Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Xuyên Nam: Tôi Ở Niên Đại Văn Ăn Bám Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Vương Phú Quý nghe câu cuối cùng của Chu San, liền liếc nhìn cô một cái.

“Nghe ra là mày thật lòng muốn làm con rể ở rể rồi, cũng thật lòng nhắm vào gia sản nhà tao.” Vương Phú Quý không chút do dự nói nốt ý còn lại của Chu Đại Sơn.

“Ha ha.” Chu San ngượng ngùng gãi đầu: “Chú, cháu chỉ muốn ăn no thôi ạ. Trên đường chạy nạn suýt chút nữa chết đói, cháu sợ thật rồi. Còn về gia sản gì đó, chú à, đó là của cháu trai cháu gái tương lai của chú, cháu chỉ muốn lấp đầy cái bụng thôi.”

“Phụt.”

Vương Thúy Thúy từ nãy đến giờ không lên tiếng, thực sự không nhịn được nữa: “Này cậu em, Vương Thúy Thúy chị đây còn chưa đến mức mất trí mà đi để ý một con khỉ gầy đâu.”

“Chị, chị đừng thấy bây giờ em vừa lùn vừa nghèo vừa xấu. Chỉ cần chị kiên nhẫn nuôi một thời gian, sớm muộn gì cũng sẽ ra dáng thôi.” Vương Thúy Thúy có mất trí hay không thì Chu San không biết, cô chỉ biết mình đã mất trí rồi, cô vừa nói ra lời ngông cuồng gì thế này.

****

Vương Thúy Thúy tiễn Chu San đang cười toe toét đi rồi, ngồi lại vào ghế, khó hiểu hỏi: “Bố, bố thật sự muốn con lấy một thằng nhóc choai choai à?”

“Gì mà thằng nhóc choai choai, mười sáu tuổi rồi đấy, ở đội sản xuất dưới kia, mười sáu tuổi đã làm bố người ta rồi, có gì mà không được.”

Vương Phú Quý thấy Vương Thúy Thúy mặt mày không vui, giải thích: “Tiểu Thúy à, lúc trước con bảo bố vác thằng Mã Kiến Thiết về, nuôi nó ăn sung mặc sướng là vì cái gì, thì bố cũng vì cái đó mà đồng ý cho thằng Chu Đại Sơn kia vào ở rể nhà họ Vương chúng ta.”

“Bố con sống hơn nửa đời người, nhìn người không được mười phần thì cũng được bảy phần. Thằng Chu Đại Sơn này và thằng Mã Kiến Thiết kia, cốt cách chúng nó là cùng một loại, đó là chẳng có gì quan trọng hơn bản thân chúng nó. Chỉ cần chúng nó sống tốt thì chuyện gì cũng làm được.”

Vương Thúy Thúy đảo mắt: “Thế sao cuối cùng tên Mã Kiến Thiết lại chạy mất?”

“Tại sao ư? Bởi vì một đứa có dã tâm, một đứa chỉ muốn ăn cơm mềm. Người như thế mới là dễ nắm bắt nhất.”

Vương Phú Quý quay vào nhà, lấy chai rượu trắng quý giá của mình ra. Nay đã có con rể rồi, còn không nghĩ cách sớm vơ vào bát nhà mình.

Liếc nhìn Vương Thúy Thúy vẫn đang ngây ngô gặm giò heo, Vương Phú Quý nhắm mắt làm ngơ cho đỡ bực. Ông ấy còn một câu chưa nói, điều ông ấy thực sự ưng ở Chu Đại Sơn là dù đối phương không ưa Vương Thúy Thúy nhưng vẫn bằng lòng ở rể.

Cái thằng Mã Kiến Thiết trước đây và cả thằng con rể cũ đã hủy hôn kia, đứa nào cũng không ưa Vương Thúy Thúy, nên vừa được lợi là chuồn đi xa tít. Người như thế Vương Phú Quý ông đây sao mà coi trọng được.

Thằng con rể tự tìm đến cửa này thì rõ ràng là cho ông ấy biết nó nhắm vào gia sản của hai cha con họ, thậm chí là để tìm người nuôi nó. Tuy Vương Phú Quý không hài lòng nhưng vẫn quyết định nhắm mắt làm ngơ.

“Anh trai đến rồi!” Vương Trân Châu đang rửa bát trong sân nghe tiếng mở cửa, quay đầu lại đã thấy anh trai mình là Vương Phú Quý xách theo một chai rượu bước vào.

“Chuyện cưới xin của Tiểu Thúy đã định rồi.”

Vương Trân Châu vừa nghe chuyện cưới xin của cháu gái đã định, lập tức ném cái giẻ lau trong tay đi, chùi tay vào tạp dề rồi kéo Vương Phú Quý hỏi tới tấp.

“Định rồi à? Định với nhà nào thế? Trước đó không phải còn nói thằng nhóc ngoài kia không chịu à? Sao đột ngột thế, định với thằng nhóc nhà nào? Đừng có lại tìm một đứa không đáng tin nữa, chuyện cưới xin của Tiểu Thúy phải từ từ thôi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc