Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Xuyên Nam: Tôi Ở Niên Đại Văn Ăn Bám Chương 16:

Cài Đặt

Chương 16:

Chu San gặm xong giò heo, lại uống một bát canh miến tiết lợn, hài lòng ôm bụng dựa vào lưng ghế tiêu cơm. Sức ăn của hai cha con nhà họ Vương rất lớn, lúc này vẫn còn đang ăn.

Đợi mọi người ăn gần xong, Chu San mới đem chuyện của bà Tiết ra nói.

“Được, thằng nhóc nhà họ Tiết giỏi lắm, là một thằng đàn ông thực thụ. Tiểu Thúy, lát nữa con mang qua cho bác Tiết của con đi.”

Vương Thúy Thúy dọn dẹp bát đũa, gật đầu, sau đó ném chồng bát đũa đã dọn xong vào lòng Chu San.

Chu San luống cuống ôm bát đũa, ngồi xổm trong sân rửa, vừa rửa vừa chờ đợi phản ứng tiếp theo của hai cha con nhà họ Vương. Tiếc là đợi đến khi Vương Thúy Thúy mang thịt lợn về, cũng không ai nhắc đến ba trăm đồng kia.

Chu San nằm trên giường sưởi nhắm mắt dưỡng thần, suy nghĩ làm sao để hai cha con nhà họ Vương đồng ý.

Nghe tiếng cửa phòng mở, Vương Thúy Thúy ngồi xuống bên cạnh, Chu San vẫn nhắm mắt.

Ngoại trừ đêm tân hôn Vương Thúy Thúy thẳng thắn bày tỏ muốn chung phòng, một tháng nay Vương Thúy Thúy đều uyển chuyển nhắc nhở Chu San, buổi tối hai người đều ngủ rất yên phận. Vì vậy, Chu San bình tĩnh chờ Vương Thúy Thúy tắt đèn dầu.

Một lúc lâu sau, đèn vẫn sáng, Chu San đang định mở mắt ra xem thì cảm thấy một bàn tay đặt lên bụng mình.

“!!!”

Chu San đột ngột ngồi dậy, kinh ngạc nhìn Vương Thúy Thúy đang cách mình một nắm tay.

Không đợi Chu San nói gì, cô đã bị Vương Thúy Thúy ôm chặt vào lòng.

“Chúng ta ngủ với nhau một đêm, ba trăm đồng kia ngày mai sẽ đưa cho cậu.”

****

Chu San mặt mày xám xịt bị Vương Thúy Thúy ấn vào mặt, rồi dính đầy nước bọt. Chu San cảm thấy chỉ vì ba trăm đồng mà để mình bó tay chịu trói, mặc người ta xâu xé thì không đáng.

Chu San khó khăn đưa tay lên che mặt Vương Thúy Thúy.

“Cậu làm gì thế?” Vương Thúy Thúy đang rất nghiêm túc, liền hất tay Chu San ra, tức giận hỏi.

Cô làm gì ư? Chu San bất chợt nhớ đến kịch bản trong truyện tổng tài bá đạo, cô không thể nào nói ra câu thoại kinh điển đó được.

Vương Thúy Thúy hỏi xong cũng không để ý đến Chu San, đối diện với ánh mắt tức giận của cô, cô ấy thổi tắt đèn dầu, nhét cả hai người vào trong chăn.

Không gian nhỏ hẹp, tối tăm, tiếng thở của nhau ngay bên tai, Chu San cảm nhận được sức nặng đang đè lên người mình.

“Chu Đại Sơn, tối nay bà đây mà để cậu chạy thoát thì bà đây không mang họ Vương nữa!” Hung hăng buông một câu, Vương Thúy Thúy ngừng động tác trong giây lát.

Dù có hung hãn đến đâu, hai người thẳng thắn đối mặt, trong lòng Vương Thúy Thúy vẫn có chút ngại ngùng xấu hổ. Nhưng vừa nghĩ đến người đàn ông mình đã bỏ công nuôi nấng lại muốn bỏ chạy, đôi mắt của Vương Thúy Thúy trong bóng tối lóe lên sát ý.

Đúng vậy, Vương Thúy Thúy hay nói đúng hơn là cả Vương Phú Quý, hai người đều cho rằng Chu San đang coi họ là kẻ ngốc. Trong mắt hai cha con lúc này, Chu San chính là kẻ được lợi rồi muốn phủi mông bỏ đi, trước khi đi còn muốn lừa thêm ba trăm đồng nữa.

Vì thế, tuy Vương Thúy Thúy ghét Chu San trông không ưa nhìn, nhưng vẫn quyết định ăn sạch cô, không chừa lại cả xương.

Nghiêm túc nhớ lại quá trình lợn nái và lợn đực thực hiện hành vi không thể miêu tả mà cô ấy từng thấy ở quê, Vương Thúy Thúy bắt đầu học theo.

“Chị rốt cuộc có biết làm không thế?” Chu San nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng cô cũng cảm nhận được sự yếu đuối của đàn ông.

Vương Thúy Thúy hùng hồn đáp: “Tôi đương nhiên là không biết rồi!”

Cô ấy có phải là lợn đâu, lần đầu tiên đương nhiên phải thử nhiều lần.

Thấy Vương Thúy Thúy còn muốn làm lại lần nữa, Chu San không giả vờ làm rùa rụt cổ nữa, tích cực nắm lấy hai tay của Vương Thúy Thúy.

“Bà chị của em ơi, chị cứ nằm yên đi, để em! Để em!”

Vương Thúy Thúy cũng không kiên trì nữa, dù sao cô ấy thật sự không biết làm, đã có người bằng lòng chủ động thì cô ấy cứ nằm hưởng thụ thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc