Thịnh Hạ bắt đầu lôi vật tư trong không gian ra, nào là gạo trắng, bột mì, mắm muối tương cà, trà mạn, rồi cả áo bông, giày bông, chăn bông, mẫu mã của nam của nữ, của người lớn trẻ con đều có đủ cả.
Nguyên nhân chẳng có gì phức tạp, đơn giản là vì lúc gom đồ ở mạt thế Thịnh Hạ lười lựa chọn.
Dù sao thì không gian của cô cũng bao la rộng lớn, chỉ cần vung bàn tay nhỏ nhắn lên một cái là có thể quét sạch nguyên cả một cửa hàng vào bên trong rồi.
Chỉ có một vấn đề rắc rối là, những món đồ này trông quá đỗi hiện đại và hợp thời, hoàn toàn không phải là thứ có thể xuất hiện ở thời đại này.
Thịnh Hạ đút hai tay vào túi áo: “Những thứ này chúng ta không thể trực tiếp mang ra dùng được, lát nữa phải đến Hợp tác xã Cung tiêu mua ít vải thô về để sửa sang lại. Nhưng con nói trước là con không biết may vá đâu đấy nhé, con chỉ chịu trách nhiệm gom đồ về thôi, phần việc còn lại giao hết cho mọi người đấy.”
Thực ra bảo không biết may vá là nói dối, trước khi mạt thế ập đến Thịnh Hạ vốn theo học ngành thiết kế thời trang, làm sao mà không biết may cho được?
Chung quy lại cũng chỉ gói gọn trong một chữ: Lười.
Hơn nữa cô đã bỏ ra công sức đóng góp to lớn đến mức này rồi, cũng phải để lại chút việc cho người khác làm chứ?
Ừm, quá là hợp tình hợp lý luôn
Đôi mắt của Vương Đại Hoa sáng lấp lánh: “Là... việc thêu thùa may vá sao? Chuyện này mẹ làm được.”
Đùa à, trước khi trở thành Thái hậu thì bà cũng từng là một tiểu thư khuê các danh giá đàng hoàng đấy nhé.
Một tiểu thư khuê các chính cống danh gia vọng tộc!
Khuê nữ nhà quyền quý nào mà chẳng sở hữu một đôi bàn tay khéo léo? Nữ công gia chánh vốn là kỹ năng sinh tồn bắt buộc phải có của nữ tử Đường Quốc đường đường chính chính.
Tài nghệ may vá thêu thùa của bà không chỉ dừng lại ở mức giỏi giang bình thường, mà nhờ vào ngón nghề thêu hai mặt thượng thừa, bà từng được Hoàng hậu hết lời khen ngợi.
Ừm... Hoàng hậu đó sau này đã bị bà xử đẹp rồi.
Sắc mặt của Vương Đại Hoa bỗng nhiên thoáng chút trầm ngâm, buồn bã.
Thịnh Hưng Quốc dường như hiểu được Vương Đại Hoa đang nhớ lại những chuyện gì trong quá khứ, nhìn đôi bàn tay thô ráp đầy những vết nứt nẻ của bà, trong lòng ông không khỏi xót xa: “Hay là, chúng ta tìm một người...”
“Không được. Con gái đã dặn dò rồi, những thứ này tuyệt đối không được để cho bất kỳ ai phát hiện ra. Huống hồ năm xưa khi ta thêu bức tranh Bách Điểu Triều Phụng đã phải mất ròng rã ba năm trời, chẳng lẽ lại không vất vả hơn mấy chuyện này sao? Tiểu Thắng...
Thịnh Hưng Quốc, bốn người chúng ta cứ cùng nhau vun vén cuộc sống cho thật tốt, thế là hơn bất cứ thứ gì rồi.”
“Vâng!” Khóe miệng Thịnh Hưng Quốc cười ngoác ra tận mang tai.
Vun vén cuộc sống, ông thích hai từ này vô cùng!
