Trong khoảnh khắc ấy Lão Phật Gia thở phào nhẹ nhõm!
Bà thật sự không biết phải dùng thái độ gì để đối mặt với con gái của nguyên chủ.
Nhưng nếu đôi bên đều là những linh hồn mượn xác nhập vào, thế thì cứ bắt đầu lại từ đầu thôi!
Chẳng hiểu vì sao Lão Phật Gia càng nhìn Thịnh Hạ lại càng thấy thuận mắt.
Dù trong bóng tối chỉ lờ mờ thấy gương mặt nhỏ nhắn bị hủy hoại đến mức biến dạng, không nhìn rõ diện mạo ban đầu, nhưng bà vẫn cảm nhận được một sự thân thiết khó tả.
“Con gái, con ra nghỉ ngơi đi.”
Lão Phật Gia ước lượng cây cán bột nặng tay hơn trong tay, rồi trước ánh mắt kinh hãi của chị em họ Ngưu, bà giáng mạnh xuống.
Tiếng gào khóc thảm thiết vang lên như quỷ khóc sói gào, hòa cùng tiếng khóc lóc của Thịnh Xuân và Thịnh Thu khi cố che chắn cho mẹ chúng, nghe êm tai và bắt tai vô cùng.
Thịnh Hạ đút hai tay vào túi áo thưởng thức một lúc, bỗng nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng quát giận dữ đến cực điểm đầy kinh hoàng: “Mày dám à! Mày... mày... đồ súc sinh!!!”
Ồ quao!
Còn có kịch hay để xem nữa cơ à?
Thịnh Hạ lại nghe thấy giọng của người đàn ông bên ngoài cửa, nhớ tới ông bố ruột của nguyên chủ đã đánh ngất cô trước khi hôn mê.
Cô có thể khẳng định chắc chắn mười mươi rằng, cả bố lẫn mẹ của nguyên chủ đều đã bị tráo linh hồn rồi.
Tốt lắm, đỡ cho cô phải diễn kịch.
Thịnh Hạ đút tay vào túi áo, thong thả lượn ra ngoài cửa tiếp tục hóng hớt.
Bà cụ Thịnh và Thịnh Hưng Quốc đang đứng dưới chân tường, giọng nói của hai người đều không lớn.
Nhưng Thịnh Hạ là ai chứ, là thủ lĩnh zombie đấy!
Ngũ quan cực kỳ nhạy bén!
Cô nghe thấy ông bố hờ của nguyên chủ cười đầy ngạo mạn và phóng túng: “Bà già, tôi rốt cuộc có dám hay không, bà cứ việc thử xem.
Cái nhà này mà không chia, tối nay tôi sẽ lấy thằng cháu cưng Diệu Tổ của bà ra luyện tay trước, thấy thế nào?
Một thằng nhóc nghịch ngợm, ham chơi, trượt chân rơi xuống sông... chết đuối thì sao nhỉ?”
Cái giọng điệu này, nghe chẳng giống đang bàn chuyện giết người chút nào.
Ngược lại cứ như đang thương lượng tối nay ăn món gì vậy.
Đúng là một kẻ tàn nhẫn thứ thiệt!
Thịnh Hạ lại móc ra một nắm hạt dưa, tiếp tục nghe lỏm chân tường.
Bà cụ Thịnh run rẩy khắp người, đôi mắt tam giác ngược nhìn chằm chằm vào người vừa quen thuộc lại vừa xa lạ trước mặt, tràn ngập nỗi kinh hoàng: “Mày... mày không phải con trai tao! Thằng Hai nhà tao đâu rồi! Mày đem nó... đem nó...”
Thịnh Hưng Quốc cũng chẳng thèm nói năng gì, chỉ dùng đôi mắt đen thẳm u tối nhìn chòng chọc vào bà lão.
“Bà già này phải đi báo công an! Mày là ma quỷ! Là kẻ giết người!!!”
Người ở thời đại này vốn có nỗi sợ hãi ăn sâu vào máu đối với hai chữ công an, chỉ cần nhắc đến thôi là đã sợ đến run rẩy cả người.
Thế nhưng Thịnh Hưng Quốc đến chân mày cũng chẳng buồn nhíu lấy một cái, khóe môi khẽ nhếch lên, nụ cười lại chẳng chạm tới đáy mắt: “Đi đi, nhớ quay về trước khi trời tối nhé, bằng không sẽ chẳng còn được nhìn thấy thằng cháu cưng còn thở của bà nữa đâu.”
“Mày...”
Bà cụ Thịnh tức đến đỏ ngầu cả mắt, giơ tay định tát vào mặt người trước mắt.
Thịnh Hưng Quốc nhẹ nhàng né tránh.
Ông vạch bả vai trái ra, bên trên có một vết bớt màu đen, Thịnh Hưng Quốc híp mắt lại, trông như một con cáo già: “Mẹ, mẹ nhìn xem, con chính là con trai mẹ mà.”
Bà cụ Thịnh nhìn chằm chằm vào vết bớt y hệt của con trai mình, hồi lâu không thốt nên lời.
Bà ta run lẩy bẩy vì sợ hãi.
Nghịch tử này! Đồ súc sinh này! Nó dám đe dọa nếu bà ta không phân gia thì sẽ giết sạch cả nhà họ Thịnh!!!
Đây là lời con người có thể nói ra được à?
Lý do chẳng có gì khác, thời buổi này chuyện quỷ thần tuyệt đối không được phép nhắc tới! Bị chụp cho cái mũ này vào đầu thì sống không bằng chết!
Thịnh Hạ vừa cắn hạt dưa, vừa phỏng đoán thân phận của ông bố hờ.
Trên người ông ta toát ra một mùi máu tanh nồng nặc, đó là thứ khí tức chỉ có ở những kẻ từng dính máu người, thủ lĩnh zombie quá quen thuộc với mùi này rồi.
Cho nên, vị này là...
“Thịnh Hạ! Mày còn dám đứng đây cắn hạt dưa à?!”
Đột nhiên, một giọng nói chói tai the thé vang lên.
Thịnh Hạ quay đầu lại, đập ngay vào mắt là gương mặt tức giận đến vặn vẹo biến dạng của Thịnh Xuân, cùng với những vết lằn do cán lăn bột quất trên da mặt cô ta...
Thịnh Hạ nhổ vỏ hạt dưa trong miệng ra, cười tươi rói chìa bàn tay nhỏ nhắn đen đúa như chân gà ra: “Sao nào, chị cũng muốn làm tí à?”
Thời buổi này đừng nói là hạt dưa, chỉ cần là thứ bỏ vào bụng được thì đều là đồ tốt cả.
Tay của Thịnh Xuân nhanh hơn não, theo phản xạ đưa tay ra định đón lấy.
Thịnh Hạ lại rụt tay về: “Ê, không cho đấy, tức chết khỉ chưa.”
Khỉ có tức chết hay không thì không biết, chứ Thịnh Xuân thì sắp tức nổ phổi rồi!
Cô ta nhìn chằm chằm vào gương mặt vặn vẹo vì da thịt nhăn nhúm của Thịnh Hạ, cùng với nửa bên đầu chốc lở lơ thơ vài sợi tóc, vẻ mỉa mai lộ rõ trên mặt: “Đồ chốc đầu thối tha, đồ xấu xí quái đản! Đồ của mày vừa bẩn vừa hôi, chó nó cũng chẳng thèm ăn! Đừng trách tao không cảnh cáo mày, bây giờ mày mà không nịnh nọt mẹ tao thì sang thu đừng hòng mơ đến chuyện đi học!”
Không nhắc đến đồ chốc đầu thối tha với đồ xấu xí thì thôi, vừa nhắc là Thịnh Hạ suýt nữa quên mất tạo hình “tuyệt mỹ” này của mình.
Nhìn kẻ chủ mưu trước mắt...
Thịnh Hạ từ từ cong môi lên.
Thịnh Xuân bỗng thấy hoảng loạn vô cớ, vô thức lùi lại một bước.
Thịnh Hạ lại chẳng cho cô ta cơ hội, túm chặt lấy cổ áo Thịnh Xuân, giáng một cái tát trời giáng xuống: “Con khỉ con, ngon thì đuổi theo tao này”
Tát xong, Thịnh Hạ co giò bỏ chạy.
Thịnh Xuân tức đến giậm chân tại chỗ, sau đó vội vàng đuổi theo.
Thịnh Thu ở nhà tam phòng vốn là cái đuôi nhỏ của Thịnh Xuân, thấy chị cả chạy ra ngoài, cô bé quay đầu nhìn bác gái cả cùng mẹ ruột đang bị Vương Đại Hoa đánh tơi bời, lại nhìn sang chú hai đang đối đầu với bà nội dưới chân tường.
Cô bé vẫn quyết định đuổi theo Thịnh Xuân, dù sao trong nhà nhị phòng, con nhỏ đầu chốc trông có vẻ dễ bắt nạt nhất! Đi theo chị cả thì mới hòng kiếm được chút xơ múi chứ!
Trong nhà ngoài sân đánh nhau hỗn loạn không dứt, đương nhiên chẳng ai để ý đến ba đứa trẻ.
Thịnh Hạ vừa chạy ra khỏi cổng lớn nhà họ Thịnh, vẻ mặt đắc ý chọc tức người ta ban nãy lập tức biến mất không còn dấu vết.
Cô vừa chạy vừa khóc, như thể phải chịu nỗi oan khuất tày trời: “Cứu mạng với! Giết người rồi! Chị Thịnh Xuân muốn giết chết tôi...”
Lúc này, đúng vào thời điểm các gia đình vác nông cụ tan làm về nhà.
Nhìn thấy một cô bé đầu chốc lở như phát điên chạy tháo thân không màng đường sá, phía sau là con gái lớn nhà họ Thịnh đuổi theo, đằng sau nữa còn có con gái thứ ba nhà họ Thịnh.
Miệng Thịnh Xuân chửi bới om sòm hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng thường ngày trước mặt mọi người.
Dân làng xôn xao bàn tán:
“Con bé đầu chốc kia... là con gái thứ hai nhà họ Thịnh à? Trước đây trông xinh xắn lắm cơ mà? Cả nhà họ Thịnh xinh nhất là con bé thứ hai đấy!”
“Đúng vậy đấy, chẳng biết từ bao giờ cứ trùm kín khăn trên đầu, mặt cũng bịt kín mít, sao giờ lại ra nông nỗi này?”
“Chẹp, con bé đó câm như hến, có cạy miệng cũng chẳng thốt ra được nửa lời, chắc chắn là bị bà nội nó giật rụng hết tóc rồi!”
“Ba chị em nhà chúng nó đánh nhau đấy à? Người lớn nhà họ Thịnh đâu hết rồi? Có cần qua xem thử không?”
Có người đang vội về nhà ăn cơm, lười đi xem trẻ con đánh nhau.
Nhưng cũng có người thích hóng drama, chủ yếu muốn xem cái đầu chốc của Thịnh Hạ rốt cuộc là chuyện thế nào, liền bám theo sau đít Thịnh Thu chạy tọt vào trong núi.
Tốc độ của Thịnh Hạ nhanh biết bao, thoắt cái đã chạy vào sâu trong rừng cây.
Xung quanh không một bóng người, cô mơ hồ nghe thấy tiếng lợn rừng gầm rú yếu ớt.
Tìm theo hướng phát ra âm thanh, đó là một cái hố bẫy thú, nhìn vào bên trong...
Khóe môi Thịnh Hạ nhếch lên một độ cong quỷ dị, rồi dừng bước cách đó chừng ba mét.
Khi Thịnh Xuân đuổi kịp tới nơi thì đã mệt đến thở không ra hơi, nhưng miệng vẫn không ngừng chửi rủa: “Đồ chốc đầu thối tha, con ranh khốn nạn dám đánh tao à! Mày đừng tưởng Vương Đại Hoa lên cơn điên là có thể bảo vệ được mày! Tao hủy hoại mày được một lần thì tao cũng có thể hủy hoại mày lần...
Mày... mày định làm gì?!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


