Đúng vậy, dưới hố quả thực có một con lợn rừng, máu me bê bết khắp mình mẩy, chân mắc phải một cái bẫy kẹp thú, trên bụng còn cắm một mũi tên.
Thịnh Hạ vốn tàn nhẫn lắm, ngay từ đầu nhìn thấy con lợn rừng trong hố còn đang gầm rú điên cuồng, cô đã định bụng để con thú dữ này cắn chết tươi Thịnh Xuân, hoặc giả như Thịnh Xuân rơi xuống sẽ cắm phập vào mũi tên kia.
Đáng tiếc thay, mạng con ả Thịnh Xuân này lớn thật, rơi sượt qua cạnh mũi tên rồi đập thẳng lên mình con lợn rừng, chẳng những không chết mà còn đè cho con lợn rừng ngất lịm đi.
Mẹ kiếp, chuyện này biết đi tìm ai mà nói lý lẽ đây!
Thịnh Hạ tiếc rẻ chẹp chẹp miệng.
Dân làng thì lại vui mừng hớn hở, tuy trông con lợn này không thuộc dạng béo tốt đẫy đà nhưng ít nhất cũng phải hơn năm mươi cân ấy chứ?
Thịt đấy! Đó là thịt tươi đấy!
Mỗi nhà chia nhau một phần, dù không được nhiều thì cũng đủ để giải cơn thèm thịt rồi!
Còn về việc con lợn rừng này do ai săn được, dân làng đều cố tình lờ tịt đi.
Kệ xác, cứ rơi vào cái hố này thì mặc nhiên là của cả thôn!
Riêng về đại diện cho thói độc ác là Thịnh Xuân, dân làng đã sớm quẳng cô ta ra sau đầu rồi.
Tóc tai Thịnh Xuân rũ rượi che kín cả khuôn mặt, chẳng ai nhìn rõ diện mạo ra sao, máu me trên người cô ta ai nấy đều tưởng là máu của lợn rừng bắn vào.
Mọi người xúm lại bàn tán xem làm cách nào để kéo một người một lợn này lên, còn Thịnh Hạ thì lê tấm thân yếu ớt đi tới gốc cây lớn gần đó, đút hai tay vào túi áo, tựa lưng ngồi nghỉ ngơi dưỡng thần.
Trong lòng thầm tính toán: *Cơ thể này rốt cuộc bị làm sao thế nhỉ? Theo lý mà nói thì không nên như vậy chứ, trước đây mình có phải chưa từng giết người đâu...*
Bỗng nhiên, Thịnh Hạ giật mình ngẩng phắt đầu lên.
Cô cảm nhận được một luồng sát khí nguy hiểm, nhưng có lẽ do dị năng lúc này đã bị thoái hóa trầm trọng nên mãi tới khi ngồi dưới gốc cây, Thịnh Hạ mới nhận ra được.
Vừa ngẩng đầu lên, chỉ thấy bóng cây đung đưa xào xạc, tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng một ai.
Thịnh Hạ thầm kêu không ổn: *Chẳng lẽ trên cái cây này nãy giờ luôn có người đứng xem? Thế thì những trò mình vừa làm với Thịnh Xuân ban nãy... chẳng phải đã bị người ta xem như trò hề rồi sao?*
Cuốn sổ đen nhỏ trong lòng Thịnh Hạ lại ghi thêm một món nợ mới.
Bất kể kẻ này là ai, đợi đến khi cô tìm ra, giết!
Cùng lúc đó, trong màn đêm tăm tối, một đôi mắt cũng đang nhìn chằm chằm vào Thịnh Hạ. Nếu không phải do tiếng ồn ào huyên náo của dân làng át đi, Thịnh Hạ chắc chắn sẽ nghe thấy tiếng nghiến răng ken két đầy căm hận truyền đến.
Lợn rừng!
Đó là thịt lợn rừng mà hắn đã vất vả săn bắn suốt cả một ngày trời đấy!
Mối thù này, không đội trời chung!
Giết chết! Hễ tóm được cơ hội là phải xử đẹp con nhóc kia ngay, làm, thịt, ăn!
Thịnh Hạ bỗng dưng rùng mình một cái, chắc là do cái thời tiết chết tiệt này lạnh quá rồi.
“Chị hai...”
Một giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu truyền tới.
Thịnh Hạ đưa mắt nhìn lên, liền thấy Thịnh Thu đang đứng trước mặt mình, trong đôi mắt bé nhỏ tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng.
“Chị... có phải là chị hai của em không?” Thịnh Thu do dự mãi cuối cùng quyết định hỏi cho ra lẽ.
Thịnh Hạ suýt thì bật cười vì con bé này: Đứa nhỏ này trong lòng tự biết rõ rồi chứ nhỉ? Trong ký ức của nguyên chủ, Thịnh Thu chưa từng gọi một tiếng “chị hai” bao giờ đâu.
“Đoán xem?” Thịnh Hạ cười híp mắt, đưa tay quệt vệt máu nơi khóe môi, trông lại càng thêm phần dọa người.
Xin lỗi nhé, cái thân thủ lĩnh zombie này đã sống mấy chục năm trời rồi, khôn như ranh, không bao giờ tự nhảy vào bất kỳ cái bẫy tự chứng minh nào đâu.
Thịnh Thu: “...”
Câu “đoán xem” này hoàn toàn nằm ngoài mọi kịch bản mà cô bé tưởng tượng ra.
Thịnh Thu căng thẳng nuốt nước bọt ừng ực, rụt rè nói: “Em chạy tới muộn quá chẳng nhìn thấy gì hết!”
Thịnh Hạ giơ một ngón tay lên, lắc lắc: “Không đâu nha, em thấy hết rồi mà. Em nhìn thấy Thịnh Xuân đuổi theo đòi đánh chị, sau đó tự trượt chân rơi xuống hố bẫy thú, đúng không nào?”
Thịnh Thu: “...”
Cô bé căn bản chẳng muốn dính dáng vào mớ bòng bong này, không được sao?
Cô bé hối hận rồi! Hối hận vì đã chạy theo chị cả vào trong núi! Cứ ngỡ con nhỏ đầu chốc là dễ bắt nạt nhất! Nào có phải đâu, con nhỏ này thật sự muốn giết chết chị cả đấy!
Nghĩ đến đây, hai chân Thịnh Thu run lẩy bẩy không ngừng.
“Đúng không nào?”
Trái ngược với vẻ xấu xí bị hủy hoại, giọng nói của Thịnh Hạ lại mềm mại êm tai, nghe vừa ngọt ngào vừa ngoan ngoãn.
Thế nhưng Thịnh Thu nhìn thấy cô nhe chiếc răng khểnh dính máu ra cười, sợ đến mức nước mắt cứ chực trào ra nơi khóe mi. Cô bé gật đầu lia lịa, nhưng ngoài miệng thì chẳng dám đáp lời.
“Trời đất mẹ ơi! Con bé Xuân bị làm sao thế này?!”
Trong đám đông ngày một đông đúc, có người bỗng hét toáng lên một tiếng.
Mọi người cầm đuốc soi lại gần, lúc này mới bàng hoàng phát hiện Thịnh Xuân đang hôn mê bất tỉnh khắp mặt mũi và toàn thân đều đầm đìa máu tươi!
Chiếc áo bông trên người bị rạch nát tươm!
Ban đầu cứ ngỡ máu dính trên áo là của lợn rừng, giờ kéo người lên nhìn kỹ mới thấy, đây rõ ràng là máu của chính Thịnh Xuân.
“Chị Xuân ơi...”
Màn diễn xuất bùng nổ bất thình lình của Thịnh Hạ lại khiến Thịnh Thu giật bắn cả mình.
Thịnh Hạ lao thẳng vào giữa đám đông, khóc nấc lên từng cơn: “Tại em! Tất cả là tại em! Lúc con lợn rừng xông vào cắn xé chị, đáng lẽ em phải nhảy xuống cứu chị mới phải! Em sợ quá... Hu hu hu em sợ quá...”
Mọi người bừng tỉnh hiểu ra: Hóa ra thương tích đầy mình của con bé Xuân là do lợn rừng cắn xé à?
Nhưng mà có gì đó sai sai, con bé Xuân rõ ràng nằm đè lên người con lợn rừng mà...
Thịnh Thu cũng lủi thủi chạy lại gần, liếc nhìn Thịnh Xuân một cái, cả người chết lặng như tượng!
Chị cả... tàn đời rồi!
Từ đầu đến chân thế này là hoàn toàn bị hủy hoại rồi!
Cô bé nhìn thấy Thịnh Hạ trong đám đông đang hé ngón tay nhìn trộm về phía mình, toàn thân run bắn lên, quỳ sụp xuống đất đánh “bộp” một tiếng.
“Con bé Thu! Rốt cuộc là có chuyện gì, cháu chạy ngay phía sau chắc chắn là thấy hết rồi đúng không?”
Có người túm lấy cánh tay Thịnh Thu, định kéo cô bé đứng dậy.
“Thịnh Hạ... Con ranh con kia mày chạy đi đằng nào rồi?!”
Đúng lúc này, giọng nói sang sảng vang như chuông đồng của một người đàn ông vang vọng khắp núi rừng. Nhìn thấy phía này có ánh lửa le lói, người đàn ông liền lần theo tìm tới.
Thịnh Thu nhìn thấy ông ta, lại nghe ông ta mắng Thịnh Hạ là “con ranh con”, lập tức như vớ được cọng rơm cứu mạng lao thục mạng tới: “Chú hai! Thịnh Hạ nó...”
“Cút xéo ra chỗ khác!” Còn chưa kịp ôm lấy đùi người đàn ông, cô bé đã bị ông ta giơ chân đá văng ra một bên.
Những năm tháng Thịnh Hưng Quốc làm thái giám, người ta chính là Cửu Thiên Tuế quyền khuynh thiên hạ đấy! Ngoại trừ Lão Phật Gia ra, ngay cả hoàng đế con nít cũng phải nể ông vài phần thể diện.
Làm gì có kẻ nào dám mạo phạm ông như thế này? Theo phản xạ tự nhiên là vung chân đá văng ngay.
Sở dĩ ông phải lặn lội ra đây tìm Thịnh Hạ là vì nghe theo mệnh lệnh của Lão Phật Gia nhà ông. Gọi Thịnh Hạ là con ranh con là bởi vì ông chưa hề quên chuyện con nhóc này vừa mở mắt ra đã muốn lấy mạng Lão Phật Gia nhà ông đâu nhé!
Nhìn thấy cô bé gầy còm ốm yếu mặc quần áo rách rưới đang bị một đám người vây quanh, gương mặt nhỏ nhắn ngẩng lên còn vương vệt máu.
Cửu Thiên Tuế cảm thấy vô cùng khó chịu.
Đứa con gái hờ này chỉ có ông mới được quyền bắt nạt, người ngoài lấy tư cách gì chứ?
Ông bước tới, túm chặt lấy cổ tay gầy như que củi của cô bé, kéo xốc Thịnh Hạ từ dưới đất đứng dậy: “Khóc cái gì mà khóc, đứa nào bắt nạt con?”
Thịnh Hạ khẽ cau mày.
Đối với sinh vật mang danh nghĩa là “bố”, cô luôn có một sự bài xích mang tính bản năng.
Đến bố ruột còn có thể tự tay biến cô thành zombie, huống chi là một ông bố hờ từ trên trời rơi xuống chẳng biết từ xó xỉnh nào chui ra.
Thịnh Hạ muốn hất tay Thịnh Hưng Quốc ra, dựa theo sức mạnh vốn có của cô thì chuyện này tuyệt đối dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng...
Thịnh Hạ giật mạnh một cái, không tài nào hất ra nổi.
Chẳng những thế, quang năng trong cơ thể cô dường như đã cạn kiệt hoàn toàn, thân hình lảo đảo chao đảo, suýt chút nữa ngất lịm đi.
Thịnh Hưng Quốc vội vàng bế xốc cô bé gầy trơ xương lên, quay người sải bước rời đi.
Bất kể là lợn rừng hay dân làng xung quanh, ông chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy nửa cái.
Thịnh Xuân đang nằm đầm đìa máu me dưới đất đương nhiên cũng bị ông hoàn toàn ngó lơ.
May mà Đại đội trưởng thôn Thắng Lợi đã kịp thời cất tiếng gọi giật Thịnh Hưng Quốc lại: “Thịnh Hưng Quốc! Cháu gái lớn của chú ra nông nỗi này rồi mà chú mặc kệ không thèm ngó ngàng gì à?”
Lúc này Thịnh Hưng Quốc mới liếc nhìn Thịnh Xuân đang nằm dưới đất không rõ sống chết, mặt không chút cảm xúc: “Có phải con gái tôi đâu, tôi thèm quan tâm nó chết hay sống.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)