù có to gan lớn mật đến đâu cũng tuyệt đối không dám đem chuyện mình lén lút hẹn hò với Tạ Tử Thận rêu rao cho người khác biết.
“Chỉ là...” Thanh Sơn có chút do dự: “Lúc nãy dường như Tam công tử đã đi về phía hậu viện rồi.”
Tạ Tử Thận đi hậu viện thì còn có thể làm gì? Tự nhiên là đi thăm ý trung nhân đang “ôm bệnh không ra khỏi cửa” mà hắn luôn tâm tâm niệm niệm rồi.
Sắc mặt Tạ Quân không đổi, nhưng ánh mắt bằng mắt thường cũng có thể thấy lạnh lẽo đi vài phần, khó bề suy đoán. Thanh Sơn tráng lá gan hỏi: “Hầu gia, thuộc hạ có cần đi nhắc nhở Tam công tử một tiếng không?”
“Không cần.” Tạ Quân lại khôi phục dáng vẻ thanh lãnh thường ngày, chẳng mấy bận tâm: “Tùy hắn đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

