Trời nổi gió lạnh, trăng bị mây che khuất hơn phân nửa.
Lâm Uyển Nương nấp sau tảng đá giả sơn chờ đợi. Đợi bóng người nọ vừa từ hành lang bước xuống, nàng liền uốn éo thân hình thướt tha, thuận đà nhào thẳng vào lồng ngực hắn.
“Tạ lang ~”
Tiếng gọi êm ái uyển chuyển, luyến láy đến mười tám khúc ngoặt, vừa mang theo chút run rẩy lại vừa như sợ hãi. Giọng điệu nũng nịu tưởng chừng như vắt ra nước, đôi bàn tay mềm mại không xương của nàng cũng chẳng chịu nằm yên mà khẽ vuốt ve lồng ngực hắn.
“Sao Tạ lang tới trễ thế? Bắt người ta phải chờ mãi.”
Dưới ánh trăng lạnh lẽo như chiếc lưỡi câu, đôi mắt ướt át đa tình của nàng nửa oán nửa hờn liếc nhìn hắn, vừa mềm mỏng vừa kiều diễm, quả thực câu hồn đoạt phách.
Đáng tiếc màn đêm quá tối, người nọ lại đứng nép ở chỗ khuất bóng nên Lâm Uyển Nương nhìn không rõ mặt. Dù vậy, nàng lường trước rằng chắc hẳn hắn lại giống mọi khi: cả người cứng đờ, mặt đỏ tía tai, đến nửa điểm cũng không dám ngẩng lên nhìn nàng.
Lâm Uyển Nương che môi cười thầm.
Vị Tạ Tam công tử đang ở nhờ tại Lâm gia này điểm nào cũng tốt, chỉ trách quá mức khờ khạo, không hiểu phong tình. Nàng đã năm lần bảy lượt ngầm đưa tình mơi móc, từ túi thơm đến đai thắt lưng đều đã tặng đủ cả. Lần nào hắn cũng cuống quýnh nhận lấy, ăn nói vấp váp, rồi lại cung kính vòng tay tạ ơn, giữ đúng lễ nghĩa không chê vào đâu được. Cứ cái đà này, biết đến kiếp nào nàng mới đưa được cá cắn câu.
Di nương Khương thị cũng từng thúc giục nàng: “Ôi chao, con của ta. Con phải nắm chắc cơ hội này, đây là dịp may hiếm có đấy. Tạ gia là dòng dõi hiển quý, nhà cao cửa rộng, nếu leo lên được, con sẽ như chim sẻ hóa phượng hoàng bay lên cành cao. Sau này trong cái phủ này, mẹ con ta cứ thế mà đi ngang thôi.”
Đương nhiên, mấu chốt quan trọng nhất không phải việc này. Lâm Uyển Nương có một bí mật không thể để ai hay biết: Nàng vốn chẳng phải tiểu thư danh giá của Lâm phủ này.
Năm xưa, cái thai trong bụng di nương Khương thị khi đang đi trên đường đã bị Lâm phu nhân ép uống một bát canh hồng hoa mà sẩy mất. Sau đó Khương thị bị bán đi, lưu lạc long đong, qua tay bao kẻ rồi mới vô tình mang thai nàng. Đời loạn lạc, hai mẹ con sống những chuỗi ngày cơ cực đến không chịu nổi. Khéo thay, tình cờ Khương thị nghe ngóng được tin chủ mẫu Lâm gia đã qua đời vì bạo bệnh. Cắn răng đánh liều, bà dắt Lâm Uyển Nương tới tận cửa Lâm phủ để nhận người thân.
Chuyện năm xưa vốn đã là một mớ bòng bong, những kẻ biết rõ nội tình đều đã bị Lâm phu nhân đuổi đi hết. Lâm Sùng Văn chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, cứ thế hồ đồ nhận mẹ con nàng vào phủ.
Nhưng giấy làm sao gói được lửa. Sau này khi Lâm Sùng Văn vỡ lẽ, ông ta nổi trận lôi đình, lôi hai mẹ con ra đánh mấy chục đại bản rồi ném thẳng ra khỏi cửa. Khi ấy đang là giữa đông tháng chạp, tuyết đọng trên đất dày cộp mấy thước. Nàng và Khương thị sức tàn lực kiệt, cứ thế mà buông tay lìa đời.
Khó khăn lắm mới được trùng sinh sống lại một đời, bằng bất cứ giá nào nàng cũng không thể dẫm lên vết xe đổ, để mặc người ta xâu xé nữa. Nàng phải tự tính đường cho mình.
Lâm Uyển Nương tính toán chi li, Tạ Tam Lang trước mắt này chẳng phải là miếng mồi ngon trời ban cho nàng hay sao? Tạ gia là bậc quyền quý nhà cao cửa rộng, lại mang tước hầu. Nếu nàng gả qua đó, có nhà chồng làm bình phong che chở, dẫu sau này Lâm gia có phát giác ra thân thế thực sự của nàng thì cũng chẳng làm gì được hai mẹ con.
Ý định này, dù Khương thị không hề biết về kiếp trước thì vẫn hết lòng tán thành. Bà chỉ dặn dò một câu: “Con có mồi chài thì mồi chài cho khéo, tuyệt đối đừng vớ nhầm người đấy.”
Lúc bấy giờ, Giang Châu đang gặp nạn hạn hán. Tạ gia mang tước Định Viễn Hầu phụng hoàng mệnh đến Giang Châu cứu trợ, tạm ở nhờ nhà họ hàng xa là Lâm gia. Đi cùng Tạ Tam Lang còn có vị huynh trưởng Tạ Quân.
“Cái tên Tạ Quân này là người không thể đắc tội đâu.” Khương thị dặn dò: “Lão hầu tước Tạ gia mất sớm, vinh quang của cả Tạ phủ đều do một tay Tạ Quân chống đỡ. Tuổi hãy còn trẻ mà đã kế thừa tước vị Định Viễn Hầu. Nghe đâu... ngài ấy còn đính ước với Bình Dương công chúa nữa.”
Đó là nhân vật mà các nàng tuyệt đối không thể dây dưa tới.
Lâm Uyển Nương ghi tạc trong lòng. Thường ngày, túi thơm hay dây thao thắt lưng nàng chỉ lân la đưa đến trước mặt Tạ Tam Lang. May thay, Tạ Tam Lang dẫu có chút cục mịch, chẳng hiểu phong tình, nhưng sao chịu nổi những lần buông lơi lả lướt của nàng, cuối cùng cũng đã động lòng phàm. Hôm qua nàng tận mắt thấy hắn trốn ở góc khuất, nâng niu thắt chiếc túi thơm nàng tặng lên eo.
Lâm Uyển Nương chỉ nghĩ hắn thẹn thùng nên không dám nhúc nhích. Bực mình vì sự rụt rè ấy, nàng vươn ngón tay ngọc ngà khẽ chọc nhẹ lên ngực hắn một cái, buông giọng hờn dỗi: “Thật chẳng hiểu phong tình gì cả, sống sờ sờ ra đấy mà hệt như một chàng ngốc.”
Ngốc thì ngốc, câu chuyện vẫn phải tiếp tục. Đôi tay không an phận kia lại lần mò xuống dưới. Khi chạm phải chiếc đai lưng nạm vàng đính ngọc, nàng khẽ hé môi đào, thủ thỉ: “Thuở bé ta có một cái nhũ danh, tên là Dương Liễu Nhi.”
Giọng nàng êm ái như chim oanh hót: “Tạ lang, cái tên này thiếp chỉ nói cho một mình chàng nghe thôi, chàng tuyệt đối không được nói cho ai biết đấy nhé.”
Đột nhiên, một bàn tay lớn ấn chặt lấy đôi tay đang làm càn của nàng. Lâm Uyển Nương ngơ ngác ngước mắt nhìn lên. Đêm tối mờ ảo, nàng chẳng thể nhìn rõ thần sắc của vị lang quân trước mặt, chỉ nghe thấy hắn khẽ bật cười, thấp giọng hỏi lại: “Dương Liễu Nhi?”
Chất giọng của hắn trầm ấm, sắc lạnh như ngọc thạch va chạm vào nhau. Chỉ một tiếng thôi đã khiến Lâm Uyển Nương sợ hãi tái mét mặt mày, tựa như sét đánh ngang tai.
Đây không phải Tạ Tam Lang!
Lâm Uyển Nương lập tức hoảng hốt lùi ra khỏi vòng tay hắn. Vòng eo thon thả khẽ xoay, khó khăn lắm mới cọ qua đầu ngón tay hắn mà rút ra được. Nhưng do quá luống cuống, nàng trượt chân, lại ngã nhào vào người lang quân một lần nữa. Ôn hương noãn ngọc ôm ôm trọn vào lòng, vòng eo liễu rủ mềm mại ấy lại một lần nữa đập vào ngực hắn, sượt qua ngón tay hắn, mềm mại không xương, thoắt ẩn thoắt hiện.
Cô nương luống cuống tay chân đẩy hắn ra. Lông mi nàng run rẩy liên hồi vì hoảng sợ, chẳng dám chần chừ thêm nửa khắc, nàng xách váy, lảo đảo bỏ chạy trối chết.
Nha hoàn Thải Nhạn vẫn đang đứng canh bên ngoài vườn. Từ xa thấy cô nương nhà mình hoảng hốt chạy vọt ra, vội vàng đón lấy: “Cô nương, có chuyện gì vậy?” Nàng ta cứ ngỡ tiểu thư bị ức hiếp, lập tức hùng hổ nói: “Có phải tên Tạ Tam Lang kia ức hiếp người không?”
Nàng còn làm bộ muốn lao vào vườn tìm người tính sổ, liền bị Lâm Uyển Nương một phen kéo tuột lại. Không kịp giải thích, nàng lôi Thải Nhạn trốn thẳng về gác thêu nhỏ, đóng sầm cửa lại, lúc này mới dám vỗ vỗ ngực vì sợ hãi.
Thải Nhạn tò mò hỏi: “Cô nương, người gặp ma à?”
Không nhắc tới thì thôi, nhắc đến lại thêm một bụng tức không chỗ xả. Lâm Uyển Nương chống nạnh, xách tai Thải Nhạn chất vấn: “Ta bảo ngươi lén đưa giấy hẹn cho Tạ Tam Lang, rốt cuộc ngươi đưa cho ai?”
“Ta nhét qua khe cửa sổ phòng Tạ Tam Lang mà!” Thải Nhạn nhăn nhó vì đau, bụng đầy tủi thân. Lâm Uyển Nương vặn hỏi: “Thế cái người trong vườn vừa rồi là ai, ngươi có nhìn thấy không?” Thải Nhạn chột dạ đảo mắt, lí nhí lầm bầm: “Không... trong vườn tối đen như mực, sao mà nhìn rõ người được chứ...”
Nàng ta cũng giống y Lâm Uyển Nương, từ xa thấy bóng người bước tới liền đinh ninh đó là Tạ Tam Lang đến phó ước. Thật đúng là chủ tớ hồ đồ như nhau.
“Xong rồi, xong rồi...” Lâm Uyển Nương ngồi thịch xuống chiếc ghế tròn, xị mặt xuống, tự lẩm bẩm: “Người đó không phải Tạ Tam Lang, vậy rốt cuộc sẽ là ai chứ?” Nàng rối bời, bấu chặt lấy chiếc khăn tay trong tay: “Lỡ như để người ta biết được thì phải làm sao đây.”
Thải Nhạn hiếm khi mới lanh trí được một chút, xáp lại gần an ủi: “Cô nương đừng lo. Trong vườn tối như mực, người không nhìn rõ mặt người ta, thì hắn chắc chắn cũng chẳng nhìn rõ mặt người đâu.”
Nói đúng lắm! Lâm Uyển Nương lập tức sáng rực đôi mắt, lại nghe Thải Nhạn hỏi tiếp: “Nhưng cô nương không tự khai thân phận của mình ra đấy chứ?”
Lâm Uyển Nương bình tâm nghĩ lại: “May quá là không. Ta chỉ nói với hắn, ta tên là Dương Liễu Nhi.” Đó là cái tên hồi nàng còn sống ở Thanh Châu, giờ ở Giang Châu này, ngoài di nương ra thì không còn ai biết cả. Trái tim đang treo lơ lửng trên cành cây của nàng lúc này mới lảo đảo hạ cánh an toàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
