Cơn đau ở eo giúp cô giữ tỉnh táo, Chu San nắm lấy tay Vương Thúy Thúy nhưng lại bị cô ấy khống chế ngược lại, hoàn toàn thất thủ.
Lý trí bỏ đi biệt tích, đến trưa hôm sau giờ ăn cơm Chu San mới tỉnh lại, đôi chân run rẩy bước đến bàn ăn.
“Khụ, khụ.” Vương Phú Quý ngượng ngùng gắp cho Chu San hai cái bánh bao thịt lớn. Không hổ là con gái của ông ấy, nhìn thằng nhóc này xem, cứ như cây cải trắng ngoài đồng vậy.
Lúc Vương Thúy Thúy về đến nhà, Chu San đã ăn xong, đang uể oải ngồi ngẩn người trong sân.
“Cậu thu dọn đồ đạc đi, chúng ta lên huyện làm thủ tục nhận công việc.”
Chu San ngoan ngoãn ngồi sau xe đạp để Vương Thúy Thúy đèo.
Vương Phú Quý: “...”
Ông ấy ghét bỏ nhét một túi bánh bao thịt vào lòng Chu San rồi đạp xe đến lò mổ làm việc.
“Đại Sơn à, cháu sao thế, sắc mặt trắng bệch vậy. Bảo sao hôm nay cháu xin nghỉ.” Bà Tiết đang ngồi sau xe đạp của con trai cả, nhảy xuống xe, đi tới hỏi han.
“...” Chu San cười ngượng ngùng mà không mất lịch sự: “Bác cũng đi à.”
“Bác không đi, buổi chiều còn có việc, bác có xin nghỉ đâu. Các cháu cứ đi đi.”
Bà Tiết lại dặn dò con trai cả một hồi rồi mới chạy đi.
“Chị Thúy.” Tiết Nghĩa chào một tiếng.
“Ừm, chúng ta đi thôi.”
Đến khi mông của Chu San ngồi đến tê dại, cuối cùng cũng đến được xưởng dệt.
Quy trình chuyển đổi công việc rất nhanh, chẳng mấy chốc Chu San đã chính thức trở thành quản lý kho số một của xưởng dệt, phụ trách ghi chép việc xuất nhập hàng hóa.
“Chuyện thành công rồi à?”
“Thành công rồi.” Vương Thúy Thúy dựng xe xong: “Bố, lát nữa bố tìm dượng chuyển hộ khẩu cho Chu Đại Sơn.”
Ăn cơm tối xong, tự giác dọn dẹp bát đũa, mãi đến khi Vương Phú Quý đưa cho cô giấy chứng nhận chuyển hộ khẩu, Chu San mới cảm thấy có gì đó không ổn.
Về đến phòng, Vương Thúy Thúy đã ngủ rồi, Chu San cũng không làm phiền, động tác nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Vương Thúy Thúy.
Cảm nhận được hơi thở đều đều của người bên cạnh, Vương Thúy Thúy mới mở mắt, ngồi dậy nhìn Chu San.
Càng nghĩ Vương Thúy Thúy càng cảm thấy thiệt thòi. Lúc trước vác Mã Kiến Thiết về, tuy người ta không đồng ý làm con rể ở rể, nhưng người ta đã nói rõ từ đầu, Vương Thúy Thúy cũng không phải người vô lý, liền đưa Mã Kiến Thiết trở về.
Nhưng Chu Đại Sơn thì khác, ngoài mặt một đằng, sau lưng một nẻo, ăn cũng ăn rồi, ngủ cũng ngủ rồi, tiền cũng lấy rồi, sau lưng lại lén lút chuẩn bị bỏ trốn.
Nghĩ thế nào cũng thấy ba trăm đồng kia tiêu oan uổng, đổ sông đổ biển. Mình phải mổ bao nhiêu con lợn mới kiếm lại được, nhưng nghĩ đến lời cha nói, coi như bỏ tiền ra mua một đứa trẻ.
Chu Đại Sơn có chạy đằng trời, hộ khẩu của cậu ta vẫn ở trên huyện, không tiền không thế, tiếp theo cũng không chạy được đâu. Chỉ cần cô ấy chưa có thai, cha cô ấy bất cứ lúc nào cũng có thể vác người về tạo em bé với cô ấy, đợi đứa bé ra đời là có thể đá Chu Đại Sơn đi.
Đã bỏ tiền ra rồi thì phải tận dụng phế vật thêm vài lần nữa. Nghĩ thông rồi, Vương Thúy Thúy lật người đè lên.
Chu San cảm thấy mình đã phải chịu đựng sự tra tấn không phải người, tại sao thể lực của Vương Thúy Thúy lại tốt như vậy. Mãi đến khi bị Vương Phú Quý ném lên xe bò lên huyện, Chu San vẫn chưa hoàn hồn.
Đợi đến khi cô kéo lê thân thể mềm nhũn làm xong thủ tục nhận việc, nhìn thấy cái tay nải vá chằng vá đụp quen thuộc trong tay, Chu San mới cảm thấy hình như mình đã bị hai cha con nhà họ Vương đuổi ra khỏi nhà.
Nhà họ Vương.
Vương Phú Quý tiễn Chu San đi rồi về nhà, nói với Vương Thúy Thúy đang ngồi dựa vào lưng ghế dưỡng thần: “Con hành hạ nó làm gì? Cái thân thể gió thổi cũng bay ấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)