Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Xuyên Nam: Tôi Ở Niên Đại Văn Ăn Bám Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

Sau khi xác nhận lại địa chỉ mấy lần, Chu San hài lòng nhìn ba gian nhà ngói của nhà họ Vương, cô đã tưởng tượng ra cuộc sống tốt đẹp của mình sau khi dọn vào ở.

Trước khi gõ cửa, trong lòng Chu San vẫn có chút chột dạ. Tuy bây giờ cô là một người đàn ông thật sự, nhưng cái ruột bên trong đã làm phụ nữ hơn hai mươi năm, cô luôn cảm thấy có lỗi với người ta. Nghĩ vậy, có lẽ mình đúng là thất đức như lời Bạch Vô Thường nói thật.

Thở dài một hơi não nề, thất đức thì thất đức vậy. Cô bước lên gõ cửa thật mạnh.

Trong nhà, hai cha con họ Vương đang cắm cúi gặm giò heo. Mấy năm nay thiếu lương thực, đã lâu lắm rồi chưa được ăn giò heo tươi, tuy là giò heo rừng.

Hai cha con ăn rất hùng hổ, hoàn toàn không nghe thấy tiếng gõ cửa. Mãi đến khi Chu San cất tiếng gọi, hai cha con mới nhận ra có người đến.

Hai người nhìn nhau, lau miệng, một người đi giấu giò heo, một người ra mở cửa.

Vương Phú Quý vừa mở cửa đã thấy Chu San gầy đét, tướng mạo vốn đã hung dữ giờ lại càng hung dữ hơn. Thằng này ngửi thấy mùi mà tìm đến đây à, cũng không đi hỏi thăm xem, thịt trong miệng Vương Phú Quý ông có moi ra được không, ngoài con gái ông ra, những đứa khác còn chưa ra đời đâu.

Chu San bị dọa sợ, nắm chặt tay tự cổ vũ mình: “Chú, nghe nói nhà chú thiếu một người con rể ở rể, chú xem cháu thế nào ạ?”

Vương Thúy Thúy nghe vậy, lập tức có mấy phần tò mò, mặc kệ cha mình cằn nhằn, cô ấy mở cửa ra thì thấy một thằng nhóc choai choai đang nhăn răng nhếch miệng xoa mông.

“Là cậu nhóc nhà cậu muốn làm đàn ông của tôi?”

Chu San đang xoa mông nghe tiếng mở cửa, vội ngẩng đầu lên. Vừa ngẩng lên, cả người cô sững sờ. Là cô đã trách nhầm Mã Kiến Thiết rồi, đâu phải anh ta không muốn ăn cơm mềm, rõ ràng là cơm mềm này khó nuốt quá mà.

Vương Thúy Thúy có xấu không?

Chu San lấy kinh nghiệm hơn hai mươi năm làm phụ nữ của mình mà nói thì không xấu. Vương Thúy Thúy vừa cao vừa khỏe, đối diện cứ như một ngọn núi nhỏ. Mặt cô ấy bóng dầu, lông mày rậm, nếu không phải có bím tóc tết trước ngực và bộ ngực sóng sau xô sóng trước, sẽ rất dễ bị người ta nhầm thành đàn ông. Nói khó nghe một chút thì chính là một người đàn ông có thân hình phụ nữ.

Vương Thúy Thúy thấy Chu San mãi không nói gì, cũng không định tiếp tục trò chuyện với một đứa trẻ con nữa.

Trong mắt Vương Thúy Thúy, đối phương chẳng phải là trẻ con thì là gì, còn chưa cao đến ngực cô ấy, gầy gò nhỏ bé, cô ấy dùng một tay cũng có thể nhấc lên được.

Chu San cũng chỉ sững sờ một lúc, trước khi đối phương đóng cửa, cô đã nhanh chóng lách vào trong.

Vương Thúy Thúy: “...”

Chu San vừa vào sân, lập tức nhận được hai luồng ánh mắt. Trong lòng cô không khỏi cảm thán, hai cha con này giống nhau quá.

“Cái đó, chú, chị, cháu thật lòng đến để làm con rể ở rể ạ.”

Sau vài phút im lặng, Chu San đã thành công ngồi xuống đối diện bàn. Cô nhìn hai ngọn núi trước mặt, tự nhủ mình đừng sợ, đừng sợ, người ta là hai ngọn núi, thì mình cũng là một ngọn núi lớn.

Hai cha con kia cứ tự nhiên gặm giò heo, Chu San nuốt nước bọt. Vì giò heo sau này, cô liều mạng!

“Chú, chị, cháu tên Chu Đại Sơn, năm nay mười sáu tuổi, là người tị nạn đến đây trước đó. Trong nhà giờ chỉ còn một mình cháu, cháu có thể tự quyết định tương lai của mình.

Nhờ phúc của bí thư công xã chúng ta, cháu hiện đang làm lao động tạm thời ở nhà ăn công xã, lương một tháng là mười hai đồng bảy hào. Người ta nói trai mới lớn ăn sập nhà, cháu bây giờ còn chưa nuôi nổi mình, cháu thật lòng muốn làm con rể ở rể nhà mình ạ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc