Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 9: Xúc Xắc

Cài Đặt

Chương 9: Xúc Xắc

Tại cửa Lạc Thông Trang, một nữ tử đầu cài trâm hoa chặn đường Hoà Yến, cất giọng nũng nịu nói: "Công tử, nơi này là sòng bạc."

"Ta biết." Hoà Yến gật đầu, lấy từ trong tay áo ra một viên bạc vụn, khua khua trước mặt ả: "Ta đến để đánh bạc."

Nữ tử kia ngẩn người, còn chưa kịp mở miệng thì Hoà Yến đã bước vào trong.

Nữ tử đứng ngoài sòng bạc kia chính là đổ kỹ. Người ra vào Lạc Thông Trang đều là gia đình phú quý, coi bạc như cỏ rác, nên đám người này cũng học được thói trông mặt mà bắt hình dong. Gặp kẻ nào trông có vẻ không giàu có lắm thì bọn họ liền khuyên nhủ để đuổi khéo người đi. Một là vì người nghèo đi lại bên trong trông chướng mắt, lại làm bẩn thảm thêu hoa. Hai là kẻ bần hàn thường coi trọng tiền bạc, không thua nổi, lỡ như thua sạch lại khóc lóc ăn vạ quỵt nợ lại làm mất hứng của quý nhân thì thật lợi bất cập hại.

Bộ y phục giặt đến bạc màu trên người Hoà Yến chắc chắn không giống kiểu cách của thiếu gia nhà quyền quý. Tiếc là ả đổ kỹ kia còn chưa kịp ngăn cản thì nàng đã đường hoàng bước vào.

Bên trong sòng bạc tiếng người huyên náo, ai nấy mặt mày hồng hào hưng phấn. Kẻ thắng tự nhiên đắc ý vô cùng, kẻ thua thì mặt đầy vẻ không cam lòng, móc từ trong ngực ra một xấp ngân phiếu, gào lên: "Lại ván nữa!"

Hoà Yến vừa đi vừa quan sát, thầm nghĩ lời đồn đại về sòng bạc lầu xanh là "động tiêu tiền" quả nhiên không sai.

Hôm nay sau khi dạy dỗ Vương Củu Quý một trận, nàng có hỏi gã một câu rằng sòng bạc lớn nhất chốn kinh thành này là nhà nào. Một tên lưu manh đầu đường xó chợ như Vương Củu Quý chắc chắn không thể không biết, quả nhiên, gã đã chỉ cho nàng đến Lạc Thông Trang.

Hoà Yến chưa từng đến sòng bạc. Trước khi đầu quân vào quân Phủ Việt, vì thân phận đặc biệt nên chỗ càng đông người nàng càng không thể lui tới, chứ đừng nói gì đến sòng bạc. Đến khi gia nhập quân doanh đánh thắng trận trở về kinh thành thì Hoà Như Phi lại quay về, nàng trở thành đích tiểu thư của nhị phòng Hoà gia nên lại càng không thể đặt chân đến chốn vàng thau lẫn lộn thế này. Vì thế nàng thậm chí còn chẳng biết sòng bạc nằm ở đâu, đây mới là lần đầu tiên.

Lạc Thông Trang cái gì cũng có, từ bài cửu, đàn kỳ, tượng kỳ, cho đến đấu thảo, đá gà… Nàng nhìn mà hoa cả mắt, trong lòng vừa kinh ngạc tán thưởng lại vừa có chút tiếc nuối, bởi những thứ này nàng đều không biết chơi.

Có đám người đang chơi tài xỉu, bỏ xúc xắc vào bát rồi đoán điểm số, đây là trò đơn giản nhất nên người vây xem và tham gia cũng đông nhất. Sau mỗi ván, bạc cứ chảy ra như nước khiến Hoà Yến loá cả mắt, khoé miệng nàng cuối cùng cũng nở một nụ cười.

Hoà gia thực sự quá nghèo, nhưng Hoà Vân Sinh vẫn cần phải nhập học ở học đường và võ quán. Số trang sức mang đi cầm cố chẳng đổi được bao nhiêu tiền, còn kém xa mới đủ nộp học phí. Kể cả có làm bánh đại nại đem bán thì cũng phải tích cóp rất lâu, suy đi tính lại, Hoà Yến chỉ có thể nghĩ đến sòng bạc. Dùng tiền đẻ ra tiền, tuy là chiêu trò đầu cơ trục lợi nhưng tình thế trước mắt cũng chẳng thể lo được nhiều như vậy.

"Này huynh đệ, ngươi chắn đường ở đây làm gì, không cược thì đừng có đứng đó." Người bên cạnh đẩy Hoà Yến một cái, trong mắt thoáng vẻ khinh thường.

Không có tiền thì đến sòng bạc làm gì, lấy tiền đó mua bộ y phục tử tế không được sao? Đúng là làm người khác mất cả hứng.

Hoà Yến đáp: "Cược chứ."

Những người xung quanh đều ăn mặc chải chuốt, đeo vàng đeo bạc, không giàu thì cũng sang, bỗng nhiên thấy một thiếu niên ăn mặc bần hàn chen vào, ai nấy đều đổ dồn ánh mắt về phía này. Hoà Yến móc từ trong tay áo ra hai viên bạc vụn duy nhất, đặt lên bàn.

Có người cười nhạo: "Tiểu tử, ngươi nghĩ cho kỹ đi, cái này không phải chuyện đùa đâu. Ta thấy trên người ngươi cũng chẳng còn đồng nào khác hay là đừng cược nữa, lỡ thua thật lại khóc nhè mà người khác cũng không trả lại bạc cho ngươi đâu!"

Chuyện như vậy không phải là chưa từng xảy ra. Cờ bạc là thứ dễ gây nghiện, càng thua càng muốn gỡ, càng gỡ lại càng thua. Có kẻ thua sạch cả địa khế, vợ con, cuối cùng hối hận muốn giở thói ăn vạ nhưng không thành, ngược lại còn bị người của Lạc Thông Trang tống cổ ra ngoài, chuyện này ở đây xảy ra như cơm bữa.

Xúc xắc được bỏ vào bát rồi úp ngược lại, nhà cái lắc qua lắc lại, tiếng lách cách vang lên thanh thuý. Từng tiếng một hoà cùng tiếng người huyên náo tựa như nhạc khúc, mơ hồ dường như có thể nghe thấy tiếng cười nói hào sảng của những hán tử thô kệch năm nào.

Hoà Yến nhớ lại những tháng ngày trong quân doanh.

Nàng gia nhập quân ngũ, từ một tên lính quèn leo lên phó tướng rồi từ phó tướng lên tới tướng quân mà không hề dựa vào quan hệ của Hoà gia, tất cả đều đổi bằng máu thịt của chính nàng.

Nơi biên cương nghèo nàn khắc nghiệt chẳng có thú vui gì khác. Những hán tử trong quân doanh không chịu nổi buồn chán nên thường lén lút tụ tập đánh bạc.

Mỗi lần bắt gặp Hoà Yến đều dùng quân lệnh trách phạt, nhưng cũng chẳng ngăn được bọn họ lén lút chơi đến quên cả trời đất. Nàng cũng đành bất lực, cuối cùng chỉ có thể ra quy định không được đánh cược bằng bạc, chỉ được cược bằng thứ khác, khi thì cái đùi gà, khi thì miếng lương khô hoặc một tấm da thú.

Thực ra bọn họ cũng chẳng ham hố gì chuyện thắng thua, chỉ là buồn chán quá mức mà thôi. Ngoài việc thao luyện và đánh trận ra thì có lẽ đây chính là niềm vui duy nhất nên Hoà Yến cũng không nỡ tước đoạt đi. Bọn họ liền rủ Hoà Yến chơi cùng, đôi khi cao hứng nàng cũng tham gia một hai ván nhưng lần nào cũng thảm bại.

Những món đồ lặt vặt trên người nàng hầu như đều thua sạch cả, nhưng nàng cũng chẳng lấy đó làm phiền lòng, chỉ cảm thấy quả đúng là nghề nào nghiệp nấy, chuyện cờ bạc đỏ đen này không phải ai cũng biết chơi.

Tiếng xúc xắc lách cách đột ngột im bặt, nhà cái úp bát xuống, nhìn về phía nàng.

"Tài." Hoà Yến nói.

"Mở…"

Chiếc bát được mở ra, hai viên xúc xắc nằm im lìm trên bàn. Mọi người nín thở nhìn vào, một viên mặt ngũ, một viên mặt lục, quả nhiên là Tài.

Mọi người có chút bất ngờ. Một lát sau, nam tử vừa cười nhạo Hoà Yến lúc nãy bật cười lớn: "Tiểu tử ngươi số đỏ đấy chứ, cầm số tiền này đi may bộ y phục mới đi!"

Những đồng bạc vụn và ngân phiếu lẻ tẻ được đẩy về phía trước mặt Hoà Yến.

Hoà Yến lại đẩy toàn bộ số bạc đó ra giữa bàn.

Mọi người đều nhìn nàng chằm chằm.

"Lại ván nữa." Nàng mỉm cười nói.

Có người không nhịn được lên tiếng: "Hây dà, cái tên tiểu tử này cũng ngông cuồng gớm nhỉ!"

"Người anh em, tốt nhất là thấy đủ thì dừng, thắng được từng này là ngon rồi." Đây là lời khuyên giải đầy thiện ý.

"Tưởng mình lúc nào cũng gặp vận đỏ chắc? Ha ha ha, trẻ con đúng là ngây thơ!"

Tiếng chế giễu, tiếng khuyên can, tiếng bàn tán xem trò vui tràn ngập bên tai, giữa đám đông hỗn loạn, trong mắt Hoà Yến lúc này chỉ còn lại hai viên xúc xắc kia.

Hoà Vân Sinh cần nộp học phí cho cả học đường và võ quán, một mình tỳ nữ Thanh Mai không thể làm hết mọi việc, Hoà gia vẫn nên thuê thêm chút gia nhân. Lại thêm mấy tháng nữa là vào hạ, mùa mưa sắp tới, mái ngói phòng gác cổng của Hoà gia đã vỡ vài chỗ nên chắc chắn sẽ bị dột… Trong trong ngoài ngoài chỗ nào cũng cần dùng đến bạc.

Nàng muốn nghe ngóng chuyện của Hứa Chi Hằng và Hoà Như Phi, việc này cũng chẳng thể thiếu bạc được.

Bạc là thứ không cần quá nhiều, nhưng tuyệt đối không thể không có. Nếu không đến lúc nửa bước khó đi mới thấm thía cuộc sống gian nan nhường nào.

"Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?" Người đàn ông trung niên lắc xúc xắc vuốt râu, nụ cười hiền từ ôn hoà.

Hoà Yến cũng đáp lại ông ta bằng một nụ cười lễ phép.

"Lại ván nữa."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc