“Nghe nói cảnh sắc sang thu ở bờ hồ vùng ngoại ô phía tây rất đẹp, Tử Thận tới Giang Châu đã lâu mà chưa có dịp chiêm ngưỡng. Ngày mai nếu Lâm cô nương rảnh rỗi, không biết có sắn lòng cùng Tử Thận đến đó dạo bước chăng?”
Chàng thiếu niên hay xấu hổ hiếm hoi lắm mới chủ động được một lần, nhưng lại sợ đường đột giai nhân nên vội vã lấp liếm: “Nếu cô nương không ưng thì thôi vậy...”
“Uyển Nương bằng lòng.” Thiếu nữ trước mặt đột ngột lên tiếng ngắt lời hắn. Tạ Tử Thận ngước mắt nhìn sang, chỉ thấy nàng đang cười tít cả mắt, đôi con ngươi mọng nước long lanh, sóng sánh như dòng suối mùa xuân. Hắn chẳng dám nhìn lâu, luống cuống quay đi chỗ khác, lắp bắp đáp lời: “Được... vậy ngày mai Tử Thận sẽ đợi cô nương...”
Đêm hôm ấy, chàng công tử trẻ tuổi trằn trọc khó ngủ, trong mộng mị toàn là hình bóng nàng. Hôm sau, hắn thức dậy từ sớm tinh mơ, ra tận bờ hồ phía tây ngóng đợi. Mãi đến khi quá giờ hẹn, cô nương nhà người ta mới thong thả bước tới.
Mưa giăng lất phất, Lâm Uyển Nương lẻ bóng một mình che chiếc ô giấy dầu. Tà váy lụa màu xanh biếc chìm khuất giữa làn mưa bụi mờ ảo xứ Giang Nam, dáng điệu thướt tha uyển chuyển, trông chẳng khác nào tiên nữ giáng trần. Tạ Tử Thận ngẩn ngơ ngắm nhìn nàng. Mãi cho đến khi Lâm Uyển Nương bước tới ngay trước mặt, khóe mắt đuôi mày e ấp thẹn thùng, hờn dỗi liếc hắn một cái rồi lấy tay áo che lén nụ cười. Hắn mới bừng tỉnh khỏi cơn say, vội rũ mắt gọi nhỏ: “Lâm cô nương.”
“Không phải thì là gì?” Nàng khẽ khàng tiến lên một bước. Tà váy lụa xanh biếc nhiều tầng nhiều lớp khẽ đung đưa, tựa như đóa hoa chực chờ bung nở. Hắn hết đường lui, đành ngập ngừng thú nhận: “Tại cô nương đẹp quá... Tử Thận không dám nhìn bậy...” Lâm Uyển Nương mím môi cười thầm, lúc này mới chịu buông tha cho hắn.
Trên mặt hồ thấp thoáng vài chiếc thuyền hoa dành cho du khách dừng chân vãn cảnh. Ngặt nỗi trời đang đổ mưa nên bóng người thưa thớt. Hoàn cảnh này lại càng thuận lợi cho đôi tài tử giai nhân lén lút hẹn hò.
Tạ Tử Thận đã bao trọn một chiếc thuyền hoa từ trước, hắn tự tay vươn ra đỡ Lâm Uyển Nương: “Cô nương cẩn thận.” Hắn ân cần dặn dò. Lâm Uyển Nương khẽ gật đầu, tay nâng tà váy, rụt rè vịn vào bàn tay mà chàng lang quân đang chìa ra.
Sóng nước dập dềnh, mạn thuyền khẽ tròng trành. Nàng chớp chớp đôi mắt đa tình, nhón chân giả vờ trượt ngã, cả người lập tức bổ nhào vào lồng ngực Tạ Tử Thận. Hắn quýnh quáng đỡ lấy nàng: “Cô nương không sao chứ?” Kẻ vốn luôn tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi quân tử chẳng dám làm bậy, nhưng trái tim trong lồng ngực đã đập loạn nhịp từ bao giờ.
Lâm Uyển Nương thu hết biểu cảm của hắn vào mắt, biết mình không thể diễn quá đà, nàng mới tỏ vẻ luyến tiếc mà dời khỏi cái ôm ấm áp kia. Lúc ngước lên, đôi mắt nhòa lệ ươn ướt đưa tình sợ sệt nhìn hắn, khiến cõi lòng vốn đang rối bời của chàng thiếu niên lại càng lún sâu không lối thoát.
Vào đến khoang thuyền, lò than hồng đang châm trà sủi bọt, hai người cùng ngồi ngắm cảnh mưa thu. Cô nương chẳng thèm nhìn mưa, ánh mắt chỉ chăm chăm dán chặt lên người hắn. Bị người thương nhìn đến mức tâm trí xao động, hồn xiêu phách lạc, chàng thiếu niên thất thần đến độ nước trà nấu sôi trào ra ngoài lúc nào cũng chẳng hay. Đến khi sực tỉnh, hắn lại luống cuống tay chân dọn dẹp.
Lâm Uyển Nương mím môi cười trộm, còn Tạ Tử Thận thì ảo não thu dọn tàn cuộc: “Xin lỗi Lâm cô nương.” Giọng hắn chất chứa vẻ cô đơn, nét mặt cũng ảm đạm đi vài phần. Kẻ trót động lòng thường hay mang tâm lý tự ti, nhút nhát trước mặt người mình thương.
Hắn buồn bã cụp mắt xuống: “Ta... ta có phải rất ngốc nghếch không?” Hắn lúc nào cũng thế, làm việc gì cũng chẳng xong. Không có sự thông tuệ, cơ trí của đại ca, cũng chẳng bằng một nửa khí chất phong hoa ngời ngời ấy. Trong mắt người đời chỉ biết đến Tạ Quân, chứ nào có ai thèm đoái hoài tới Tạ Tử Thận này.
Ôm mối nghi ngờ trong lòng, Tạ Tử Thận chần chừ cất tiếng hỏi mĩ nhân trước mặt: “Vì cớ gì cô nương lại không để tâm đến đại ca ta?” Rõ ràng khi đứng cạnh nhau, hắn vĩnh viễn là kẻ thua kém hơn.
Lâm Uyển Nương mỉm cười êm ái, nhẹ giọng rót mật vào tai hắn: “Hầu gia dẫu xuất chúng, nhưng không phải là người Uyển Nương gửi gắm tấm lòng. Trong mắt Uyển Nương, Tam công tử mới là lang quân tốt nhất thế gian này.”
Có nam nhân nào kháng cự nổi lời đường mật từ người con gái mình thương? Ánh mắt hắn ngây dại, khẽ gọi: “Uyển Nương...” Nàng cũng híp đôi mắt chứa chan xuân tình, dịu dàng đáp lời: “Tạ lang...”
Đúng lúc kiều diễm nhất, bên ngoài khoang thuyền chợt vang lên mấy tiếng “rầm rầm” xé nước chói tai, phá tan bầu không khí mờ ám.
— Từ dưới lòng hồ, từng bóng đen liên tiếp vọt lên, hung hãn đạp lên mũi thuyền. Lão lái đò hoảng hốt xông vào hét lớn: “Công tử, cô nương, có cướp ——” Chữ cuối cùng còn chưa dứt, lão đã bị gã bịt mặt đuổi theo phía sau chém một đao đoạt mạng. Thủ pháp dứt khoát, gọn gàng, lão chỉ kịp ú ớ hai tiếng rồi ngã gục xuống sàn.
“Á ——” Khuê nữ lớn lên trong lầu các nào đã từng chứng kiến cảnh máu me nhường này, Uyển Nương sợ đến mức hoa dung thất sắc, nhịn không được hét lên kinh hãi. Sự việc xảy ra quá đỗi bất ngờ, Tạ Tử Thận theo bản năng ôm chặt lấy Lâm Uyển Nương lùi về phía sau lẩn trốn. Nhưng phí công vô ích. Chiếc thuyền hoa này bốn bề là nước, bọn họ làm gì có đường lui.
Bốn năm gã bịt mặt lăm lăm đao kiếm trong tay, từng bước áp sát. Tạ Tử Thận lui tới sát mép thuyền, phẫn nộ lên tiếng: “Các ngươi là kẻ nào? Có biết bọn ta là người nhà của Định Viễn Hầu phủ ở Kim Lăng hay không!” Hắn tưởng mượn danh uy của Hầu phủ có thể dọa lui đám thảo khấu này. Ai dè bọn chúng chỉ cười lạnh: “Bắt chính là các ngươi.”
Nhóm bịt mặt lại hùng hổ xông tới. Tạ Tử Thận kéo tay Lâm Uyển Nương, lùi từng bước chân, hạ giọng hỏi khẽ: “Lâm cô nương, nàng có biết bơi không?”
“Không... không biết...” Lâm Uyển Nương run rẩy đáp lời. Nàng từ nhỏ lớn lên ở Thanh Châu, nơi ấy núi non trùng điệp, cách xa sông biển thì làm sao mà biết bơi cho được.
Thấy rõ sự sợ hãi của nàng, Tạ Tử Thận nghiến răng, nắm chặt lấy tay Uyển Nương: “Vậy lát nữa nàng phải bám chặt lấy ta đấy.”
“Cái gì?” Còn chưa kịp để Lâm Uyển Nương định thần lại, Tạ Tử Thận đã kéo nàng nhảy tõm xuống hồ. Nước hồ cạn thu lạnh lẽo thấu xương, khoảnh khắc vừa chìm xuống, nước lạnh ồ ạt ập tới, kéo tuột thân hình mong manh của nàng xuống đáy. Nàng chới với, vung vẩy tay chân vùng vẫy trong tuyệt vọng. Tạ Tử Thận bên cạnh đã sớm chẳng thấy tăm hơi.
Đám người bịt mặt thấy mục tiêu nhảy xuống nước thì định gieo mình đuổi theo, nhưng vừa quay lưng lại, bỗng nghe tiếng chém giết rợn người vang lên phía sau. Chưa kịp ngoảnh đầu, mấy mũi tên xé gió phóng tới, găm chuẩn xác vào giữa mi tâm bọn chúng. Nhóm sát thủ trúng tên bỏ mạng, lần lượt ngã nhào xuống nước, máu tanh đỏ thẫm lan nhanh trên mặt hồ gợn sóng.
Lâm Uyển Nương vẫn đang ngụp lặn chìm nổi dưới hồ. Nàng dốc chút sức tàn ngoi đầu lên nhìn về phía chiếc thuyền. Xuyên qua màn mưa phùn giăng mắc, nàng loáng thoáng nhận ra bóng hình một người đàn ông đang đứng ngạo nghễ nơi mũi thuyền. Là Tạ Quân.
Vị công tử vốn nổi danh ôn nhuận như ngọc ấy, lúc giết người lại tàn độc, dứt khoát đến đáng sợ. Mũi tên bắn ra không trượt phát nào, chẳng nương tay mảy may. Trong chớp mắt, đám bịt mặt trên thuyền đã bị diệt sạch không còn một mống. Thanh Sơn tiến lên, dùng đao cứa nốt cổ tên cuối cùng rồi bước đến bẩm báo với Tạ Quân: “Đã làm theo lệnh đại nhân, chỉ giữ lại một tên sống sót.”
Gió hồ thổi mạnh, Lâm Uyển Nương không nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông ấy, chỉ thấy vạt áo tơ tằm màu xanh lơ của hắn đang cuồng bạo bay lượn trong mưa. Như cảm nhận được điều gì, Tạ Quân chậm rãi xoay người, hạ mắt nhìn về phía Lâm Uyển Nương. Giữa dòng nước mênh mông bạt ngàn, chiếc váy màu xanh biếc của nàng vô cùng bắt mắt. Uyển Nương sức cùng lực kiệt, dùng chút hơi tàn cuối cùng để kêu cứu: “Cứu ta với...”
Tạ Quân dửng dưng đứng nhìn, nét mặt hắn lạnh lẽo như phủ một lớp sương hàn. “Cứu ta...” Lâm Uyển Nương vẫn tuyệt vọng vùng vẫy nài nỉ. Ngay giây phút này, hắn tựa như một vị thần linh cao cao tại thượng nhìn xuống chúng sinh, còn nàng chỉ là một con kiến hèn mọn đang vất vưởng cầu sinh ngay dưới chân hắn. Sống hay chết đều do hắn định đoạt. Nhưng từ đầu đến cuối, đôi mắt hắn vẫn lạnh lùng, không hề mảy may xao động.
Lâm Uyển Nương rốt cuộc cũng hiểu ra —— Hắn vốn không định cứu nàng. Dưới ánh mắt tuyệt tình ấy, sức lực trong người nàng cạn kiệt dần. Dòng nước lạnh băng ngập qua đỉnh đầu, cuốn phăng mọi nỗ lực giành giật sự sống. Nàng buông xuôi. Chiếc váy xanh biếc từ từ chìm nghỉm vào đáy hồ thăm thẳm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
