Trước khi chìm vào giấc ngủ, Chu San vẫn lẩm bẩm: “Mình là đàn ông, mình là đàn ông.”
Ngày hôm sau, Chu San đã diễn tập trong đầu một lượt rồi mới dùng tư thế của một người đàn ông đến nhà ăn công xã báo danh.
Bước đầu tiên để giống đàn ông là sải bước thật lớn, đi lại phải hiên ngang dứt khoát.
Bước thứ hai để giống đàn ông là nói chuyện không được eo éo, phải tròn vành rõ chữ.
Chu San tự cho là hoàn hảo, nào ngờ tất cả những cử chỉ hành vi ra vẻ đàn ông của cô đều không hiệu quả bằng dáng vẻ ăn cơm của cô.
Cả bếp sau đều đang nhìn Chu San ăn.
“Bà Tiết, bà tìm đâu ra cái thùng cơm này vậy, ăn khỏe quá, phải ngang ngửa với sư phụ Lâm rồi.”
“Bí thư đưa tới đấy. Trời đất ơi, cái thân hình khô đét gầy gò này sao lại ăn khỏe thế chứ, cậu ta ăn vào đâu hết vậy không biết.”
Thằng nhóc này trông thì ẻo lả như con gái, không ngờ ăn cơm lại hùng hổ đến vậy. Con gái nhà nào mà ăn như thế chứ? Chắc là mới đến nơi lạ, ngại ngùng nên chưa dám thoải mái thôi. Lần sau gặp bí thư, bà phải nói cho ông ấy biết, không thể trông mặt mà bắt hình dong được, một cậu thanh niên tốt như vậy cơ mà. Bà Tiết gật đầu, hài lòng nhìn Chu San.
Chu San nuốt xuống miếng bánh ngô cuối cùng, ngượng ngùng cười với mọi người: “Cháu đói quá, thấy đồ ăn là không nhịn được.”
Bề ngoài thì ngượng ngùng, nhưng trong lòng Chu San đã xấu hổ muốn chết. Cô vậy mà lại đi liếm đĩa, đều tại con quỷ đói kia, cơ thể này đúng là vô dụng quá.
Sư phụ Lâm, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng dọn dẹp dao thớt, đột nhiên lên tiếng an ủi: “Ăn được là phúc. Trai mới lớn ăn sập nhà.”
“Đúng, đúng, cái tướng ăn này của cháu đúng là hợp với tên của cháu thật.”
Ăn trưa xong, Chu San nhanh chóng tham gia vào đội quân rửa bát. Cô rất chăm chú lau đi lau lại một cái đĩa, thỉnh thoảng lại tham gia vào cuộc nói chuyện phiếm, cứ thế mà hoàn thành một nửa công việc một cách tự nhiên.
“Bố, không phải nói bên dưới hiếm hoi lắm mới đưa lên một con lợn rừng sao? Bố không ở đó trổ tài mà đi loanh quanh đây làm gì?”
“Hừ, con nói xem tại sao? Có thể vì cái gì chứ? Nếu không phải vì con, con tưởng bố muốn đi loanh quanh đây à.”
Vương Thúy Thúy thấy cha mình tức giận như vậy, cô ấy cũng tức không chịu nổi. Cái người vác từ ngoài đường về, cho gì ăn nấy, chỉ có điều nói gì cũng không đồng ý làm con rể ở rể. Cứ thế này mà đuổi đi thì chẳng phải là chờ người ta cười vào mặt sao.
“Ngày mai mà anh ta còn không đồng ý thì đưa trả về chỗ cũ. Vương Thúy Thúy con đây không cần tìm đàn ông nữa, con xem ai dám nói gì, con dao mổ lợn trong tay con không phải để làm cảnh đâu.”
Vương Phú Quý vốn đang tức sôi máu, nghe con gái nói lời cay độc, bao nhiêu tức giận đều tan biến, chỉ còn lại sự ấm ức. Chuyện quái quỷ gì thế này. Ông ấy quay người bỏ đi.
Trong phòng, Mã Kiến Thiết, gã “anh trai xác chết”, nghe rõ mồn một cuộc cãi vã của hai cha con, cũng không khỏi thở dài. Được hai cha con này vác về nhà, anh ta cứ như rơi vào hũ mật vậy.
Sữa mạch nha, nước đường đỏ, cháo gạo trắng, anh ta đã ăn không ít. Nếu không phải ý chí kiên định, anh ta sớm đã bị viên đạn bọc đường của hai cha con này làm cho lung lay rồi.
Mã Kiến Thiết anh ta là độc đinh duy nhất của nhà họ Mã, sao có thể đi ở rể được chứ. Với tài hoa của anh ta, sớm muộn gì cũng có thể nối dõi tông đường, làm rạng danh nhà họ Mã.
Huống chi hai cha con nhà này ai cũng cao to lực lưỡng, mặt mày hung dữ. Sống cùng loại người này chẳng phải là lấy mạng của một thư sinh yếu đuối như anh ta sao, không được, không được.
Mã Kiến Thiết luôn tin tưởng vào tài năng của mình, chỉ là thời vận chưa tới. Anh ta nhất định có thể dựa vào năng lực của bản thân để đứng vững ở nơi xa lạ này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
