Bí thư công xã thấy bà Tiết không hài lòng, liền kéo bà ấy sang một bên thì thầm một lúc lâu. Sau đó, hai người mới quay lại trước mặt Chu San.
“À phải rồi, cháu tên gì? Trò chuyện nãy giờ mà bác còn chưa biết tên cháu là gì.”
“Chu Đại Sơn ạ, bố cháu hy vọng cháu có thể lớn lên như một ngọn núi lớn.” Chu San gãi đầu với vẻ thật thà chất phác, bắt đầu nói bừa.
“Cái tên này hay đấy, nghe là thấy vững chãi rồi. Đến bếp sau làm việc cho tốt vào, tuyệt đối không để cháu bị đói đâu, chắc chắn sẽ nuôi cháu khỏe mạnh.” Tuy trong lòng bà Tiết không tin Chu San có thể lớn như núi được, nhưng vẫn vỗ mạnh vào lưng cậu để tỏ ý ủng hộ.
“Được rồi, đồng chí Chu Đại Sơn, cậu cứ về nghỉ ngơi cho khỏe đi, ngày mai đến làm việc. Lương lao động tạm thời là mười hai đồng bảy hào một tháng.” Dặn dò xong xuôi, bí thư công xã lập tức rời đi, ông ấy còn phải đi xem những người còn lại đã được phân đi hết chưa.
Chu San tạm biệt bà Tiết, lại quay về ngôi miếu đổ nát, nướng cho mình hai củ khoai tây. Ăn uống no nê xong, cô bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, suy ngẫm lại mọi chuyện.
Tuy đã đạt được mục đích cuối cùng, nhưng cô luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Cả bí thư và bà Tiết, ánh mắt nhìn cô luôn có một vẻ gì đó khó nói. Chẳng lẽ là do Chu Đại Sơn, con quỷ đói này, xấu đến mức kỳ quái ư?
Càng nghĩ càng tức, rồi bụng lại kêu ầm ĩ. Đói quá, hai củ khoai tây chẳng thấm vào đâu. Đến khi cô ăn thỏa thuê thì số lương thực được phát đã vơi đi một phần năm.
Chu San cảm thấy sớm muộn gì mình cũng sẽ đi theo vết xe đổ của con quỷ đói kia. Vốn đã là thời đại thiếu ăn thiếu mặc, lại còn có một cái dạ dày không đáy, đúng là trời muốn diệt cô mà.
Dù rất muốn buông xuôi, Chu San vẫn đành chấp nhận số phận, đợi đến đêm khuya vắng người mới ra con sông nhỏ sau miếu tắm nước lạnh.
Quỷ đói dù sao cũng là cậu ấm ngốc nghếch nhà địa chủ, tuy đã sa sút nhưng vẫn còn vài bộ quần áo tốt. Chỉ có bộ đang mặc trên người là bị hỏng nhiều trong lúc chạy nạn, chứ quần áo cất trong tay nải vẫn là đồ may bằng vải tốt.
Tắm xong nửa người trên, chuẩn bị tắm nửa người dưới thì Chu San bỗng sững sờ, như sét đánh ngang tai. Cuối cùng cô cũng biết điều gì không ổn rồi, bây giờ cô là đàn ông! Là đàn ông đó!
Cô vậy mà lại mang thân xác đàn ông để làm ra điệu bộ của một đóa bạch liên hoa. Bảo sao ánh mắt của bí thư công xã lại kỳ quặc đến thế. Sao mà không lạ cho được, đúng là chướng mắt mà!
Dưới ánh trăng, Chu San có thể nhìn rõ bộ dạng hiện tại của mình: một thiếu niên choai choai, gầy trơ xương, tóc tai bù xù, hốc mắt sâu hoắm, mặt mày lem luốc. Chỉ cần tưởng tượng ra bộ dạng này mà nói chuyện õng ẹo... không dám nghĩ nữa, cô đã nổi hết cả da gà vì ghê tởm rồi.
Một cơn gió thổi qua, lạnh đến mức Chu San không còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều, vội vàng tắm rửa qua loa, thay quần áo sạch, vò vò bộ đồ bẩn rồi xách theo bộ quần áo ướt sũng quay về miếu.
Khó khăn lắm mới thu dọn xong, cô trốn sau cánh cửa khuất gió, sưởi ấm bên đống lửa, kéo chặt chiếc áo khoác quân đội cũ nát trên người. Tuy chiếc áo vừa rách vừa bẩn, nhưng đây là thứ giữ ấm tốt nhất mà cô có lúc này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



