Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 8: Lạc Thông Trang

Cài Đặt

Chương 8: Lạc Thông Trang

Vương Củu Quý cảm thấy mình nhất định đang nằm mơ. Gã véo mạnh vào đùi một cái, lập tức đau đến mức kêu lên "Ái da".

Không giống đang nằm mơ chút nào.

Nhưng nếu không phải mơ, thì làm sao giải thích được những gì đang diễn ra trước mắt đây?

Chỉ trong chốc lát, đám tay chân của gã đã nằm la liệt ngang dọc trên đất, còn kẻ gây ra chuyện này thì đang đặt một chân lên bậc đá, thản nhiên phủi bụi trên y phục. Cảm nhận được ánh mắt của Vương Củu Quý, nàng liền nhìn sang, đôi mắt sáng ngời khiến gã sởn cả gai ốc.

Gã chưa từng thấy một Hoà Yến như thế này.

Hoà Yến đâu phải người như vậy. Hoà Yến xinh đẹp nhưng cay nghiệt, tham hư vinh lại thích chiếm món lợi nhỏ. Những nữ tử như thế ở thành Sóc Kinh nhiều vô số kể, đa phần tâm cao hơn trời nhưng mệnh lại mỏng hơn giấy. Kẻ may mắn thì trèo được vào nhà phú quý làm thiếp, còn kẻ hẩm hiu thì gả cho người thường rồi sống một đời ai oán. Hoà Tuy nuôi nàng chẳng khác nào nuôi một thiên kim tiểu thư, cả đời này Hoà Yến chưa từng chạm vào vũ khí sắc bén, đôi tay kia nếu không gảy đàn thì cũng là vẽ tranh chứ không phải dùng để đánh người.

Thế nhưng vừa rồi, Vương Củu Quý tận mắt chứng kiến đôi tay ấy nắm chặt thành quyền, chỉ một đấm đã đánh gã tráng hán bên cạnh ngã lăn ra đất. Gã vẫn còn nhớ khoảnh khắc Hoà Yến nắm lấy cánh tay mình, thân thể gã còn chưa kịp tê dại thì cánh tay đã truyền đến cơn đau nhức nhối khiến gã phải gào lên thảm thiết. Đây đâu phải ngón tay, rõ ràng còn sắc bén hơn cả lưỡi rìu.

Nữ nhân này quá đáng sợ, nàng ta uống nhầm thuốc gì mà chỉ sau một đêm sức lực lại trở nên lớn như vậy, có thể một mình đánh gục hơn mười người của gã?

Vương Củu Quý bỗng dưng muốn khóc.

Gã còn chưa nghĩ ra lát nữa nên cầu xin tha thứ thế nào thì đã thấy thiếu nữ kia bước về phía mình.

"Cô nãi nãi tha mạng!" Lý trí lúc này tan biến sạch sẽ, Vương Củu Quý buột miệng kêu lên: "Là ta có mắt không thấy Thái Sơn, ngài đại nhân đại lượng, hãy tha cho ta đi!"

"Sau này đừng tặng ta những món quà như vậy nữa," Hoà Yến ôn tồn nói: "Ta không thích."

"Vâng, vâng vâng vâng." Vương Củu Quý liên tục nói mấy chữ "vâng", sợ Hoà Yến không tin nên gã vội vàng bổ sung: "Ngài thích cái gì cứ nói cho ta biết, ta sẽ mua tặng ngài… có được không?"

"Cái đó thì không cần, vô công bất thụ lộc." Hoà Yến bật cười: "Đều là hàng xóm láng giềng nên sau này đừng đùa giỡn kiểu đó nữa là được."

"Vâng vâng vâng." Vương Củu Quý cảm kích đến rơi nước mắt.

"Tuy nhiên, ta còn một chuyện muốn hỏi ngươi." Nàng nói.

Một lát sau, Hoà Yến bỏ lại hiện trường hỗn độn rồi nhẹ nhàng rời đi trong tiếng rên rỉ vang lên khắp nơi. Nàng bước đi thanh thoát mà không hề hay biết rằng sau khi nàng rời khỏi, trên một tầng lầu nào đó của Tuý Ngọc Lâu, có người buông chiếc quạt trong tay ra, tấm rèm lụa che khuất cảnh tượng bừa bãi dưới lầu.

"Nữ tử trong kinh thành trở nên dũng mãnh hung hãn như vậy từ bao giờ thế?" Đó là một giọng nói vui vẻ, chứa đầy ý cười và sự trêu chọc: "Chẳng lẽ đây là lý do cữu cữu chần chừ mãi không chịu định thân cưới vợ?"

Lời của hắn không nhận được câu trả lời.

Người nọ liền tiếp tục nói: "Cữu cữu, hay là đi nghe ngóng xem đó là cô nương nhà ai? Nếu tư chất không tệ thì thu nhận làm nữ hộ vệ dưới trướng người xem sao? Đến đêm còn có thể hồng tụ thiêm hương…"

Một tiếng "cạch" vang lên, ngón tay ai đó gõ nhẹ lên mặt bàn, chiếc nắp trà đang đậy trên tách trà bỗng "vèo" một cái bay đi, chuẩn xác nhét vào miệng kẻ kia, chặn đứng mọi lời nói của hắn.

"Ưm ưm, ưm ưm…" Kẻ nọ không cam lòng khua tay múa chân.

"Nếu ngươi còn nói thêm một câu vô nghĩa nữa thì ta sẽ ném ngươi từ đây xuống." Giọng nói lười biếng mà lạnh lùng vang lên cắt ngang lời tố cáo tiếp theo của đối phương.

Căn phòng trở nên yên tĩnh.

Tiếng đàn gảy khúc "Lưu Quang" chậm rãi vang lên trong gian phòng trang nhã che khuất ánh xuân bên ngoài cửa sổ. Trà vẫn tiếp tục được thưởng thức, có người khẽ lầm bầm một tiếng "keo kiệt", nhưng rất nhanh đã bị tiếng đàn nhấn chìm.

Hoà Vân Sinh thấy Hoà Yến bình an vô sự trở về mới thở phào nhẹ nhõm.

"Tỷ không sao chứ? Bọn Vương Củu Quý đâu rồi?" Hoà Vân Sinh không thấy bóng dáng Vương Củu Quý đâu liền hỏi.

"Ta đã dùng tình và lý để khuyên giải bọn họ nên họ đi rồi. Hơn nữa họ còn nói hôm khác sẽ đến tạ lỗi, sau này cũng không làm những chuyện như vậy nữa." Hoà Yến nói: "Đừng quan tâm đến bọn họ, tiếp tục bán bánh đi."

Hoà Vân Sinh nghi ngờ nhìn nàng.

Nếu Vương Củu Quý mà biết nói lý lẽ như vậy thì đã chẳng gọi là Vương Củu Quý. Nhưng thấy Hoà Yến có vẻ không muốn nói nhiều, hơn nữa nhìn nàng cũng không giống như bị thương tích gì, Hoà Vân Sinh dù sao cũng là thiếu niên nên rất nhanh đã quẳng chuyện này ra sau đầu.

Đến đêm, sau khi cùng dùng cơm tối, Hoà Vân Sinh định đi ngủ thì bị Hoà Yến kéo lại.

"Có chuyện gì vậy?"

"Đệ có bộ y phục sạch sẽ nào không?" Hoà Yến hỏi.

Hoà Vân Sinh vẻ mặt đầy khó hiểu.

"Ta muốn xem y phục của đệ có chỗ nào cần khâu vá không," Hoà Yến nói: "Buổi tối ta có thể giúp đệ khâu lại."

Biểu cảm của Hoà Vân Sinh như muốn nứt ra.

Từ lúc sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên Hoà Yến đề nghị khâu vá y phục cho hắn. Trong khoảnh khắc, lòng thiếu niên dâng lên một nỗi cảm động xa lạ, thế nhưng… hắn ngập ngừng hỏi: "Tỷ từng cầm kim chỉ bao giờ chưa?"

Hắn nhớ mang máng là Hoà Yến không biết nữ công gia chánh, chuyện kim chỉ may vá đều do Thanh Mai làm.

"Đệ coi thường ta quá đấy. Đương nhiên là rồi." Đương nhiên là không.

Hoà Yến đẩy hắn một cái: "Đệ mau đi lấy đi, lấy hết những bộ có thể mặc được qua đây."

Hoà Vân Sinh quả nhiên ngoan ngoãn đi tìm một đống quần áo mang đến. Hoà Yến ôm lấy đống đồ đi về phòng, Hoà Vân Sinh vẫn còn chút do dự: "Hay là để Thanh Mai làm đi?"

"Thanh Mai làm sao khéo bằng ta được, đệ mau ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm." Hoà Yến nói.

Đuổi khéo được thiếu niên đi rồi, Hoà Yến trở về phòng, chọn tới chọn lui mới tìm được một chiếc áo dài tay hẹp cổ tròn màu hạt dẻ. Có lẽ Hoà Tuy đã thực sự đưa hết bạc cho con gái nên Hoà Vân Sinh chẳng có lấy một bộ y phục ra hồn, toàn là áo vải quần thô, duy nhất chiếc áo dài này có lẽ là đồ người khác mặc thừa, giặt đến mức màu sắc đã bạc phếch.

May mà vóc dáng nàng và Hoà Vân Sinh xấp xỉ nhau, mặc lên người cũng coi như miễn cưỡng vừa vặn. Nàng búi tóc theo kiểu nam tử, tiện tay ngắt một cành cây ngoài cửa cài lên, lại hoá trang cho làn da đen đi một chút, vẽ lông mày rậm hơn. Hoà Yến nhìn vào gương, quả là một thiếu niên lang thanh xuân phơi phới.

Kiếp trước nàng giả nam trang đã đạt đến trình độ lô hỏa thuần thanh, ít nhất trong những năm tháng đó không ai phát hiện ra điều gì bất thường. Kiếp này cải trang nam giới, nàng cũng không hề cảm thấy chút gượng gạo nào. Chỉ tiếc là vốn định làm một công tử hào hoa phong nhã, nhưng bộ y phục này mặc vào lại trông giống thiếu gia nhà sa sút, thôi thì cũng miễn cưỡng thuận mắt.

Nàng đi lại vài bước trong phòng, tự cảm thấy vạn vô nhất thất mới lén mở cửa, đi ra sân, thân thủ nhanh nhẹn nhảy vọt qua tường, ra đến đường cái.

Thoát khỏi cái Hoà gia kia để làm lại từ đầu, trong lòng nàng thầm cảm tạ trời xanh.

Cách Tuý Ngọc Lâu không xa, bên ngoài Minh quán, những cô nương kiều diễm như hoa đang tươi cười đón khách.

Đây không phải chốn lầu xanh kỹ viện, mà là sòng bạc lớn nhất, nổi tiếng nhất kinh thành: Lạc Thông Trang.

Hoà Yến dừng bước trước cửa Lạc Thông Trang.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc