Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Xuyên Nam: Tôi Ở Niên Đại Văn Ăn Bám Chương 18:

Cài Đặt

Chương 18:

Vương Thúy Thúy uể oải, tối qua cô ấy đã dùng hết sức lực, cũng mệt rã rời.

“Bỏ tiền ra rồi.”

“...”

“Thì cũng phải từ từ thôi, đừng để tiền mất mà người cũng không còn.”

“Đó cũng là số mệnh của cậu ta.”

Vương Phú Quý miệng thì nói từ từ, nhưng trong lòng lại thấy con gái nói đúng. Với cái thân thể của Chu Đại Sơn, chết yểu cũng không ai nghi ngờ. Nếu trước khi chết có thể để lại cho nhà họ Vương một đứa con nối dõi, số tiền bỏ ra cho cậu ta cũng không phải là lãng phí.

Chu San nằm trong căn phòng nhỏ ngủ mê mệt, đột nhiên rùng mình một cái, cảm thấy lành lạnh, hai tay dùng sức ôm chặt lấy mình.

Chu San phải dưỡng bệnh ba ngày mới hồi phục lại tinh thần. Trong túi chỉ còn lại mười hai đồng bảy hào. May mà xưởng dệt là một xưởng lớn, có nhà ăn riêng, đến nhà ăn mua phiếu cơm là được.

“Đồng chí Chu, lô hàng này tôi cho người chở đi đây.”

Chu San kiểm tra không có sai sót, làm xong ghi chép rồi mới gật đầu: “Chở đi đi, không có vấn đề gì nữa rồi.”

Đợi mọi người đi hết, Chu San mới đóng cửa lại, thong thả cầm hộp cơm đi về phía nhà ăn.

Hộp cơm này là do Chu San mượn phiếu của đồng nghiệp mới mua được, nếu không cô cũng không có gì để đựng cơm.

Mấy ngày nay, hễ có thời gian rảnh là Chu San lại suy nghĩ xem hai cha con nhà họ Vương rốt cuộc đang nghĩ gì.

Nghĩ nát óc cũng không ra, kết luận duy nhất rút ra được là tạm thời không thể quay về, người phụ nữ Vương Thúy Thúy này quá đáng sợ.

****

Trời tháng ba, gió nhẹ mơn man, liễu rủ thướt tha.

Dưới gốc liễu, một đôi trai gái trẻ tuổi đang thủ thỉ tâm tình ngọt ngào.

“Anh Từ, may mà có anh giúp, nếu không, em cũng không biết phải làm sao nữa.”

“Chuyện nhỏ thôi mà. Nể mặt chị gái em, anh cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được.”

“Anh Từ, em kém cỏi đến vậy à? Nếu không phải vì chị gái, anh định để em một mình xách đống đồ nặng như vậy sao.”

“Đương nhiên là không phải rồi. Em hiền lành yếu đuối như vậy, ai nhìn thấy cũng không nỡ lòng nào để em xách những thứ này.”

Những lời sau đó, Chu San không nghe tiếp nữa. Có thời gian nghe mấy lời vô vị này, thà tranh thủ đi ăn cơm còn hơn. Nhà ăn không đợi người, mà cô đã lãng phí không ít thời gian rồi.

Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, món mặn đã hết sạch. Cô đành nhờ bác gái múc đồ ăn chan cho mình một muỗng nước thịt, lại lấy thêm một phần khoai tây xào sợi, rồi tìm một góc trống ngồi xuống cắm cúi ăn.

Đột nhiên, trên bát cơm trắng chan nước thịt của cô có thêm một viên thịt viên. Chu San ngẩng đầu lên thì phát hiện đó là người đã cùng mình nghe lén ban nãy.

Chu San cũng chẳng buồn bận tâm tại sao đối phương lại cho mình đồ ăn, lại còn là người vừa nhìn đã biết có suất ăn riêng, có gia thế tìm đến mình. Cô nhanh chóng gắp viên thịt viên đi, từ từ thưởng thức.

“Ngon chứ? Hôm nay là món do chính đầu bếp Từ xào đấy.” Từ Dương nhìn thấy hành động của Chu San, sững người một lúc, rồi nhướng mày, khóe miệng cong lên nói một cách đắc ý.

“Anh muốn làm gì?”

Từ Dương lại gắp cho Chu San thêm một viên thịt viên.

“Người anh em à, khó khăn lắm tôi mới tìm được một người có thể nói chuyện, trong lòng vui quá.”

Từ Dương vừa ăn vừa nói với Chu San: “Đôi cẩu nam nữ ban nãy ấy, y hệt như sói đội lốt cừu. Cả cái xưởng này chỉ có Từ Dương tôi đây là có hoả nhãn kim tinh, còn bây giờ, phải thêm cả cậu nữa.”

Từ Dương vô tình phát hiện ra chuyện này, đương nhiên là phải rêu rao ra ngoài, xé toạc bộ mặt giả tạo của người anh họ tiểu nhân kia. Nhưng tính cách của Từ Dương lại quá đáng ghét, hai kẻ tiểu nhân kia lại quá giỏi giả vờ, nên chẳng ai tin anh ta cả, bao gồm cả cha mẹ ruột.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc