Đêm xuống, gió lùa qua khe cửa sổ thổi ngọn nến lay động nhè nhẹ. Bóng người in trên tường cũng theo đó mà xiêu xiêu vẹo vẹo. Hoà Yến nhìn những mẩu bạc vụn trước mặt, cất tiếng hỏi: "Chỉ có chừng này thôi sao?"
"Nô tỳ đã nài nỉ chưởng quầy đưa thêm rồi," Thanh Mai vẻ mặt khó xử nói: "nhưng chưởng quầy bảo số trang sức đó cầm cố tối đa cũng chỉ được bấy nhiêu thôi."
Hoà Yến gật đầu: "Vậy muội lui xuống trước đi."
Thanh Mai lui ra ngoài.
Hoà Yến nhặt từng viên bạc vụn bỏ vào lòng bàn tay, tổng cộng cũng chỉ được hai viên, nàng cảm giác trái tim mình dường như cũng vụn vỡ theo.
Ở "Hoà gia" kia, nàng chưa bao giờ thiếu thốn bạc tiền, dù có túng thiếu thật thì tuỳ tiện cầm một món trang sức ngọc bội đi cầm cố cũng được khối tiền. Sau này ra chiến trường lại càng không có chỗ cần dùng đến bạc, đợi khi về Kinh thành, ban thưởng của Bệ hạ chất đầy mấy cái viện của Hoà gia.
Nàng nghĩ đến những vàng bạc châu báu được ban cho Phi Hồng tướng quân, chỉ cần lấy đại một món cũng đủ giải quyết nỗi lo trước mắt của cái nhà này. Ngặt nỗi bây giờ nàng lại không ở "Hoà gia" đó.
Hoà Yến thở dài thườn thượt, cuối cùng cũng hiểu thế nào là "một đồng tiền làm khó đấng anh hùng".
Chuyện bạc tiền tạm gác lại, còn một việc nữa là nàng muốn đến giáo trường. Mỗi ngày lên núi đốn củi tuy có thể cường thân kiện thể, nhưng cũng chỉ tăng cường thể lực mà thôi. Muốn khôi phục lại phong độ như xưa thì đến giáo trường giao đấu hoặc bắn cung cưỡi ngựa mới là biện pháp nhanh nhất. Có điều nếu làm vậy, không biết người cha thương con gái như mạng là Hoà Tuy có đồng ý hay không.
Nàng thổi tắt nến rồi leo lên giường, dù sao đi nữa, mọi chuyện cứ để mai tính.
…
Ngày hôm sau, sau khi đốn củi xuống núi và dùng xong bữa trưa thì Hoà Vân Sinh chuẩn bị đi bán bánh.
Hoà Yến nhìn hắn xếp đầy ắp một lồng hấp lớn, bèn hỏi: "Làm nhiều thế này có bán hết được không?"
"Trời bắt đầu nóng lên rồi nên người mua đông lắm," Hoà Vân Sinh đáp: "qua một thời gian nữa thì phải đổi sang bán món khác."
Hoà Vân Sinh quả thực đã nhọc lòng vì cái nhà này, những chuyện buôn bán làm ăn này hắn lại rành rẽ vô cùng. Hoà Yến nảy sinh lòng kính nể, vỗ vai hắn nói: "Vậy đi thôi."
Hoà Vân Sinh cứng đờ người, hành động này của Hoà Yến… quả thực rất nam tính.
Khi đến sạp, vì đi sớm nên thương nhân chưa đông, hai người tìm được một vị trí tốt sát mặt đường rồi bày bánh Đại Nại ra.
Đang là đầu tháng Tư, buổi chiều mặt trời lên cao đã mang theo chút hương vị ngày hè. Bánh Đại Nại chua chua ngọt ngọt, thoang thoảng hương mận, mua về làm món ăn vặt trong tiết trời này là hợp nhất. Không ngoài dự đoán của Hoà Vân Sinh, việc buôn bán rất thuận lợi. Hoà Vân Sinh lấy bánh, Hoà Yến thu tiền, hai người đang bận rộn tối mắt tối mũi thì bỗng thấy một đám người hùng hổ xông thẳng về phía sạp của họ, kẻ dẫn đầu chính là Vương Cửu Quý hôm qua.
"Rầm" một tiếng, Vương Cửu Quý đập hai tay xuống bàn, những người xung quanh vội vàng lùi ra xa vì không muốn vướng vào tai bay vạ gió.
Hoà Vân Sinh chẳng hề sợ hãi, quát lớn: "Ngươi làm cái gì vậy?"
"Làm gì à?" Vương Cửu Quý hừ lạnh: "Hôm qua ngươi đánh ta, ngươi tưởng cứ thế là xong sao?"
Hoà Vân Sinh xắn tay áo lên, mặt lạnh như băng: "Muốn đánh nhau hả? Ta chiều!"
"Khá lắm nhãi ranh, ngươi có gan đấy!" Vương Cửu Quý lùi lại một bước, đám lâu la phía sau liền vây kín Hoà Vân Sinh: "Thiếu niên à, ta khuyên ngươi đừng quá ngông cuồng!"
Hoà Vân Sinh vẫn không hề nao núng, đúng lúc này, Hoà Yến lên tiếng: "Dừng tay!"
Cả Hoà Vân Sinh và Vương Cửu Quý đều đồng loạt nhìn về phía Hoà Yến.
Vương Cửu Quý thấy Hoà Yến liền toét miệng cười, hắn nói: "Thằng nhãi này không hiểu chuyện, nhưng nể tình nó là đệ đệ của nàng, mặt mũi của Hoà đại tiểu thư tại hạ vẫn phải nể nang đôi chút. Nếu Hoà đại tiểu thư chịu cùng tại hạ đi đạp thanh thì chuyện này coi như bỏ qua. Ta đại nhân đại lượng sẽ không chấp nhặt với trẻ con."
"Ta thấy ngươi đúng là mồm chó không mọc được ngà voi!" Hoà Vân Sinh giận tím mặt.
"Khoan đã."
Hoà Yến chộp lấy tay Hoà Vân Sinh. Hoà Vân Sinh muốn vùng ra nhưng mặc cho hắn cố gắng thế nào, bàn tay Hoà Yến vẫn kìm chặt lấy hắn như gọng kìm. Hoà Vân Sinh không khỏi ngẩn người, sức lực của Hoà Yến từ bao giờ lại lớn đến thế?
"Có chuyện gì đừng nói ở đây, làm kinh động người xung quanh," Hoà Yến thản nhiên nói: "chúng ta qua đằng kia nói chuyện."
Nàng chỉ tay về phía con hẻm nhỏ nằm sát bên trong Tuý Ngọc Lâu ở đằng xa.
"Không được!" "Được thôi!"
Hoà Vân Sinh và Vương Cửu Quý cùng đồng thanh lên tiếng.
Hoà Vân Sinh cuống cuồng nói: "Tỷ là nữ tử thì sao có thể đi với bọn chúng… Đám người này không phải người tốt!"
Vương Cửu Quý lại cười đắc ý: "Xem ra vẫn là Hoà đại tiểu thư hiểu chuyện, chúng ta đi thôi, hôm nay ta còn mang quà cho Hoà đại tiểu thư đây…"
Hoà Vân Sinh định làm loạn lên thì Hoà Yến ghé sát tai hắn thì thầm: "Đệ tưởng mấy ngày nay ta cùng đệ lên núi đốn củi là vô ích sao? Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu. Chỉ một tuần trà thôi."
Giọng thiếu nữ nhẹ nhàng êm ái, mang theo ý cười khó hiểu khiến Hoà Vân Sinh ngẩn ngơ. Đợi đến khi hắn hoàn hồn lại thì Hoà Yến đã đi theo đám người Vương Cửu Quý rồi.
Hoà Vân Sinh muốn đuổi theo, nhưng nghĩ đến lời Hoà Yến vừa nói, hắn đành cắn răng kìm lại.
Cứ tin tỷ ấy một lần, một tuần trà, nếu sau một tuần trà mà tỷ ấy chưa quay lại thì hắn sẽ đi tìm.
Bên kia, Hoà Yến và Vương Cửu Quý đã đi vào con hẻm nhỏ.
Phía trên con hẻm chính là tửu lầu của Tuý Ngọc Lâu. Thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng đàn sáo du dương êm tai vọng ra từ bên trong. Hoà Yến ngưỡng mộ nơi này đã lâu nhưng chưa từng được đến lần nào. Nàng hồi kinh chưa bao lâu thì Hoà Như Phi đã trở về, nàng phải khôi phục thân phận nữ nhi nên không thể bước chân vào chốn này.
"Hoà muội muội," Vương Cửu Quý cười hì hì sấn lại gần: "nàng muốn nói gì với ta nào?"
"Đệ đệ ta."
"Nàng nói Hoà thiếu gia ấy hả," Vương Cửu Quý hơi ngạc nhiên nhưng rất nhanh lại tươi cười hớn hở, hào phóng phất tay: "Ta chấp nhặt với hắn làm gì, nàng biết mà."
Hắn móc từ trong ngực ra một hộp phấn tròn màu trắng xanh, tay kia định sờ lên mặt Hoà Yến: "Trong lòng ta có nàng, sau này chúng ta sẽ là người một nhà…"
Lời Vương Cửu Quý chưa dứt đã bị thay thế bằng một tiếng hét thảm thiết.
Trong Tuý Ngọc Lâu, dây đàn vì tiếng hét này mà hơi run lên, gảy sai một nhịp, tựa như viên ngọc quý bị xước một đường, đột ngột và đầy tiếc nuối. Có người nghi hoặc cất tiếng: "Tiếng gì vậy?"
"Con tiện nhân! Đánh nó cho ta!" Vương Cửu Quý vừa rên rỉ vừa không quên ra lệnh.
Thiếu nữ đang độ tuổi thanh xuân nghe vậy, dường như vừa nghe được chuyện cười gì đó, đôi mắt cong cong, tiếng cười giòn tan như suối nguồn. Nàng thực sự rất vui vẻ, gió xuân thổi tung tà váy, tóc đen da trắng, mắt hạnh sáng ngời, trông y hệt cô nương xinh đẹp nhà ai đang trên đường đi đạp thanh.
Nhưng lời nàng nói ra lại khiến người ta lạnh gáy.
Nàng xoa xoa cổ tay, mỉm cười nói: "Các ngươi tốt nhất đừng có hối hận."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
