Lâm Uyển Nương cũng chẳng thèm để bụng chuyện này nữa. Hôm sau nàng vẫn y như cũ, đứng canh ở con đường mòn ven hồ mà Tạ Tam Lang bắt buộc phải đi qua. Nàng tự tay làm chút điểm tâm trái cây, định bụng mang biếu hắn nếm thử.
“Đa... đa tạ Lâm cô nương...” Tiểu lang quân tuổi đời còn trẻ, nghiêm túc tuân thủ lễ nghi quân tử. Hắn nhận lấy hộp điểm tâm, đứng cách nàng như xa ngàn dặm, cúi gằm mặt không dám nhìn lén, vậy mà sau vành tai lại lặng lẽ đỏ bừng cả lên.
“Sao mặt Tam công tử lại đỏ thế kia, là do trời nóng sao?” Lâm Uyển Nương giả vờ kinh ngạc, tay vân vê chiếc khăn lụa bước tới gần, định vươn tay lau mồ hôi cho hắn.
Gót sen nhẹ dời, làn váy lụa khẽ lay động, Tạ Tam Lang kinh hãi liên tục lùi về phía sau, cuống quít phủ nhận: “Không...Không có…”
Dáng vẻ tránh như rắn rết ấy lại khiến cô nương đối diện tổn thương. Nàng khẽ giật mình, hụt hẫng thu tay lại. Đôi mắt trong veo như làn nước thu thuỷ vừa rồi chực chờ rơi lệ, nay cũng xìu xuống: “Có phải Tam công tử chê bai Uyển Nương…”
Tạ Tam Lang vội vàng ngẩng đầu: “Không có!”
Lâm Uyển Nương vẫn rũ mắt, hàng mày ngài khẽ chau, vành mắt ửng đỏ: “Uyển Nương biết, Tam công tử và ta khác nhau một trời một vực, vốn không nên si tâm vọng tưởng. Chỉ là Uyển Nương thật lòng tâm duyệt ngài. Dù sau này vô duyên, ta cũng muốn đối xử tốt với Tam công tử một chút, cốt để trong lòng ngài còn vương lại chút bóng hình Uyển Nương…”
Cô nương trước mặt khẽ chớp mắt, lệ liền tuôn rơi, tựa hoa lê đọng hạt mưa, thật sự đáng thương vô cùng.
Tiểu lang quân trẻ tuổi sao chịu nổi sự mê hoặc nhường này, không kìm được bước tới: “Lâm cô nương...Ta…” Nhưng lại chần chừ e ngại, chẳng dám tiến thêm.
Lâm Uyển Nương thu hết biểu cảm của hắn vào mắt, khẽ cắn môi, đôi mắt ngấn lệ chậm rãi ngước lên, giọng điệu bi thương: “Tam công tử chớ nên khó xử, đều do Uyển Nương sai. Là Uyển Nương không hiểu lễ nghĩa, quấy nhiễu ngài. Sau này sẽ không như thế nữa, chuyện trước kia, mong Tam công tử chớ trách…” Nàng đây là đang muốn vạch rõ giới hạn với hắn.
Tạ Tam Lang rốt cuộc luống cuống, vội bước tới một bước: “Lâm cô nương…”
Hắn sốt sắng tỏ bày cõi lòng: “Tử Thận tuyệt đối không có ý đó, cô nương thật sự hiểu lầm Tử Thận rồi. Ta biết rõ tâm ý cô nương đối với ta, Tử Thận…”
Giọng hắn vấp váp, nhưng cuối cùng cũng dứt khoát thốt lên: “Tâm ý Tử Thận đối với cô nương cũng hệt như vậy.”
“Thật sao?” Cô nương khẽ hỏi, dường như chẳng dám tin.
Tiểu lang quân trẻ tuổi tức khắc gấp đến độ mặt đỏ tai hồng: “Từng lời Tử Thận nói đều là thật.” Hắn giơ tay thề độc: “Trời đất chứng giám, nếu Tử Thận lừa gạt cô nương, sẽ khiến Tử Thận miệng lở loét, đọa vào địa ngục A Tỳ…”
Những lời độc địa còn lại liền bị Lâm Uyển Nương dùng khăn lụa che miệng ngăn đi.
“Tam công tử làm cái gì vậy?”
Lưu luyến cáo biệt Tạ Tử Thận, Lâm Uyển Nương dẫn nha hoàn Thải Nhạn xách váy bước lên dãy hành lang gấp khúc. Vẻ vui mừng nơi đuôi mắt còn chưa kịp giấu đi, vừa xoay người, đã đâm sầm vào bóng người đang chắp tay đứng dưới hiên nọ.
“Thỉnh an Hầu gia.” Lâm Uyển Nương vừa nhìn rõ người nọ, vội vã rũ mắt uốn gối hành lễ. Khác hẳn với dáng vẻ lả lơi trêu ghẹo Tạ Tam Lang ban nãy, hiện tại nàng mi thấp mắt thuận, tuyệt đối không dám mảy may lỗ mãng.
Cũng chẳng trách Lâm Uyển Nương lại sợ hãi đến thế. Khương di nương từng lén lút răn dạy nàng không biết bao nhiêu lần: “Vị Tạ Hầu gia kia là kẻ ngàn vạn lần không thể trêu vào. Ngài ấy có hôn ước với Bình Dương Công chúa. Bình Dương Công chúa là ai cơ chứ? Là cành vàng lá ngọc, máu rồng tủy phượng, tôn quý chẳng khác nào Vương Mẫu nương nương trên trời. Ngài ấy chỉ cần ở chốn Kim Lăng này ho nhẹ hai tiếng, cũng đủ khiến đám người bên dưới bị lột mất hai tầng da. Nếu con đụng vào người của ngài ấy, để ngài ấy biết được, hai mẹ con ta thà làm con kiến trên mặt đất, còn hơn sống sờ sờ bị ngài ấy nghiền chết.”
Lời nói chẳng ngoa chút nào!
Trong lòng Lâm Uyển Nương sáng tỏ như gương. Tuy nàng mang dã tâm trèo cao, muốn nghịch thiên cải mệnh, nhưng cũng tự biết thân biết phận. Vì thế, trước mặt Tạ Quân, nàng luôn giữ thái độ nề nếp khuôn phép, làm trọn dáng vẻ đoan trang của tiểu thư khuê các.
Mà vị Tạ Hầu gia kia xưa nay cũng vốn thanh lãnh, xa cách. Hai người tuy cùng ở trong Lâm phủ nhưng lại khách sáo lạnh nhạt, chưa từng có nửa phần dính líu.
Chỉ là lúc này Lâm Uyển Nương lại kinh sợ tột cùng. Nàng đã cúi đầu hành lễ một nén nhang, vậy mà Tạ Quân nửa điểm cũng chẳng có ý bảo nàng bình thân.
Tiết trời đang độ vào thu, tuy chưa tính là lạnh lẽo, nhưng bị cơn gió lùa qua hành lang quất trúng cũng khiến nàng nhịn không được khẽ run rẩy. Thật sự sắp chịu không thấu. Nàng đánh bạo lén nâng mắt nhìn thử một cái, lại vừa vặn đụng ngay ánh mắt Tạ Quân đang nhìn xuống. Đen đặc như mực, sâu thẳm u tối, thoáng liếc qua tựa đầm hàn thủy lạnh lẽo không thấy đáy, khó dò khó đoán.
Lâm Uyển Nương bị sự lạnh lẽo trong đôi mắt ấy dọa sợ, chẳng dám nhìn thêm, vội vàng rũ mi. Trong lòng tức khắc thảng thốt, đập dồn như trống bỏi.
Nàng tuy tiếp xúc không nhiều với Tạ Quân, nhưng cũng thường nghe bọn nha hoàn hầu hạ bàn tán về phẩm hạnh của hắn. Ai nấy đều khen Tạ tiểu Hầu gia quang phong tế nguyệt, là bậc quân tử khiêm nhường đoan chính như ngọc, có ai từng thấy dáng vẻ âm trầm đáng sợ đến mức này của hắn đâu. Nàng vừa kinh vừa sợ, vắt óc suy nghĩ cặn kẽ xem mình rốt cuộc đắc tội hắn ở chỗ nào.
Tạ Quân rũ mắt nhìn Lâm Uyển Nương. Cô nương cúi gầm mặt khuỵu gối, mày ngài da ngọc, dung tư kiều mị, quả thực là một vóc dáng rực rỡ chói mắt. Bởi vì vẫn còn ở chốn phòng thêu nên mái tóc đen nhánh kia chưa vãn lên, mà tuôn dài như thác nước, lơi lả rủ xuống bên eo thon. Đó là một vòng eo liễu doanh doanh tinh tế. Cốt cách mềm mại tựa dòng nước, thướt tha uyển chuyển, tựa hồ bẻ nhẹ liền gãy. Ánh mắt hắn dừng lại nơi đó, thẳm sâu từng chập.
Lâm Uyển Nương tuy rũ đầu, nhưng vẫn cảm nhận được ánh nhìn nặng nề của Tạ Quân đè bách xuống, mang theo áp bức cơ hồ muốn nghiền nát từng tấc xương trên người nàng. Nàng sợ hãi tột độ, run rẩy cất tiếng gọi đầy bất an: “Hầu...Hầu gia…”
Gió chợt nổi lên, thổi nhăn một hồ nước mùa xuân. Đồng thời vang lên, còn có tiếng chuông gió đinh đang treo dưới mái hiên. Giữa âm thanh thanh thúy ồn ào ấy, Lâm Uyển Nương nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến một giọng nói trầm thấp, mát lạnh: “Đứng lên đi.”
Tạ Quân rời khỏi. Hắn lướt qua người Lâm Uyển Nương, thần sắc lãnh đạm, dung mạo ôn hòa, mỗi bước đi đều toát lên vẻ tiêu sái phong lưu, vẫn là vị thế gia công tử thanh cao lãng nguyệt trong miệng mọi người.
Cao không thể với tới.
Lâm Uyển Nương sợ đến mức toát mồ hôi lạnh ướt đẫm cả lưng, đôi chân mềm nhũn tưởng chừng đứng không vững, may nhờ Thải Nhạn phía sau cuống quýt đỡ lấy.
Thải Nhạn cũng bị kinh hãi không nhẹ, hạ giọng hỏi nàng: “Cô nương, người đắc tội với Tạ Hầu gia từ khi nào vậy?”
Lâm Uyển Nương bàng hoàng vỗ vỗ ngực, lắc đầu. Nàng nào dám đắc tội Tạ Quân, đó chính là vị đại Phật mà Lâm phủ đang cung phụng, nàng tránh còn không kịp nữa là. Trong đầu nàng giờ khắc này mịt mờ sương khói, trăm mối tơ vò chẳng thể gỡ.
Trải qua một phen kinh hoảng, hai chủ tớ chẳng dám lượn lờ ở ngoại viện nữa, tức tốc quay về lầu các thêu thùa của mình. Nào ngờ vừa bước qua cổng vòm, đã bị Lâm Vân Dao mang theo nha hoàn chặn ngang ngay trước mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
