Lúc này, Thịnh Xuân đang ở bên trong không gian linh tuyền.
Ả ta ngơ ngác nhìn cánh đồng hoang vu trước mặt, cùng với một con lạch nhỏ tựa như dòng suối trong vắt, ả cứ ngỡ là mình đã chết rồi.
“Mình đây là... được lên thiên đàng rồi sao?”
Thịnh Xuân ngơ ngác nhìn quanh quất bốn phía, chỉ sợ đột nhiên nhảy ra một con ma nào đó.
“Có ai ở đây không? Tôi bị chết oan! Tôi bị người ta hại chết! Vị thần tiên nào có thể đứng ra làm chủ cho tôi với!”
Đáp lại ả chỉ là những tiếng vọng lại trống rỗng.
Thịnh Xuân gào khóc đến mệt lử, nước mắt lã chã rơi ròng ròng, ả ngồi bệt xuống bên bờ suối, chợt nhìn thấy bóng hình khuôn mặt đầy những vết rạch nát của mình phản chiếu dưới làn nước.
Thịt da lật ngược ra ngoài, sâu hoắm gần như nhìn thấy cả xương trắng!
“A a a! Con khốn Thịnh Hạ, mày đáng chết! Sao mày không đi chết đi cho rồi hả!!!”
Tí tách, vài giọt nước suối vô tình bắn lên mặt Thịnh Xuân, ả bỗng cảm thấy một cơn đau rát buốt thấu tận tim gan.
Đau đớn khiến ả theo bản năng ôm chặt lấy mặt, nằm lăn lộn vật vã trên thảm cỏ.
Nhưng chỉ chốc lát sau, cảm giác đau đớn dữ dội đó bỗng nhiên biến mất tăm, thay vào đó... lại là một cảm giác thanh mát, dễ chịu đến kỳ lạ.
Nhìn lại đôi bàn tay của mình, Thịnh Xuân kinh ngạc đến mức phải lấy tay bịt chặt miệng lại: “Đây là... chuyện này rốt cuộc là sao thế này?!”
Vết thương vừa nãy còn lật cả da thịt ra ngoài, vậy mà chỉ mới ngâm qua thứ nước này một chút đã... đóng vảy lại rồi sao?!
Thịnh Xuân không dám tin vào mắt mình, vội vàng bò lồm cồm lại mép suối, nhúng ngón tay trỏ bị thương nặng nhất của mình xuống dòng nước.
Tối qua vì cố giơ tay ra đỡ lấy con dao trong tay Thịnh Hạ, mấy ngón tay của ả đều bị chém sâu đến mức lộ cả xương trắng, đủ thấy vết thương sâu đến chừng nào.
Vậy mà khi ngâm vào trong dòng nước suối này, vết thương lại đang khép miệng và lành lại với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được!!!
Thịnh Xuân mừng rỡ đến phát điên!
Ả đã bảo rồi mà, từ nhỏ vận may của ả đã khác người rồi! Con khốn Thịnh Hạ kia thế mà còn dám mơ tưởng lấy mạng ả sao? Thật nực cười làm sao!
Đây có phải là trong họa có phúc không cơ chứ?
“Xuân Nhi ơi! Con gái tôi đâu rồi? Trời đánh thánh đâm đứa nào bắt cóc con gái tôi đi rồi hả!”
Thịnh Xuân còn đang âm thầm mừng rỡ thì chợt nghe thấy tiếng gào khóc chửi bới của Ngưu Tiểu Hồng vang lên ở bên ngoài.
Lần này Thịnh Xuân lại càng vui mừng khôn xiết hơn nữa!
Chưa chết! Ả ta vẫn chưa chết!
Chắc chắn là ả vừa mới gặp được cơ duyên to lớn trời ban rồi!
Đáng lẽ ra ả phải đang nằm trong phòng mới đúng, chẳng hiểu sao lại đi lạc vào cái chốn bồng lai tiên cảnh này. Dưới góc nhìn của mẹ ả thì chẳng phải là ả vừa đột nhiên bốc hơi biến mất rồi sao?
Thế thì bây giờ ả chưa thể đi ra ngoài được, bằng không mẹ ả chắc chắn sẽ tưởng là gặp ma mất thôi.
Nhưng vấn đề đặt ra là, làm thế nào để ả có thể đi ra ngoài được đây?
Thịnh Xuân làm cách nào để ra khỏi không gian thì Thịnh Hạ không biết, mà cô cũng chẳng thèm quan tâm.
Lúc này, cô đang ôm trọn toàn bộ tiền của tích góp của nhà họ Thịnh, thong dong quay trở về căn nhà mới dưới chân núi Tây Sơn.
Ngoại trừ hai mươi tờ tiền Đại đoàn kết giấu trong quần lót của bà cụ Thịnh ra, cô chẳng để lại bất cứ thứ gì có giá trị cho cái nhà cũ đó cả.
Thực ra hai mươi tờ Đại đoàn kết kia Thịnh Hạ cũng chẳng muốn chừa lại đâu, nhưng khổ nỗi lúc đó bà cụ Thịnh không có ở nhà.
Lần sau, lần sau nhất định phải tìm cơ hội lột sạch đến mức cái quần lót của bọn họ cũng chẳng còn!
Hành động này của Thịnh Hạ đúng chuẩn là phong cách nhổ lông vịt trời, một cọng cũng không chừa lại.
Cảm giác tội lỗi ư?
Không hề có, nửa điểm cũng không có luôn.
Thịnh Hạ cảm thấy bản thân không tiễn cả cái nhà đó về với ông bà ông vải đã là sự nhân từ lớn nhất của cô rồi.
Cứ chờ đấy, chuỗi ngày “tươi đẹp” của bọn họ vẫn còn dài ở phía sau kia kìa.
“Hôm nay là một ngày đẹp trời... Những điều mong ước đều sẽ thành hiện thực... Ngày mai cũng là một ngày đẹp trời...”
Thịnh Hạ vừa ngâm nga khúc hát vui tươi, vừa đút hai tay vào túi áo thong thả bước về nhà, tắm mình dưới ánh nắng ấm áp cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Cô hoàn toàn không hề nhận ra rằng, trong khu rừng rậm sau núi, có một bóng người đang âm thầm bám theo từng bước chân của cô.
Cũng thật là trùng hợp, mỗi lần Thịnh Hạ chạm mặt anh ta thì đều là lúc linh lực của cô đang suy yếu nhất, bằng không thì... hừ hừ, có mà đi đời nhà ma với cô rồi!
Về đến nhà, Thịnh Hạ cũng chẳng thèm giả vờ giả vịt làm gì nữa.
Dù sao thì chuyện không gian linh tuyền của Thịnh Xuân cũng đã bị Thịnh Hoài nói toạc móng heo ra rồi, cái thứ này giờ đây không còn là bí mật gì to tát nữa.
Theo như những gì cô quan sát được, Thịnh Hưng Quốc luôn răm rắp nghe theo lời của Vương Đại Hoa.
Mà Vương Đại Hoa lại hết mực yêu thương, cưng chiều cô...
Thịnh Hạ có thể cảm nhận được rất rõ ràng, đó là tình thương ruột thịt thực sự như đối với con gái đẻ.
Từng lời ăn tiếng nói, từng hành động cử chỉ của bà đều vô cùng cẩn trọng, dịu dàng.
Vị đại lão Thái hậu này rõ ràng đã phát hiện ra bí mật nho nhỏ của cô, thế nhưng bà lại chưa từng gặng hỏi nửa lời.
Thịnh Hạ quyết định sẽ đánh cược một phen thật dũng cảm.
Nếu như bị phản bội thì sao?
Chẳng sao cả, cùng lắm thì giết hết, khử sạch sành sanh là xong chứ gì.
Dù sao thì cô cũng chẳng sợ, sống một cách tự do tự tại, phóng khoáng tiêu sái mới là điều quan trọng nhất.
Bảo Thịnh Hạ phải sống một cách nghẹn khuất, khổ sở ở cái thời đại này ư? Không có cửa đâu, tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó.
Còn về phần Thịnh Hoài?
Một thằng nhóc hiện đại như cậu ta, đến cả truyện ngôn tình nữ tần còn đọc vanh vách thì việc biết đến không gian chứa đồ cũng chẳng có gì là lạ lẫm.
Sau khi đã nghĩ thông suốt mọi chuyện, bước chân của Thịnh Hạ lại càng thêm nhẹ nhàng, thoăn thoắt.
“Hôm nay là một ngày tuyệt vời... Con về rồi đây nè.”
Cả ba người đang ngồi nghiêm nghị ở gian nhà chính, vừa nhìn thấy dáng vẻ vui tươi, nhí nhảnh của cô bé thì ai nấy đều vô thức thả lỏng nét mặt.
Thịnh Hoài là người đầu tiên sốt sắng chạy lại: “Sao rồi em gái! Tìm thấy miếng ngọc bội chưa?!”
Thịnh Hạ lắc đầu: “Chưa.”
Vừa nhắc đến chuyện này, ngọn lửa giận trong lòng cô lại bốc lên ngùn ngụt.
Bất kể là anh trai hay không phải anh trai, Thịnh Hạ nhảy cẫng lên giáng thẳng một cái tát bốp vào đầu Thịnh Hoài: “Anh đã biết nhiều chuyện như thế, tại sao không chịu nói sớm hơn hả? Con ả Thịnh Xuân đã sớm đeo miếng ngọc bội đó trên người rồi. Tối qua dính nhiều máu của ả như vậy, anh bảo xem cái không gian linh tuyền kia liệu đã được kích hoạt hay chưa hả?!”
Thịnh Hoài khổ sở vô cùng!
Cậu ta cũng chỉ mới giấu giếm chưa đầy một ngày thôi mà, vả lại lúc đó làm gì có chỗ cho cậu ta chen mồm vào nói, đúng không?
Nhưng mà... thôi bỏ đi, cậu ta là người có tội...
Thịnh Hoài nhỏ giọng làu bàu: “Thì... chỉ được đánh một lần này thôi đấy nhé, anh là anh trai của em đấy! Anh ruột sinh đôi cùng một bọc đấy, không được đánh đâu.”
Thịnh Hạ chống nạnh trừng mắt: “Sao nào, anh cậy nắm đấm cứng hơn, anh thử đánh tôi xem nào!”
Thịnh Hoài: “...” Đừng nói là nắm đấm của cậu ta không cứng, mà cho dù có cứng thật đi chăng nữa thì cậu ta cũng đố dám ra tay áo!
Không thấy hai vị đại lão đang trừng mắt nhìn cậu ta như muốn ăn tươi nuốt sống kia sao?
Thịnh Hoài vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác: “Thế em chẳng tìm được gì cả, sao trông lại vui vẻ thế kia?” Lại còn vừa đi vừa hát hò ngày lành tháng tốt nữa chứ.
“Ai bảo với anh là tôi không tìm thấy thứ gì hả?” Thịnh Hạ hất cằm đầy kiêu hãnh. Dưới ánh mắt kinh ngạc tột độ của ba người, cô lần lượt lôi ra tiền mặt, tem phiếu, vòng tay vàng, khuyên tai vàng, cùng với một vài món đồ quý giá cất giấu ở những nơi bí mật của nhà họ Thịnh, bày la liệt ra đầy cả mặt giường sưởi.
Một đống to đùng ngã ngửa luôn!
Thịnh Hoài thoạt đầu thì trợn tròn mắt kinh ngạc, sau đó liền mừng rỡ đến phát điên: “Vãi chưởng! Em cũng có không gian á?! Đúng rồi đúng rồi, em xuyên từ thời mạt thế tới mà, cái thứ này là trang bị bắt buộc phải có của dân mạt thế! Em gái ơi! Em đúng là em gái ruột của anh! Đỉnh của chóp luôn! Nắm trong tay ván bài nát bét mà em đánh ra được một nước bài chí mạng thế này!”
Thịnh Hoài không kìm được phấn khích, dang hai tay ôm chầm lấy Thịnh Hạ.
Thịnh Hạ: “...”
Cái thằng ranh con này! Nó tưởng cô không cầm nổi dao nữa rồi chắc?
“Buông ra mau!” Thịnh Hưng Quốc nghiêm giọng quát lớn: “Em gái mày là con gái con lứa, liệu cái thần hồn mà giữ chừng mực cho tao!”
Thịnh Hoài lại càng cười nịnh bợ hơn: “Xin lỗi xin lỗi! Kiếp trước con từng đi du học ở nước ngoài, phong cách hơi nhiệt tình thái quá một chút, mọi người đừng để bụng nhé.”
Thịnh Hạ đảo mắt trắng dã một cái: “Nước ngoài cái con khỉ, cái thời đại của bọn tôi bọn họ đã sớm bay màu hết cả rồi! Toàn thế giới này đều là người của Hoa Quốc hết! Hoa Quốc chúng tôi là đỉnh nhất!”
Trong lúc tất cả các quốc gia khác đều lựa chọn buông xuôi bỏ mặc, chỉ có duy nhất đất nước của cô là vẫn kiên cường đứng vững để bảo vệ nhân dân đến cùng!
Thịnh Hạ tự hào lắm chứ bộ!
“Phải phải phải, đúng đúng đúng! Chuẩn không cần chỉnh luôn!”
Hai người bọn họ đang nói về cái gì, Vương Đại Hoa và Thịnh Hưng Quốc nghe mà chẳng hiểu nổi lấy một chữ.
Thịnh Hưng Quốc có chút sốt ruột, ông vẫn còn nhớ rõ như in cái khẩu súng mà cô nhóc này từng móc ra, sau đó ông tìm khắp nơi mà chẳng thấy đâu.
Hóa ra tất cả đều được giấu ở bên trong cơ thể con bé sao?
Cái thứ đồ đó giấu ở chỗ nào được nhỉ? Nhìn cái vóc dáng nhỏ bé gầy guộc kia, gió thổi qua một cái chắc cũng bay mất người.
Theo như Thịnh Hưng Quốc ước lượng thì con bé này cao chưa đầy một mét sáu, cân nặng còn chưa nổi ba mươi lăm ký.
Rốt cuộc là giấu vào đâu được chứ?
Vương Đại Hoa lại trao cho Thịnh Hưng Quốc một ánh mắt ra hiệu cứ bình tĩnh chớ nóng vội.
Không cần phải vội, bà đã sớm biết từ lâu rồi, khi nào con gái muốn nói ra thì tự khắc nó sẽ nói.
Mọi người xem xem, nhanh đến mức nào chứ.
Đây gọi là sự tin tưởng lẫn nhau, trong lòng Vương Đại Hoa cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Thịnh Hạ hắng giọng một cái: “Chuyện là thế này, cái không gian linh tuyền mà Thịnh Hoài vừa nói ấy. Linh tuyền thì con không có thật, nhưng không gian thì con có. Độ rộng lớn của nó vượt xa sức tưởng tượng của mọi người, đại khái là có thể nhét vừa cả cái thôn Thắng Lợi này vào bên trong đấy.
Cho nên là...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


