Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Xuyên Nam: Tôi Ở Niên Đại Văn Ăn Bám Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Sau một ngày vất vả rửa bát, về đến miếu đổ nát lại gặp gã “anh trai xác chết” đang phơi phới tinh thần, rồi lại nghe được một màn độc thoại nội tâm chân thật đến thế của đối phương, Chu San sững sờ.

Mã Kiến Thiết thấy cậu em của mình ngây ra, tưởng rằng đối phương bị khí chất anh hùng của mình làm cho khuất phục, liền đắc ý ưỡn ngực, đang định giảng giải cho cậu ta một bài về cuộc đời thì bị cậu ta nắm chặt lấy cánh tay.

Xì, sức lực này quả không nhỏ. Xem ra hai ngày nay cậu ta ăn uống cũng khá. Anh ta tài hoa hơn đối phương, chắc chắn sẽ sống tốt hơn cậu ta. Mã Kiến Thiết đang mải mê với những suy nghĩ tốt đẹp thì bị Chu San cắt ngang dòng suy tưởng.

“Anh trai xác chết, hai cha con kia đâu rồi?” Chu San gấp đến mức buột miệng gọi cả biệt danh của đối phương ra.

Ngẩng đầu lên thì thấy bóng dáng hai cha con đã biến mất. Không cam lòng, Chu San dùng hết sức bình sinh bò dậy, loạng choạng đuổi theo.

****

Khó khăn lắm mới đuổi được đến góc đường, bóng dáng hai cha con kia sớm đã không còn.

Chu San trơ mắt nhìn tấm vé cơm dài hạn vuột mất, trong lòng sốt ruột không yên. Chỉ cần ôm được cặp đùi của hai cha con này, vấn đề chỗ ở sẽ được giải quyết, lại còn được ăn no uống đủ, có cơm ngon để ăn, nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.

Mã Kiến Thiết thấy Chu San tiu nghỉu quay về: “Cậu nhóc này bị sao thế, vội vội vàng vàng.”

Mã Kiến Thiết vừa đi về phía cái ổ nhỏ mà Chu San đã dọn dẹp, vừa nghi hoặc nhìn cô: “Lúc nãy cậu gọi tôi là gì ấy nhỉ? Anh trai gì cơ?”

“...” Chu Đại Sơn lỡ lời.

“Anh nghe nhầm rồi.”

Mã Kiến Thiết cũng không để tâm, nhìn Chu San từ trên xuống dưới một lượt, cảm thấy đối phương cũng có bản lĩnh, vậy mà lại ở lại được công xã, không phải xuống đại đội dưới kia làm nông.

“Tôi đã nói chuyện với bí thư công xã rồi, sẽ ở lại dạy học ở trường tiểu học công xã. Vừa hay đang thiếu người, còn cho tôi một phòng ký túc xá đơn nữa. Nghe nói cậu ở miếu đổ nát nên tôi qua hỏi xem cậu có muốn ở cùng tôi không.”

Mã Kiến Thiết và Chu Đại Sơn không cùng quê, tình cờ gặp nhau trên đường chạy nạn, Chu Đại Sơn còn cứu anh ta một mạng. Bây giờ cho cậu ta ở cùng coi như là trả ơn.

“Anh trai, em xin nhận tấm lòng của anh. Nhưng mà, em đây lại hứng thú với hai cha con kia hơn.” Chu San cũng không giấu giếm, nói thẳng dự định của mình cho Mã Kiến Thiết biết.

Mã Kiến Thiết nhướng mày, không ngờ cậu em này lại có suy nghĩ như vậy. Quả nhiên không phải ai cũng có chí khí như anh ta.

Anh ta cũng không giấu, đem những thông tin mình biết về hai cha con kia nói hết cho Chu San, sau đó rời miếu đến trường tiểu học công xã. Bây giờ ơn đã trả xong, chuyện ở cùng vừa nói lúc nãy đương nhiên là không còn nữa.

Chu San ghi nhớ kỹ những thông tin mà gã “anh trai xác chết” có phúc mà không biết hưởng này cung cấp. Đây chính là mấu chốt để ăn cơm mềm.

Bây giờ Chu San còn thấy hơi may mắn vì con quỷ đói kia là đàn ông. Nếu cậu ta là phụ nữ, muốn ăn cơm mềm chỉ có thể tìm một người để gả đi. Chưa nói đến người đàn ông tìm được là hạng trâu ngựa quỷ thần gì, ở thời đại này, phụ nữ không thoát khỏi số phận sinh con, đặc biệt là sinh con trai.

Cứ theo cái số thất đức của cô, có đánh chết cô cũng không tin mình có thể giống như nữ chính xuyên không trong truyền thuyết, tìm được tình yêu đích thực, một người đàn ông tốt tuyệt vời rồi bước lên đỉnh cao của cuộc đời. Cô không phát điên đã là may lắm rồi.

Bây giờ cô là đàn ông, Chu San vắt óc suy nghĩ cũng không ra đi ở rể thì có gì thiệt thòi, rõ ràng là một món hời lớn cho cô.

Trong lòng mải nghĩ, ngày hôm đó cô rửa rau đặc biệt chăm chú, một chiếc lá mà rửa đi rửa lại bốn năm lần. Khó khăn lắm mới đến giờ tan làm, Chu San miệng ngậm một cái bánh bột rau dại, tay đút hai cái bánh ngô, vội vã đi về phía địa chỉ mà Mã Kiến Thiết đã nói.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc