Lâm Vân Dao vừa thấy Lâm Uyển Nương đã bừng bừng lửa giận, hùng hổ chất vấn nàng: “Có phải ngươi lại đi bám lấy Tạ Tam công tử rồi không?”
Nàng ta là đích nữ của Lâm gia, xưa nay đã chướng mắt cái thói õng ẹo làm bộ làm tịch của Lâm Uyển Nương. Hiện giờ thấy nàng thân thiết qua lại với Tạ Tử Thận, lại càng giận không kìm được: “Ta cảnh cáo ngươi, không được phép quấn lấy Tạ Tam công tử nữa, nghe rõ chưa?”
Lâm Uyển Nương nghe vậy liền bật cười nhạt. Nàng vừa bị Tạ Quân dọa cho một phen kinh hồn táng đởm, một bụng oán khí không chỗ phát tiết, gọi dạ bảo vâng cái gì chứ, Lâm Vân Dao này đúng là tự đưa đầu tới hứng mũi chịu sào.
“Ta cứ thích quấn lấy Tạ Tam công tử đấy.”
Nàng chậm rãi đưa tay vuốt lại nếp tóc, liếc xéo Lâm Vân Dao một cái: “Cái vị Tạ Tam công tử kia nha, chàng ấy cứ thích để ta quấn lấy đấy. Có giỏi thì ngươi cũng đi mà bám chàng đi! Hay là... ngươi mòn mỏi ngóng trông, nhưng Tạ Tam công tử chẳng thèm đếm xỉa đến ngươi, nên ngươi mới thẹn quá hóa giận tìm ta trút bực?” Nói đến cuối, nàng còn cố ý dùng khăn lụa che môi, cười khanh khách giễu cợt.
Lâm Vân Dao nào chịu nổi sự châm ngòi này, lại bị ả ta nói trúng tim đen, lập tức xù lông phản bác: “Ngươi...Ngươi nói hươu nói vượn cái gì đó?!”
“Ai vô sỉ giống như ngươi chứ?”
Nàng ta bực tức đến giậm chân bình bịch, thở hồng hộc: “Lâm Uyển Nương, ngươi có biết xấu hổ hay không hả?”
Lâm Uyển Nương làm ra vẻ vô tội nhìn nàng ta. Sau đó, chậm rãi lắc đầu.
“Ngươi...Ngươi…” Đáng thương cho vị tiểu thư nuôi trong lầu son gác tía, làm sao là đối thủ mồm mép của Lâm Uyển Nương. Chữ “Ngươi” lặp lại cả buổi trời cũng không thốt nên lời cớ sự, ngược lại còn bị chọc cho tức phát khóc.
“Ta phải đi tìm cha!”
Lâm Vân Dao đỏ hoe mắt, sụt sùi nức nở: “Ta phải đem những chuyện hỗn xược này của ngươi nói hết cho cha nghe, để cha trị tội ngươi!”
Lâm Sùng Văn lúc này đang ở ngay khu vườn tiền viện. Lâm Vân Dao vừa ồn ào khóc lóc vừa lôi xềnh xệch Lâm Uyển Nương đến. Ngay lúc nàng ta há miệng định cáo trạng, thì bỗng thấy hai gối Lâm Uyển Nương mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỳ thẳng xuống đất. Đôi môi nàng cắn nhẹ, hàng lệ doanh doanh chực chờ nơi khóe mắt lập tức lặng lẽ tuôn rơi.
“Đều là lỗi của Uyển Nương, đã chọc giận Vân Dao muội muội.”
Nàng đoạt lời ngay trước khi Lâm Vân Dao kịp lên tiếng, vội vã khóc lóc trình bày: “Chuyện này vốn là con không đúng. Con thấy cha ngày thường vô cùng coi trọng nhà họ Tạ, liền nghĩ phận làm nữ nhi cũng nên vì cha phân ưu. Bởi thế mới tự tay làm chút bánh trái đem tặng Tạ Tam công tử, cốt để tỏ lòng thân cận giữa hai nhà Tạ - Lâm. Nữ nhi vốn chỉ mang một mảnh ý tốt, chẳng ngờ lại khiến Vân Dao muội muội hiểu lầm.”
Nàng tỏ vẻ uất ức cực kỳ, cũng vô cùng đáng thương, ngước mắt nhìn Lâm Vân Dao đầy khiếp nhược: “Nếu ta biết Tạ Tam công tử là người trong lòng của Vân Dao muội muội, ta có mười lá gan cũng vạn lần không dám làm thế. Kính xin Vân Dao muội muội nể tình tỷ muội ngày trước, tha thứ cho ta lần này đi.”
Lâm Vân Dao sững sờ há hốc mồm xem nàng ta diễn kịch. Nàng ta có nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi trên đời lại có người đổi trắng thay đen, nhắm mắt nói càn điêu luyện đến mức độ này.
“Ngươi nói láo!” Lâm Vân Dao hồi thần, cuống quýt đến đỏ bừng mặt mũi, hướng Lâm Sùng Văn phân bua: “Cha, không phải như thế! Là ả ta không biết liêm sỉ, bám lấy Tạ Tam công tử…”
“Vân Dao muội muội sao có thể oan uổng ta như thế?”
Lâm Uyển Nương ngắt lời nàng ta, tủi thân rơi lệ lã chã: “Ta biết Vân Dao muội muội xưa nay không thích ta. Thường ngày ta chịu chút ấm ức cũng đành, nhưng chuyện này liên quan đến danh tiết sự trong sạch của nữ nhi gia, Vân Dao muội muội làm thế này chẳng khác nào đẩy ta vào hố lửa a!”
Nàng ngẩng phắt đầu, dời ánh mắt nhuốm lệ rưng rưng về phía Lâm Sùng Văn: “Cha, nữ nhi thật sự bị oan.”
Bàn tay vò vò chiếc khăn lụa, nàng thút thít nức nở: “Sớm biết có ngày hôm nay, cha đã chẳng nên đón nữ nhi về phủ, thà để con về lại thành Thanh Châu, cùng di nương sống lay lắt cực khổ kham khổ còn hơn…”
Đây là nỗi đau khó nói thành lời trong lòng Lâm Sùng Văn.
Thuở thiếu thời tuổi trẻ khí thịnh, ông thu nạp một nha hoàn thông phòng, khiến nàng ta mang thai. Nào ngờ vị phu nhân hay ghen tuông trong nhà nhân lúc ông đi xa, đã nhẫn tâm đuổi người đi biệt tích.
Nhiều năm về sau, khi phu nhân ốm đau qua đời, người nha hoàn năm xưa mới dắt theo đứa con tìm tới cửa. Thế đạo hiểm ác, hai mẹ con lưu lạc bên ngoài không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ cực. Lâm Sùng Văn ôm đầy bụng áy náy, thu xếp ổn thỏa cho hai người trong phủ, tìm đủ mọi cách bù đắp.
Nay nghe Lâm Vân Dao buông lời cay nghiệt như vậy, ông cực kỳ xót xa, tự tay đỡ Uyển Nương từ dưới đất lên. “Con nói bậy bạ gì đó?”
Lâm Sùng Văn ôn tồn an ủi nàng: “Có phụ thân ở đây, con là máu mủ ruột rà của ta, làm gì có đạo lý phải quay về Thanh Châu?”
Rồi ông quay sang Lâm Vân Dao quát: “Còn không mau qua đây xin lỗi tỷ tỷ con?”
“Bắt con xin lỗi nàng ta?”
Lâm Vân Dao vốn được nuông chiều từ bé, đời nào chịu ấm ức. Thấy phụ thân thiên vị Lâm Uyển Nương, nàng ta càng thêm uất hận.
“Phụ thân thật bất công. Rõ ràng là lỗi của nàng ta, người không phạt nàng ta ấy lại quay sang trách mắng con...”
Nàng ta bĩu môi, vành mắt đỏ hoe: “Người trong phủ nói cấm có sai! Hai mẹ con họ chính là sao chổi, che mờ cả tâm trí của phụ thân rồi. Nếu mẫu thân còn sống, chắc chắn sẽ không đối xử với con như vậy...”
Quả thật là sẽ không. Trước kia Lâm phu nhân nói một là một, hai là hai. Trong phủ làm gì đến lượt Lâm Sùng Văn có tiếng nói. Lời này vừa vặn chạm vào vảy ngược của Lâm Sùng Văn. Ông sa sầm mặt mũi, lạnh lùng quát lớn: “Câm miệng!”
Lâm Vân Dao bị phạt quỳ trong từ đường.
Sao Vân Dao chịu ăn, nàng ta đỏ mắt tức giận, hất mạnh tay Uyển Nương ra. Miếng bánh rơi tọt xuống đất, bám đầy bụi bẩn, chẳng thể ăn được nữa. “Ây da...” Lâm Uyển Nương chẳng hề để tâm, phủi phủi vụn bánh trên tay, giọng điệu đầy tiếc rẻ: “Bánh mới làm xong cơ mà! Thật đáng tiếc, muội muội lại không được ăn.”
Lâm Vân Dao chịu không nổi dáng vẻ ngang ngược này, lại trừng mắt: “Ngươi đừng vội đắc ý! Tạ tam công tử cũng chỉ bị ngươi lừa gạt mà thôi! Nếu ngài ấy biết bộ mặt thật của ngươi, chắc chắn sẽ không thích ngươi đâu!”
“Ngươi nói đúng lắm!”
Lâm Uyển Nương hùa theo, khóe môi khẽ cong lên: “Chỉ tiếc là Tạ tam công tử mãi mãi không thấy được dáng vẻ này của ta, sợ là không như ý ngươi được rồi.”
Đêm tối mịt mùng, ánh nến lay lắt. Thiếu nữ cười đến híp cả mắt, dã tâm rành rành hiện rõ trên khuôn mặt, chẳng thèm che giấu lấy nửa phần.
Tạ Quân tình cờ đi ngang qua từ đường Lâm gia. Cách một lớp giấy dán cửa sổ, hắn thu hết những lời cô nương kia nói vào tai. Hắn khẽ rũ mắt, dừng bước đứng im. Hình bóng thâm trầm dung hòa làm một với màn đêm thanh u.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
