Thịnh Hoài nhỏ giọng làu bàu: “Miệng quạ đen chỉ mang lại điềm gở thôi, chứ muốn lấy mạng người ta ngay tại chỗ là chuyện không thể nào.
Ví dụ như em đấy, chẳng phải vừa dùng dị năng làm Thịnh Xuân bị thương xong là cơ thể suy yếu liền sao? Cho dù đây là thế giới trong sách thì cũng có quy tắc vận hành riêng của nó, bằng không cứ nói một câu là người ta lăn ra chết thì đó đâu phải trùm cuối, đó là Diêm Vương gia rồi...”
Thịnh Hạ nhướng mày: *Ồ quao, thằng nhóc này đầu óc cũng nhạy bén gớm nhỉ, lại còn nhìn ra được chuyện cô vừa làm hại Thịnh Xuân xong là dị năng liền dở chứng?*
Không, không chỉ riêng Thịnh Xuân, dường như chỉ cần cô làm chuyện xấu kiểu giết người phóng hỏa là cơ thể sẽ lập tức suy yếu.
Vậy thì cô... hay là dứt khoát làm một vố thật lớn luôn đi!
Xử đẹp con ả Thịnh Xuân cho rồi, sau đó từ từ dưỡng lại cơ thể. Chứ bắt cô đi làm nữ phụ làm nền cho Thịnh Xuân, lại còn là nữ phụ độc ác nữa chứ?
Ả ta xứng chắc?
Xéo đi cho rảnh nợ!
“Thịnh Hạ! Em tuyệt đối đừng dùng dị năng để giết người đấy! Tôi... à không, thiết lập trong cuốn sách này là bất kỳ ai dùng dị năng giết người đều sẽ bị phản phệ! Sẽ bay màu ngay tại chỗ đấy!”
Thịnh Hoài vừa liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư của Thịnh Hạ. Cái ánh mắt hung dữ đằng đằng sát khí kia, nhìn một phát là biết ngay cô đang muốn đi giết người phóng hỏa rồi!
“Bất kỳ ai có dị năng?” Thịnh Hạ tóm ngay lấy điểm mấu chốt: “Ý anh là sao? Ai có dị năng nữa?”
“Thịnh Xuân!!!” Đây chính là nguyên nhân mấu chốt khiến Thịnh Hoài quyết định ngả bài: “Trong kiện hàng anh cả Thịnh Giang gửi về cho gia đình có một miếng ngọc bội! Chỉ cần nhỏ máu vào là có thể kích hoạt không gian linh tuyền! Cái không gian đó... Ơ này Thịnh Hạ! Em định đi đâu đấy?!”
“Đi cướp của!”
Thịnh Hạ chỉ ném lại một câu, bóng người đã như một cơn gió lao vụt ra khỏi phòng.
Thịnh Hoài định đuổi theo nhưng đã bị Vương Đại Hoa cản lại: “Hạ Hạ có bản lĩnh của nó, con đừng có ra thêm dầu vào lửa. Còn con, tiếp tục khai báo cho rõ ràng!”
Thịnh Hoài tủi thân ấm ức vô cùng: *Cùng là con của mẹ kế, sao con bé Thịnh Hạ kia được cưng như con ruột, còn mình lại biến thành đứa trẻ đáng thương thế này chứ?*
“Con nói trước đi, nam chính trong cuốn truyện này với Thịnh Giang rốt cuộc là có quan hệ thế nào?”
Thịnh Hoài sờ mũi: “À thì, nam chính là Trung đoàn trưởng của anh Thịnh Giang, cuốn này thuộc thể loại truyện quân hôn.”
Thịnh Hoài lén liếc nhìn Thịnh Hưng Quốc một cái: “Bố thì... bị vu oan là làm nhục Thịnh Xuân, rồi bị bác Thịnh Hưng Gia đánh chết...”
Nhìn thấy bàn tay Thịnh Hưng Quốc sắp sửa giáng một cái tát xuống, Thịnh Hoài vội vàng ôm đầu la toáng lên: “Hiểu lầm thôi! Thật ra chỉ là hiểu lầm! Bố chết trước, sau này điều tra rõ ràng là hiểu lầm thì nhị phòng nhà mình mới bắt đầu báo thù cho bố! Kể cả nguyên chủ Thịnh Hạ nữa, nhìn bề ngoài thì yếu đuối nhu nhược nhưng thực chất lại là một đóa hoa sen đen. Sau khi hắc hóa thì cực kỳ căm ghét Thịnh Xuân, trong lúc tìm cách giết ả ta thì bị mấy tên lưu manh làm...”
Thịnh Hoài không dám nói tiếp nữa, bởi vì cậu ta đã bắt gặp ánh mắt lạnh buốt xương của Vương Đại Hoa.
Chỉ cần cậu ta dám nói ra kết cục ê chề của Thịnh Hạ, đảm bảo sẽ bị bà đè xuống đất đập cho một trận nhừ tử!
Trời đất ơi! Đây chính là lý do vì sao trước đó cậu ta thà chết cũng không chịu nói ra!
Nếu không phải sợ Thịnh Xuân chiếm được không gian linh tuyền, cậu ta đã giả ngốc đến cùng luôn rồi!
“Tóm lại là kết cục của cả nhà đều không ra gì. Nam chính là Trung đoàn trưởng của anh Thịnh Giang, vì muốn bảo vệ Thịnh Xuân nên mới sắp xếp cho anh Thịnh Giang đi làm nhiệm vụ đặc biệt, rồi anh ấy hy sinh giữa đường luôn...”
Thịnh Hoài cảm thấy mình cứ nói thêm một câu là y như rằng sắp bị ăn đòn một trận, cậu ta vừa ôm mặt vừa la oai oái: “Nhân vật Thịnh Giang sinh ra chỉ để làm công cụ đưa không gian linh tuyền cho nữ chính thôi mà! Đã thế ở trong quân đội còn sớm tối kề cận với nam chính, anh ấy không chết thì ai chết... Mẹ kiếp! Hỏng bét rồi!”
Thịnh Hoài chợt nhớ ra người anh hai của nguyên chủ là Thịnh Hải: “Mẹ ơi! Bố ơi! Anh Thịnh Hải... hình như vào thời điểm này đã chết rồi!
Trong nguyên tác sắp xếp anh Thịnh Hải là một tên du côn đầu đường xó chợ, chính vì anh ấy chết nên mới dẫn đến tình tiết bố Thịnh Hưng Quốc mượn rượu giải sầu, rồi mới vô tình bị hiểu lầm là làm nhục cháu gái ruột thịt!”
Thịnh Hưng Quốc xắn tay áo lên: “Mày vẫn chưa nói thật.”
Thịnh Hoài: “Dạ?”
“Làm sao mày biết nhân vật Thịnh Giang sinh ra chỉ để tặng cái không gian gì đó cho nữ chính? Rồi làm sao mày biết được dụng ý của nguyên tác khi sắp xếp cho Thịnh Hải chết?”
Thịnh Hoài sợ tới mức suýt thì quỳ rạp xuống đất: “Con đọc truyện rồi mà! Con đọc đi đọc lại mấy lần liền! Con còn làm cả bài tập đọc hiểu phân tích nữa đấy! Thật mà thật mà! Những lời con nói đều là thật cả! Nếu không phải sợ Thịnh Xuân có được không gian linh tuyền quay lại đối phó cả nhà mình thì con đâu dám hé răng nửa lời!”
Thịnh Hưng Quốc cười lạnh: “Nếu chỉ là đọc truyện cớ sao mày lại không dám nói?”
Thịnh Hoài: “...”
Tròng mắt cậu ta đảo liên hồi, vội vàng tìm đại một cái cớ chữa cháy: “Con sợ mọi người không chấp nhận nổi sự thật! Con ả Thịnh Xuân đó đáng ghét lắm! Không biết cái đứa tác giả thiểu năng nào lại đi viết ả ta thành nữ chính nữa! Đã thế còn ban cho ả linh tuyền với không gian! Nhổ vào! Viết như đống rác rưởi!”
Vì muốn bảo toàn mạng sống, Thịnh Hoài thậm chí còn tự chửi rủa chính mình không tiếc lời.
Ở một diễn biến khác, Thịnh Hạ đã men theo đường mòn sau núi vòng sang nhà cũ của họ Thịnh.
Ngay cả căn phòng của hai ông bà già mà tối qua cô vừa lục soát qua một lần, Thịnh Hạ cũng không hề bỏ sót. Cô kích hoạt dị năng Quang minh thẩm thị, cẩn thận rà soát từng ngóc ngách của tất cả các gian phòng một cách triệt để.
Không có!
Không có bất kỳ phòng nào có miếng ngọc bội như lời Thịnh Hoài miêu tả cả!
Từng ngóc ngách kẽ hở đều trống trơn! Vắt kiệt cả quang năng mà Thịnh Hạ vẫn chẳng tìm thấy đâu!
Trong lòng cô lờ mờ dâng lên một dự cảm chẳng lành. Những hình ảnh tối qua khi cô đè Thịnh Xuân ra tẩn cho một trận tơi bời chợt lóe lên trong đầu, trên cổ ả dường như có đeo một sợi dây...
Chẳng lẽ chính là miếng ngọc bội đó sao?!
A a a! Thịnh Hạ giận đến mức muốn giết người luôn cho rồi! Cái thằng Thịnh Hoài ngốc nghếch chết tiệt này! Sao không chịu nói sớm hơn chứ! Tối qua cô chỉ một lòng muốn lấy mạng con ả Thịnh Xuân kia, căn bản chẳng thèm để ý đến những thứ khác!
Nếu thứ đeo trên cổ ả đúng là miếng ngọc bội, lại dính đầy máu me be bét như thế thì chắc chắn lúc này Thịnh Xuân đã mở được không gian linh tuyền rồi!
Thế thì không được!
Nếu Thịnh Xuân đã có không gian, lỡ ả ta gom hết tiền bạc và tem phiếu của nhà họ Thịnh giấu đi thì người khác làm sao phát hiện ra được!
Thịnh Hạ đứng ở nơi có ánh nắng chiếu rọi, ra sức hấp thụ quang năng vào cơ thể.
Vừa mới hồi phục được một chút ít, cô liền phối hợp với không gian của mình, quét sạch toàn bộ tiền bạc và tem phiếu cất giấu trong căn nhà cũ này.
Bao gồm cả tiền riêng của đại phòng, tam phòng, cùng với tất cả những món đồ có giá trị, không bỏ sót lại dù chỉ một món!
Cũng may là những thứ này đều được giấu ở những nơi kín đáo, bằng không bỗng dưng không cánh mà bay như thế này chắc dọa chết người ta mất.
Thịnh Hạ thậm chí còn muốn dọn sạch bách cái nhà cũ họ Thịnh này, đến mức một cái bô đi tiểu cũng không thèm chừa lại...
Trong đầu cô chợt nảy ra một ý tưởng vô cùng hiểm độc.
Nếu như Thịnh Xuân đã kích hoạt được không gian linh tuyền thì chắc chắn ả ta sẽ dùng nước suối để chữa lành khuôn mặt của mình.
Dựa theo cái mô típ cũ rích của mấy bộ truyện kiểu này, cộng thêm cái tính cách thảo mai của Thịnh Xuân, để lấy lòng bà cụ, thể nào ả cũng đem bí mật tày trời này kể cho bà ta nghe, rồi sau đó trở thành cục cưng được cả nhà cưng chiều.
Đến lúc đó...
“Hì hì hì.” Thịnh Hạ nhe hai chiếc răng khểnh nhỏ xíu ra, nở một nụ cười cực kỳ tà ác.
Đương nhiên, ý tưởng này lát nữa về phải tìm Thịnh Hoài để kiểm chứng lại xem sao. Nếu như không khả thi, cô cũng sẽ đào sẵn một cái hố thật to để chôn sống Thịnh Xuân!
Chưa kể khuôn mặt bị hủy dung cùng với cái đầu chốc lở của cô, chẳng phải đã có sẵn kẻ giơ đầu chịu báng rồi hay sao?
Chậc, cái chuyện xuyên sách này kể ra cũng không đến nỗi tệ hại lắm, ít ra thì cái thằng anh ba ngốc nghếch kia còn biết trước toàn bộ cốt truyện.
Kẻ địch ngoài sáng còn ta trong tối... Quá tuyệt vời.
Đợi đến khi dị năng của cô hồi phục về lại Bậc 9, cô sẽ trực tiếp... cướp sạch miếng ngọc bội mà con ả Thịnh Xuân kia đã hấp thu!
Cứ quyết định như thế đi!
Thịnh Hạ vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ nhắn. Vì cơ thể còn đang suy yếu, cô loạng choạng suýt chút nữa thì ngã nhào ra đất.
Đứng dưới ánh mặt trời nghỉ ngơi một lát, cô thử tiến vào không gian để tìm cách thâm nhập vào phòng của đại phòng nhằm thăm dò tình hình của Thịnh Xuân.
Thế nhưng, việc này xem ra không khả thi cho lắm.
Dị năng không đủ, ngay cả đưa thể xác thật vào không gian còn chưa làm được, nói gì đến chuyện di chuyển không gian.
“Ít nhất cũng phải đạt tới Bậc 3 trở lên mới được chứ nhỉ?” Thịnh Hạ cân nhắc kỹ càng rồi quyết định tạm thời rút lui về nhà trước.
Thế nhưng Thịnh Hạ lại không hề hay biết rằng, chỉ trước khi cô đến đây đúng một tiếng đồng hồ, con ả Thịnh Xuân kia vừa mới tỉnh lại...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


