Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 10: Cái Lợi Của Kẻ Mù

Cài Đặt

Chương 10: Cái Lợi Của Kẻ Mù

Bạc trắng được chất thành từng đống lớn trên bàn, có người còn đặt cả ngọc bội của mình lên đó. Một thiếu niên non nớt chân ướt chân ráo mới vào nghề mà vận may lại liên tiếp như vậy, tự nhiên thu hút sự chú ý. Chẳng mấy chốc, nơi này đã chật kín người vây xem náo nhiệt.

"Tài."

"Mở…"

"Mời công tử chọn."

"Xỉu."

"Lại ván nữa."

"Mở…"

"Lại ván nữa."

"Mở…"

"Lại ván nữa."

"Mở…"

Trước mặt Hoà Yến, ngân phiếu đã chất thành đống. Những kẻ vừa chế giễu nàng lúc nãy giờ đã sớm im bặt, kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra nàng không phải tay mơ lần đầu đi đánh bạc. Nếu không phải vì danh tiếng của Lạc Thông Trang lẫy lừng bên ngoài thì suýt chút nữa người ta đã nghi ngờ nàng và nhà cái bắt tay nhau lập cục để lừa gạt người ngoài rồi.

Tiếng gõ mõ báo canh văng vẳng truyền đến từ bên ngoài, Hoà Yến nói: "Thời gian không còn sớm, ta phải về rồi."

"Công tử," lão già râu dài mỉm cười: "Cược thêm ván cuối cùng đi, đổi cách cược khác thì thế nào?"

Hoà Yến ngước mắt nhìn ông ta: "Cược thế nào?"

"Không cược Tài Xỉu nữa, ta thấy công tử là cao thủ trong nghề, hay là thử đoán điểm số xúc xắc xem sao?" Ông ta đẩy tất cả châu báu ngân phiếu trên bàn vào giữa: "Nếu công tử thắng, tất cả chỗ này đều thuộc về công tử."

Hoà Yến nhìn đống ngân phiếu trên bàn.

Nàng đã thắng không ít rồi, cũng biết làm vậy sẽ khiến người khác chú ý. Trước kia ở trong quân, từng nghe đám tiểu tướng dưới trướng kể về những màn đen tối trong sòng bạc nên nàng cũng biết được một hai phần. Lẽ ra nên thấy đủ thì dừng, nhưng chẳng hiểu sao, trong đầu nàng lại hiện lên ánh mắt khao khát của Hoà Vân Sinh khi nhắc đến việc đến trường, cùng với chiếc áo dài duy nhất đã giặt đến bạc màu trên người mình lúc này.

"Được thôi," nàng nói.

Đám đông ồ lên, không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ.

Đoán Tài Xỉu và đoán điểm số là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Đoán Tài Xỉu dựa vào vận may nên kết cục chẳng qua chỉ có hai loại, Tài hoặc Xỉu. Nhưng đoán số lại cần chính xác đến từng điểm một, sai một ly đi một dặm, cơ hội thắng thực sự quá nhỏ. Trừ khi là người thực sự biết nghe xúc xắc, nếu không thì chẳng ai dám làm như vậy. Huống hồ thủ pháp của mỗi nhà cái cũng mỗi khác.

Hoà Yến cũng đẩy toàn bộ ngân phiếu trước mặt mình ra.

Nếu ván này nàng thua, mọi nỗ lực tối nay coi như công cốc. Còn nếu thắng, chi phí ăn uống của Hoà gia và tiền thúc tu cho Hoà Vân Sinh trong vòng ba đến năm năm tới coi như đã đủ.

Mọi người thấy cảnh này liền nhao nhao đặt cược theo: "Ta cũng chơi!"

Lão già râu dài chậm rãi nâng chiếc bát lên, cả sòng bạc im phăng phắc, dường như chỉ còn nghe thấy tiếng xúc xắc va chạm trong chiếc bát đồng.

Hoà Yến hơi thất thần.

Kỹ thuật đánh bạc của nàng thực sự rất tệ. Ít nhất là trước khi nàng trở về kinh thành, trước khi gả vào Hứa gia thì nàng vẫn luôn kém cỏi như vậy. Sau khi tân hôn không lâu, nàng cũng từng với tư cách Đại thiếu phu nhân Hứa gia tham gia các yến tiệc, chơi bài lá với các phu nhân nhà khác, lần nào cũng thua thê thảm. Khi đó Hứa Chi Hằng luôn cười nói: "Nàng đấy, sao lại ngốc nghếch thế này?"

Đó là khoảnh khắc hiếm hoi hắn tỏ ra trêu chọc nàng, nàng cứ ngỡ mình đã nắm bắt được sự dịu dàng và thân mật của nam tử tuấn tú thanh cao này. Nàng rất vui, cũng từng thầm hạ quyết tâm nhất định phải học hỏi kỹ nghệ đàng hoàng để lần yến tiệc sau làm mát mặt Hứa Chi Hằng.

Đáng tiếc là, chưa đợi nàng học tốt bài lá thì nàng đã bị mù.

Dù là tiệc trong nhà hay tiệc xã giao bên ngoài, Hứa gia đều không thể để một kẻ mù đại diện cho nữ chủ nhân của trưởng phòng tham dự. Nàng không còn ra ngoài nữa, nhưng ở trong phủ thực sự buồn chán đến phát điên, mắt lại không nhìn thấy nên nàng đành phải học cách nghe âm thanh.

Nàng muốn làm một kẻ mù tự do đi lại, dù không nhìn thấy cũng không cần người khác giúp đỡ. Nàng vốn tính hiếu thắng nên bắt đầu luyện tập lại từ đầu. Trước tiên là nghe âm thanh, học cách nghe tiếng để phân biệt hình dạng, sau đó từ từ đứng dậy đi lại. Đợi đến khi đi lại tương đối thuận lợi, nàng liền lấy cành cây trong phủ làm kiếm, lén lút múa may.

Chính vào lúc đó, nàng đã học được cách nghe tiếng xúc xắc.

Hoà Yến cảm thấy xúc xắc đơn giản hơn bài lá nhiều. Thứ càng tinh xảo càng thử thách thính lực, nàng cứ thế lắng nghe sự khác biệt nhỏ nhất khi mỗi mặt xúc xắc rơi xuống. Nàng lắc xúc xắc trong ống tre, đổ ra bàn, trong lòng thầm đọc con số, rồi dùng ngón tay sờ soạng để kiểm tra. Ban đầu luôn sai, có một lần sau khi thầm đọc xong, tay chạm vào xúc xắc, cuối cùng nàng cũng nở nụ cười.

Nàng đã thành công.

Hạ nhân trong Hứa gia lén lút bàn tán về nàng, nói rằng Đại thiếu phu nhân sau khi mù thì đã hoá điên, suốt ngày cầm cái ống tre lắc lư trong phòng. Nhưng dần dần họ phát hiện ra, Hoà Yến dù không cần người giúp đỡ vẫn có thể sinh hoạt bình thường. Nàng có thể dựa vào âm thanh để phân biệt chính xác từng hạ nhân trong Hứa gia, biết rõ vị trí của từng món đồ đạc.

Nếu không phải biết nàng thực sự không nhìn thấy thì nàng chẳng khác gì người bình thường.

Hứa Chi Hằng khen nàng lợi hại, nắm tay nàng tán thưởng, Hoà Yến rất vui, nhưng ngoài niềm vui ra lại có chút hụt hẫng nhàn nhạt. Nàng không biết mình hụt hẫng vì điều gì, nhưng luôn cảm thấy có lẽ không nên như vậy.

Giờ nghĩ lại, thính lực của nàng lúc đó đã luyện đến mức xuất thần nhập hoá, có lẽ cũng đã nghe ra sự lạnh nhạt và qua loa trong lời nói của Hứa Chi Hằng, chỉ là tình cảm khiến nàng vô thức né tránh ý nghĩ này mà thôi.

Hoà Yến rũ mắt, chung quy vẫn là… người trong cuộc u mê.

Tiếng lắc xúc xắc im bặt: "cạch" một tiếng, chiếc bát úp xuống bàn.

Một viên, hai viên, cả hai viên xúc xắc đều đã nằm yên.

Mọi người nhìn về phía Hoà Yến. Hoà Yến nhắm mắt lại, dường như quay trở về những ngày tháng ở Hứa gia, nàng ngồi trước bàn, một mình lắc xúc xắc, một mình mở ra, một mình dùng tay sờ soạng từng mặt xúc xắc.

Cố gắng nắm bắt chút ánh sáng le lói trong bóng tối vô tận.

"Nhị, Ngũ." Nàng mở mắt, nói.

Chiếc bát úp ngược được mở ra, hai viên xúc xắc trần trụi hiện ra trước mắt mọi người.

Đầu tiên là sự im lặng, một lúc sau, có người khẽ thốt lên kinh ngạc, tiếp đó, tiếng trầm trồ vang lên liên tiếp. Một công tử mặc áo gấm đứng gần Hoà Yến nhất nắm lấy cánh tay nàng, hét lớn: "Cao nhân, từ hôm nay, ngài chính là sư phụ của ta! Xin nhận của đồ nhi một lạy!"

Hoà Yến bất lực gỡ tay hắn ra khỏi cánh tay mình.

Nụ cười của lão già râu dài hơi cứng lại, nhưng chỉ trong chốc lát, ông ta liền vuốt râu cười nói: "Công tử quả là có hảo kỹ nghệ, số bạc này đều là của công tử." Ngừng một chút, ông ta lại nói: "Xin hỏi quý danh của công tử, có thể nể mặt uống với lão hủ chén trà trước khi đi không?"

Hoà Yến gom hết ngân phiếu và châu báu vào trong ngực áo, khéo léo từ chối: "Tiểu tử vô danh, không đáng nhắc tới. Hôm nay thực sự đã quá muộn, trà thì để hôm khác uống vậy." Nói xong, nàng liền lách qua đám đông, nhanh chóng bước ra khỏi Lạc Thông Trang.

Người trong sòng bạc vẫn tiếp tục trầm trồ về ván cược vừa rồi, cuộc vui vẫn tiếp diễn. Lão già râu dài giữ nguyên nụ cười, xoay người đi lên lầu. Có người cúi đầu trước mặt ông ta, ông ta ra lệnh: "Đi theo hắn!"

Ở một đầu khác, gã đại hán mặt mày âm u bẻ đốt ngón tay, phất tay ra hiệu cho đám gia đinh phía sau, cũng đi theo ra khỏi Lạc Thông Trang.

"Thắng bạc của ông đây mà muốn chạy sao? Trên đời làm gì có chuyện dễ dàng như thế, đồ ngu!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc