Thịnh Xuân đang mắng chửi om sòm chợt thấy Thịnh Hạ từ từ tiến lại gần, hai tay dường như còn cầm hai lưỡi dao phát ra ánh sáng lấp lánh.
Cô ta vô thức lùi lại phía sau, nhưng Thịnh Hạ chẳng thèm cho Thịnh Xuân cơ hội chạy trốn.
Cô lao tới như một khẩu pháo thép nhỏ đè nghiến Thịnh Xuân xuống đất rồi tát túi bụi: “Mày giỏi giang lắm cơ mà! Mày trâu bò lắm cơ mà! Mẹ kiếp mày tưởng mày là chó tuần tra của thôn Thắng Lợi đấy à? Cả cái nhà họ Thịnh này đều thuộc quyền quản lý của mày chắc? Mày bảo thế nào là phải thế nấy hả, cái thứ chó chết, hôm nay tao mày cho mày biết thế nào là hoa tàn nhị rữa!”
Thứ trên tay Thịnh Hạ nào phải dao găm gì mà chính là quang nhận do dị năng hệ Quang ngưng tụ thành. Có điều dị năng hiện tại của cô mới chỉ ở Bậc 1, quang nhận nhìn qua chỉ nhỏ như lưỡi dao cạo.
Thế nhưng để rạch nát da thịt non mềm của con người thì lại dễ như trở bàn tay.
“Mày dám à! Đồ chốc đầu thối tha, mày mà dám làm tao bị thương thì mẹ tao... Á á á... Mặt của tao...!”
Dám hay không thử một cái là bay màu ngay.
Thịnh Hạ thuộc tuýp người có thể động thủ thì tuyệt đối không nhiều lời, võ mồm thì tính là bản lĩnh gì chứ, có giỏi thì lao vào khô máu luôn!
Trong tiếng gào thét xé lòng của Thịnh Xuân, chỉ chớp mắt một cái, gương mặt cô ta... đã máu me đầm đìa.
Thịnh Xuân đưa tay sờ lên, sợ hãi vừa khóc vừa gào: “Thịnh Hạ... Con điên này! Tao liều mạng với mày!”
Chỉ tiếc rằng, một đứa con gái trói gà không chặt như Thịnh Xuân hoàn toàn không phải đối thủ của thủ lĩnh zombie.
Không chỉ có mặt mà ngay cả chiếc áo bông của cô ta cũng bị rạch rách bươm, toàn thân nhuốm đầy máu tươi.
Thịnh Xuân thở thoi thóp nhưng miệng vẫn không chịu nhận thua xin tha: “Đồ chốc đầu... Bà nội tao, bố tao, mẹ tao... tuyệt đối sẽ không tha cho mày đâu! Ha ha ha, cho dù mày có hủy hoại tao thì mày cũng chỉ là một con xấu xí! Đồ chốc đầu!”
Vãi chưởng?
Từng thấy đứa cứng miệng nhưng chưa thấy đứa nào cứng đến mức này, cái thứ này mà tống vào lò thiêu chắc cháy hết chỉ còn trơ lại cái mồm mất?
“Tốt lắm, thế thì mày đi chết đi.”
Thịnh Hạ muốn xem xem cái miệng của thứ này cứng đến cỡ nào, chỉ hủy dung thôi thì làm sao xứng với những gì nguyên chủ đã phải chịu đựng?
Chết đi! Chết cụ mày đi!
Ủa? Sao nguồn quang năng này lại ngày càng yếu đi thế nhỉ?
Thịnh Hạ phát hiện ra rằng, ngay khi trong lòng cô dấy lên ý nghĩ muốn trực tiếp kết liễu Thịnh Xuân trong lồng ngực bỗng dâng lên một cơn đau thắt tim nghẹt thở, như thể giây tiếp theo cô sẽ toi đời ngay lập tức, quang nhận trong tay cũng ngày càng mờ nhạt dần...
Nhìn thấy Thịnh Thu đang hớt hải chạy tới, Thịnh Hạ nén lại nỗi nghi hoặc trong lòng thong thả dừng tay.
Trước ánh mắt kinh hoàng tột độ của Thịnh Thu, cô tung một cú đá trời giáng đá văng Thịnh Xuân thẳng xuống cái hố bẫy thú đã được nhắm từ trước.
Trời đất dần tối sầm lại, mọi chuyện xảy ra trước mắt nhìn không rõ ràng, nhưng Thịnh Thu nghe thấy tiếng gào khóc thảm thiết của Thịnh Xuân, ngay sau đó bóng người liền biến mất tăm!
Ngón tay Thịnh Thu run lẩy bẩy, trừng mắt nhìn Thịnh Hạ với vẻ vô cùng khiếp đảm: “Chị... Chị giết chị cả rồi à?!”
Thịnh Hạ tai thính mắt tinh, nhạy bén phát hiện đã có dân làng bám theo tới nơi.
Cô mỉm cười nhìn Thịnh Thu: “Em ba, chị Thịnh Xuân tự mình trượt chân rơi xuống hố, đúng không nào?”
Trong ba chị em thực ra Thịnh Thu là người thông minh nhất. Từ khoảnh khắc chú hai giáng một cái tát vào mặt Thịnh Xuân, cô bé đã lờ mờ cảm thấy nhà nhị phòng dường như có gì đó khác trước rồi.
Từ chú hai đến thím hai, và giờ là đến Thịnh Hạ...
Thế nhưng Thịnh Thu không dám đứng về phe nào, cô bé cũng không biết liệu nhà bác cả có còn đè đầu cưỡi cổ được nhà nhị phòng nữa hay không, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy: “Em không biết... Em không biết gì hết!”
Thịnh Hạ híp mắt cười, rõ ràng vẫn là gương mặt xấu xí bị hủy hoại kia.
Nhưng chẳng hiểu sao đôi mắt vốn luôn rụt rè nhút nhát lúc này lại tỏa ra những tia sáng rực rỡ lóa mắt.
Cô nói: “Rất nhanh thôi, em sẽ biết ngay ấy mà”
Có ý gì chứ, Thịnh Thu hoàn toàn không hiểu.
Cô bé chỉ thấy sau khi nói ra câu nói kỳ quặc đó, Thịnh Hạ liền nằm bò bên miệng cái hố sâu, khóc lóc thảm thiết xé lòng xé ruột:
Nào là: “Chị Xuân ơi em sai rồi, em không nên chạy trốn, em đáng ra phải đứng yên một chỗ cho chị đánh mới phải! Nếu không thì chị cũng đâu có bị ngã xuống hố sâu thế này!”
Nào là: “Ông trời ơi! Xin hãy cứu lấy chị Thịnh Xuân đi! Chị ấy tuy đã hủy hoại mặt mày của con nhưng con chưa từng nghĩ tới việc trả thù mà! Bà nội mà biết con không ngoan ngoãn đứng yên cho chị Xuân đánh, bà sẽ đánh chết con mất thôi!”
Nào là: “Các bác các chú các cô các thím ơi, cầu xin mọi người! Hãy cứu lấy chị Xuân với...”
Thịnh Thu đứng ngây như phỗng!
Năm nay cô bé mới chín tuổi, dù con nhà nghèo sớm biết lo toan nhưng cô bé có vắt óc suy nghĩ cũng không thể hiểu nổi, làm thế nào mà một con nhỏ đầu chốc ngốc nghếch đần độn lại có thể trong chớp mắt từ hung thủ hại người biến thành một nạn nhân đáng thương đến mức này?
Nếu mắt cô bé không bị mù thì rõ ràng chị cả là do chính chân con nhỏ đầu chốc kia đá văng xuống hố mà?
Còn về những vết thương trên người và trên mặt của Thịnh Xuân, lúc này Thịnh Thu vẫn chưa nhìn thấy được.
Đợi đến khi một đám dân làng thích xem náo nhiệt chạy ùa tới, môi Thịnh Thu mấp máy, vừa định mở miệng nói gì đó thì bỗng thấy trong đám đông, một ánh mắt sắc lạnh như dao phóng thẳng về phía mình.
Ngay sau đó, khóe miệng Thịnh Thu như bị một lưỡi dao cứa qua!
Thế mà lại... chảy máu thật!
Thịnh Thu không dám hé răng thêm nửa lời nữa, khóe miệng đau buốt khiến cô bé òa khóc nức nở, nhưng sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào người dưới hố sâu, chẳng ai thèm đoái hoài đến Thịnh Thu.
Thịnh Thu khóc một hồi rồi cũng thấy vô vị.
Cô bé dứt khoát đứng lùi lại phía sau cùng, xuyên qua khe hở của đám đông chằm chằm nhìn từng cử chỉ hành động Thịnh Hạ.
Có người trong thôn để ý thấy khóe môi Thịnh Hạ ứa ra vệt máu, sắc mặt tái nhợt trông vô cùng yếu ớt.
“Ôi trời ơi, là con bé thứ hai nhà họ Thịnh phải không? Sao cháu lại ra nông nỗi này? Cái đầu này... Cái mặt này...”
“Mẹ ơi đất hỡi! Một đứa bé gái xinh đẹp nhường ấy sao lại bị hủy hoại thế này cơ chứ?”
“Không nghe thấy con bé thứ hai nói là do Thịnh Xuân hủy hoại à? Con bé kia trông thì yểu điệu thục nữ thế mà bụng dạ độc ác đen ngòm đến mức này cơ đấy!”
“Đứa dưới hố là Thịnh Xuân phải không? Cháu đẩy nó xuống à?”
“Không phải đâu! Tôi tận mắt thấy Thịnh Xuân đuổi theo đòi đánh con bé thứ hai, rồi tự mình trượt chân ngã xuống đấy!”
Chẳng cần Thịnh Hạ phải mở miệng biện bạch, cái dáng vẻ thê thảm đáng thương này của cô đã trực tiếp khiến những người dân thôn chất phác tự động não bổ ra một màn kịch gia đấu “chị gái mưu hại em gái không thành bị phản đòn”.
Lúc này sự yếu ớt của Thịnh Hạ không phải là giả vờ, cô phát hiện ra hễ mình dùng dị năng để đả thương người khác thì cơ thể sẽ tương ứng yếu đi vài phần.
Đặc biệt là đối với Thịnh Xuân, cứ hễ dấy lên ý định muốn giết chết cô ta là tim lại đau thắt lại một cách kỳ lạ.
Cái thứ tâm địa đen tối như nước cống này chẳng lẽ là con gái cưng của thiên đạo à?
Thịnh Hạ cảm thấy vô cùng bực bội!
Thế chẳng lẽ sau này cô không thể giết người phóng hỏa được nữa à? Bị bắt nạt thì phải làm sao?
Ông trời chết tiệt! Mày đúng là hố cha thật đấy! Đợi bố mày khôi phục lại dị năng Bậc 9 xem, lúc đó tùy mày muốn làm gì thì làm!
Tôi cứ nổi loạn, tôi cứ ngang ngược, tôi cứ muốn giết giết giết!
Con bé thứ hai vừa thật thà vừa chăm chỉ, ngày trước gương mặt nhỏ nhắn ấy xinh xắn biết bao, tiếc thay... lại bị con bé lớn hủy hoại thành nông nỗi này!
Tạo nghiệp mà!
Mặc dù Thịnh Xuân đang cuộn tròn dưới hố không rõ sống chết, nhưng chẳng một ai thèm xót thương, ngược lại còn thi nhau chỉ trỏ mắng chửi cô ta.
Cái danh tiếng xấu xa miệng nam mô bụng một bồ dao găm coi như đã vang dội khắp thôn Thắng Lợi rồi.
Lúc này trời đã nhá nhem tối, lại thêm cây cối rậm rạp trong rừng nên không nhìn rõ tình hình bên dưới.
Đợi đến khi có người thắp đuốc soi xuống đáy hố, lập tức thốt lên kinh hãi: “Mẹ ơi đất hỡi! Sao bên dưới lại có một con lợn rừng thế này?!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