Có những thứ tình cảm sâu đậm không thể thốt nên lời đã được chôn giấu suốt ba mươi năm ròng rã! Thằng Thắng tử hèn mọn như ông cũng có ngày hôm nay...
Cũng, có, ngày, hôm, nay!
Những đắng cay khổ cực đã từng nếm trải trước đây, giờ đây phỏng có đáng là bao?
Giữa hai người bỗng chốc dâng trào một bầu không khí mập mờ, tình cảm lạ kỳ.
Thịnh Hạ và Thịnh Hoài đưa mắt nhìn nhau, rồi đồng loạt ngửa mặt lên nhìn trần nhà: *Ừm, cái nóc nhà này hơi bị dột nát một chút rồi đấy, phải sửa sang lại thôi... Sao lại có nhiều mạng nhện thế này nhỉ? Cũng phải quét dọn cho sạch sẽ mới được... Còn nữa, còn có...*
Mẹ ơi! Hai cái người này rốt cuộc có phải là quan hệ bề tôi với chủ tử không vậy trời!
Thịnh Hạ không thể nào chịu nổi cái cảnh tượng này nữa: “Con đi làm món thịt kho tàu đây! Chỗ đồ ăn mà Đại đội trưởng cho thì cứ cất tạm đi đã, trong không gian của con có đầy ắp nguyên liệu nấu nướng!”
Thịnh Hạ vừa ném lại một câu là chuồn thẳng một mạch.
Xin lỗi nhé, cô đây không có thói quen ăn cơm chó đâu, cứ để cho cái thằng anh ngốc kia ăn cho đẫy bụng đi!
Người anh ngốc nghếch: “...” *Em tưởng anh có thói quen đó chắc?!*
“Em gái ơi! Chờ anh với, anh có thể phụ giúp em làm chân lặt vặt!”
Ở trong bếp Thịnh Hạ bắt đầu chỉ huy người anh trai Thịnh Hoài giờ đã không còn ngốc nghếch nữa, tiện tay vứt ra một đống dụng cụ cọ rửa lau chùi, sai Thịnh Hoài đi dọn dẹp cho sạch sẽ.
Còn bản thân cô thì cầm lấy các dụng cụ nhà bếp có sẵn trong không gian, bắt đầu công đoạn chuẩn bị sơ chế đồ ăn.
Về phần Vương Đại Hoa, bà đang ở trong phòng ngủ thu dọn đồ đạc.
Ban đầu bà định bóc bao bì của những món đồ mà Thịnh Hạ vừa lấy ra để vứt vỏ đi, nhưng ngẫm nghĩ một hồi lại thấy thôi, đến lúc đó cứ thế may bọc một lớp vải ra bên ngoài chẳng phải là xong rồi sao?
Nếu không được thì đợi mua vải về rồi tính tiếp, đỡ mắc công làm hỏng thành ra dở dở ương ương chẳng ra hình thù gì.
Thực ra, nguyên nhân chủ yếu là do Vương Đại Hoa có chút ngập ngừng, không dám tùy tiện đụng vào đồ đạc của Thịnh Hạ.
Trong lòng bà hiểu rất rõ, Thịnh Hạ thực chất vẫn chưa thực sự mở lòng hết mức với bọn họ. Việc con bé lấy những thứ đồ này ra, có lẽ là vì Thịnh Xuân bên kia đã có không gian nên con bé cảm thấy không cần thiết phải giấu giếm nữa. Hoặc cũng có thể là do Thịnh Hạ lười phải tiếp tục chịu cảnh ăn rau dại nuốt trấu, chịu đói chịu rét thêm nữa.
Tóm lại, chẳng có lý do nào xuất phát từ việc con bé hoàn toàn tin tưởng bọn họ cả.
Vương Đại Hoa khẽ thở dài một tiếng, không phải bà cảm thấy thất vọng, mà là trong lòng dấy lên nỗi xót xa vô hạn.
Đứa nhỏ này chắc chắn kiếp trước đã từng phải nếm trải sự phản bội vô cùng tàn nhẫn...
Cái cảm giác đau đớn ấy, bà hiểu rất rõ. Nếu như không có Tiểu Thắng tử luôn kề cận bên cạnh khiến bà an tâm, có lẽ bản thân bà cũng sẽ luôn đề phòng cảnh giác với tất cả mọi người trên cõi đời này thôi.
Bữa cơm này Thịnh Hạ nấu mất khá nhiều thời gian, chủ yếu là vì chỉ có mỗi một cái nồi gang, làm cái gì cũng vướng víu mất công.
Thịnh Hạ lại muốn nấu thêm vài món khác nữa, chẳng phải thế nên mới tốn nhiều thời giờ hay sao?
Cũng may là trong không gian của cô có đầy đủ các loại lương thực chính.
Hơn nữa lại toàn là loại lương khô nén của thời mạt thế, kích thước tuy nhỏ gọn nhưng lại cực kỳ chắc dạ, bữa này mà ăn vào bụng thì đảm bảo no nê suốt ba ngày liền không thấy đói.
Trong không gian của Thịnh Hạ còn có cả những món ăn thừa đóng gói từ trước, cô cũng tiện tay hâm nóng lại toàn bộ một lượt.
Bất cứ thứ gì bỏ vào trong không gian đều giữ nguyên trạng thái y như lúc mới cho vào, thế nên hoàn toàn không có chuyện bị ôi thiu hỏng hóc.
Có vài món ăn đến cả Thịnh Hoài cũng chưa từng nhìn thấy bao giờ. Trên bàn ăn lúc đầu còn có tiếng người nói chuyện rôm rả, nhưng càng ăn về sau thì lại chẳng còn một tiếng động nào nữa.
Đúng thế, tuyệt nhiên không có một tiếng động nào phát ra.
Lão Phật Gia ăn uống vô cùng thanh tao nhã nhặn, cho dù có đói đến mấy cũng không bao giờ có chuyện ăn ngấu nghiến thô lỗ.
Thủ phụ đại nhân cũng là người có quy củ đàng hoàng, Lão Phật Gia ăn thế nào thì ông ăn y hệt như thế đó.
Thịnh Hoài kiếp trước chắc hẳn cũng là thiếu gia nhà giàu không phải lo cơm áo gạo tiền, tuy thỉnh thoảng có tò mò hỏi han vài câu về mấy món ăn lạ mắt, nhưng trong lúc nhai nuốt cũng không hề phát ra tiếng động nào.
Thịnh Hạ thì đương nhiên lại càng không cần phải bàn cãi, làm zombie thì cũng là một Thủ lĩnh Zombie quý phái sang chảnh.
Cái gì cơ? Bạn hỏi cô có ăn não người không á?
Cô quả thực từng nếm thử một lần rồi, vì không kìm hãm nổi bản năng thèm khát tột cùng của cơ thể đối với thứ đó, nên cô đã lén liếm thử một chút xíu.
Nhưng Thịnh Hạ khác biệt hoàn toàn với những con zombie khác, cô vẫn giữ được phần tư duy của con người. Có thể phản xạ hơi chậm nửa nhịp thật đấy, nhưng cô tuyệt đối không thể nào chấp nhận việc thực sự đi ăn não người.
Những năm tháng đó, Thịnh Hạ đã tự ép bản thân phải ăn thức ăn của loài người. Lão bố khốn nạn không chịu cung cấp thức ăn cho cô thì cô thà chịu nhịn đói, đói đến mức ngất lịm đi cũng quyết không ăn thịt người.
Vì không thể để cho Thịnh Hạ chết đi được nên cuối cùng lão bố khốn kiếp đành phải nhượng bộ, cung cấp toàn bộ đồ ăn của con người cho cô.
Thế nên cả gia đình bốn người này, ai nấy đều ăn uống cực kỳ tao nhã lịch sự.
Thịnh Hưng Quốc là người ăn xong đầu tiên, ông ợ một cái no nê: “Con gái à, nếu không phải tận mắt chứng kiến thì bố thực sự không dám tin những món này là do chính tay con nấu ra đâu, ăn còn ngon hơn cả ngự trù làm nữa đấy.”
Thịnh Hạ hếch mũi tự đắc: “Đó là chuyện đương nhiên rồi, những năm tháng con bị nhốt lại đó riêng cái tay nghề nấu nướng này con đã luyện tập không ít đâu đấy!”
Trong chớp mắt, động tác gắp thức ăn của Vương Đại Hoa bỗng khựng lại.
Bà khẽ ngước mắt lên liếc nhìn Thịnh Hạ một cái, thấy con bé vẫn thản nhiên không có phản ứng gì, trong lòng bà lại dâng lên một cảm giác xót xa khó tả.
Bị nhốt lại, những năm tháng đó... Giọng điệu bình thản đến nhường nào, hiển nhiên là đã quen thuộc với những chuyện đó như cơm bữa rồi.
Vương Đại Hoa bỗng nhiên cảm thấy nghẹn ngào, không nuốt nổi cơm nữa.
Chỉ có mỗi tên vô tâm vô tính Thịnh Hoài là chẳng để ý gì, cậu ta gắp miếng thịt kho tàu cuối cùng bỏ vào bát, tò mò hỏi: “Sao thế, em phạm tội giết người nên bị nhốt à? Trong tù người ta còn dạy cả nấu ăn nữa cơ á, chẳng phải là bắt đạp máy khâu sao?”
Thịnh Hạ: “...”
Có câu nói kia là gì ấy nhỉ?
Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi mà!
“Phải phải phải, anh liệu cái thần hồn mà cẩn thận đấy, trong bát thịt kho tàu đó tôi có bỏ thuốc độc rồi, coi chừng độc chết anh bây giờ!”
Thịnh Hoài cười hề hề: “Không thể nào đâu, anh tận mắt nhìn em nấu mà. À đúng rồi, chuyện anh hai của chúng ta chết rồi, em đã biết chưa?”
“Hả?” Thịnh Hạ chớp chớp đôi mắt tròn xoe: “Anh hai của nhị phòng, Thịnh Hải ấy á?”
Thịnh Hoài gật đầu cái rụp, rồi thuật lại y nguyên những lời vừa nói với Vương Đại Hoa và Thịnh Hưng Quốc cho Thịnh Hạ nghe một lượt.
Trong lòng Thịnh Hạ lại được một phen dậy sóng: *Cái tên tác giả này đầu óc chắc chắn bị phân nhét đầy rồi! Hắn ta bị thần kinh à! Logic câu chuyện chẳng có chút chặt chẽ nào cả!*
*Thứ nhất, Thịnh Hải là một tên lưu manh du côn đầu đường xó chợ, chuyên đánh mẹ mắng bố, Thịnh Hưng Quốc... à con không nói bố đâu nhé, con đang nói nguyên chủ đấy!*
Thịnh Hạ liếc nhìn gương mặt đang đen như đít nồi của ngài Thủ phụ đại nhân, rồi tiếp tục phân tích: “Thịnh Hưng Quốc căn bản không thể nào vì cái chết của thằng con này mà mượn rượu giải sầu được, khéo ông ta còn mua cả tràng pháo về đốt ăn mừng ấy chứ!”
Thịnh Hoài tặc lưỡi: “Cũng có lý đấy chứ, thế khéo là do mừng quá nên mới uống rượu chúc mừng thì sao?”
Thịnh Hạ: “...”
Cô đưa ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm vào Thịnh Hoài: “Sao tôi cứ có cảm giác... cái mạch não của anh nó lại ăn khớp đến kỳ lạ với cái tên tác giả thiểu năng kia thế nhỉ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)