Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 6: Trêu Ghẹo

Cài Đặt

Chương 6: Trêu Ghẹo

Khi ra khỏi cửa, Hoà Vân Sinh cất tiếng hỏi: "Hôm nay sao tỷ ra muộn thế? Lát nữa sẽ không giành được chỗ tốt đâu."

Hoà Vân Sinh bày những chiếc bánh Đại Nại trong lồng hấp ra ngoài.

Bánh Đại Nại là một loại điểm tâm dân dã, được làm từ những quả mận lớn còn tươi, gọt vỏ bỏ hạt rồi chần qua nước cam thảo cùng bạch mai. Sau đó, người ta dùng mật ong trộn với hạt thông, trám nhân, hạt óc chó và hạt dưa để lấp đầy khoảng trống trong quả mận. Cuối cùng đem bỏ vào chõ nhỏ hấp chín, vị chua chua ngọt ngọt rất vừa miệng mà giá cả lại phải chăng. Hoà Vân Sinh tới đây bán bánh Đại Nại, một tháng cũng kiếm được chút tiền để phụ giúp chi tiêu trong nhà.

Ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu rọi khiến con người ta cảm thấy dễ chịu, thi thoảng lại có người ghé qua mua một hai cái, đợi đến khi mặt trời chuyển sang phía Đông của Tuý Ngọc Lâu thì bánh cũng vừa vặn bán hết.

Hoà Yến ngồi quan sát Hoà Vân Sinh làm việc, nàng không thể không thừa nhận rằng đệ ấy rất tháo vát khiến nàng nhớ lại những đứa trẻ trong quân doanh trước kia. Những đứa trẻ gia nhập quân doanh đa phần đều xuất thân từ gia đình nghèo khổ, chứ các thiếu gia nhà quyền quý thì gia đình nào nỡ để con mình ra trận chịu khổ. Những đứa trẻ nghèo ấy ra chiến trường chẳng qua cũng chỉ vì một miếng ăn, cho nên trước đó việc gì cũng từng làm, việc gì cũng có thể làm được.

Tuy nàng chưa từng phải chịu cảnh nghèo khó nhưng cũng đã trải qua những ngày tháng tôi luyện như vậy.

"Này, cho ta một cái… Ồ, đây chẳng phải là Hoà đại tiểu thư sao?"

Một giọng nói cợt nhả vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Hoà Yến.

Nàng ngước mắt nhìn lên, đứng trước mặt là một nam tử mặt dài, búi tóc chải chuốt bóng loáng, dung mạo gian manh như loài chồn cáo chuột bọ. Gã ta mặc một bộ bạch y nhưng nhìn thế nào cũng thấy không ra ngô ra khoai. Gã giơ tay định khoác lên vai Hoà Yến nhưng nàng đã kịp nghiêng người né tránh.

Người nọ vồ hụt, rụt tay về có chút tiếc nuối rồi nói: "Đã lâu không gặp Hoà đại tiểu thư, mấy ngày nay nàng ít ra ngoài, hoá ra là cùng Hoà thiếu gia đi bán bánh… Sao nàng lại phải làm công việc này chứ, vất vả biết bao."

Giọng điệu của gã ra vẻ như hai người rất thân thiết.

Hoà Yến khó hiểu nhìn sang Hoà Vân Sinh, chỉ thấy Hoà Vân Sinh mặt đầy giận dữ, quát lớn: "Vương Cửu Quý, ngươi tránh xa tỷ ta ra!"

"Thằng nhãi ranh, tỷ tỷ ngươi còn chẳng để ý mà ngươi đứng đây ồn ào cái gì."

Gã nam tử tên Vương Cửu Quý dứt lời lại trơ trẽn cười tít mắt, sấn sổ tiến lại gần. Gã ta móc từ trong ngực áo ra một vật rồi đưa cho Hoà Yến: "Hoà cô nương, tại hạ vẫn luôn nhớ thương nàng. Đây là hộp phấn son ta mua mấy hôm trước đang định tặng nàng, hôm nay tình cờ gặp được liền biếu nàng, không biết nàng có thể nể mặt cùng tại hạ đến bến Tứ Thuỷ đạp thanh được không?"

Một kẻ có dáng vẻ lưu manh lại cứ cố tỏ ra mình là công tử phong lưu, Hoà Yến chỉ thấy buồn cười. Cả hai kiếp sống nàng đã gặp qua không ít người, tốt có xấu có, nhưng loại người công khai trêu ghẹo nàng như thế này thì chưa từng gặp bao giờ.

"Ta phải bán bánh, e rằng không thể cùng công tử đi đạp thanh được," Hoà Yến khéo léo từ chối: "Hộp phấn son này, công tử nên tặng cho người khác thì hơn."

Vương Cửu Quý sững người.

Gã và Hoà gia sống cùng một con phố, vốn dĩ Hoà Yến có người cha làm Hiệu uý nên người ngoài cũng không dám trêu chọc. Thế nhưng Hoà Yến lại chẳng phải là cô nương an phận thủ thường, hơn nữa lại thích tham chút lợi nhỏ. Ngày thường chỉ cần cho nàng ta chút son phấn là có thể được nàng gọi một tiếng "Cửu Quý ca ca", vậy mà hôm nay trước mặt bao nhiêu người, nàng lại làm gã mất mặt.

Vương Cửu Quý cảm thấy không giữ được thể diện, thế nên nụ cười trên mặt cũng không còn vẻ chân thật như ban nãy, gã gằn giọng: "Chẳng lẽ Hoà đại tiểu thư vẫn còn nhớ thương Phạm công tử sao? Người ta sắp cưới vợ rồi, nàng hà tất phải…"

"Câm miệng!"

Lời còn chưa dứt thì một tiếng "bốp" vang lên, Vương Cửu Quý chỉ cảm thấy mặt mình trúng một cú đấm đau điếng, bị đánh ngã lăn ra đất.

Hoà Vân Sinh đứng chắn trước mặt hắn, chỉ tay về phía xa giận dữ quát: "Cút ngay cho ta!"

Thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi đã lớn phổng phao như một chú nghé con, toàn thân tràn đầy sức mạnh. Vương Cửu Quý vốn đã bị tửu sắc làm cho rỗng tuếch nên đâu phải là đối thủ của Hoà Vân Sinh. Gã chỉ thấy đầu đau mặt rát, toàn thân xấu hổ ê chề. Gã lồm cồm bò dậy, nhìn lại Hoà Yến thì thấy nàng không hề có ý định xin lỗi, thậm chí trong mắt còn có vài phần hứng thú xem kịch vui.

Tức thì, một ngọn lửa vô danh bốc lên trong lòng hắn.

"Các ngươi…" Hắn run run ngón tay chỉ vào Hoà Yến.

Hoà Vân Sinh chắn ngang trước mặt Hoà Yến, cười lạnh một tiếng: "Chúng ta làm sao?"

Vương Cửu Quý không dám tiến lên, trong lòng cũng có chút e ngại thầm thì. Xưa nay quan hệ của hai tỷ đệ nhà này vốn không tốt, ngày thường Hoà Yến không ít lần phàn nàn với hắn, Hoà Vân Sinh cũng chưa bao giờ quan tâm đến chuyện của Hoà Yến. Sao hôm nay hai người này lại ở cùng một chỗ, mà Hoà Vân Sinh còn ra mặt bảo vệ Hoà Yến?

"Ngươi cứ đợi đấy cho ta!" Hắn giậm chân một cái rồi bỏ chạy thục mạng.

Đám đông xem náo nhiệt cũng dần tản đi, trong sạp lại trở về vẻ yên tĩnh. Hoà Vân Sinh sa sầm mặt mũi chẳng nói chẳng rằng mà thu dọn bánh Đại Nại.

Hoà Yến nghiêng đầu nhìn hắn.

"Tỷ nhìn cái gì?" Hoà Vân Sinh bực dọc hỏi.

"Cú ra đòn vừa rồi rất khá," Hoà Yến trầm ngâm một chút rồi nhận xét: "chỉ là hạ bàn chưa vững, nội công căn bản chưa chắc chắn lắm, về nhà còn phải luyện đứng tấn thêm."

"Đi đi đi," Hoà Vân Sinh không muốn nói nhiều, xua tay: "Tỷ có phải giáo đầu dạy võ đâu!"

Hoà Yến quan sát Hoà Vân Sinh, thầm nghĩ đệ ấy đúng là một nhân tài có thể đào tạo được. Có lẽ vì từ nhỏ đã làm việc tay chân nặng nhọc nên gân cốt khá tốt, so với những vị thiếu gia của "Hoà gia" kia thì Hoà Vân Sinh vẫn là một hạt giống tốt hơn nhiều.

Hắn không nên ở đây bán bánh Đại Nại mà nên đến những võ quán hay trường học tốt hơn để rèn luyện một thân bản lĩnh.

"Vậy ta đổi cách nói khác, Phạm công tử là ai?"

Hoà Vân Sinh đập mạnh chiếc khăn lau xuống bàn cái "bốp", trừng mắt nhìn nàng: "Tỷ còn dám nhắc đến nữa à!"

"Phạm công tử thì làm sao?" Hoà Yến liếc nhìn hắn.

Nhắc đến "Phạm công tử", Hoà Vân Sinh như thể có cơn giận ngút trời: "Làm sao ư? Nếu không phải gã ta đến trêu chọc tỷ trước thì sao tỷ lại bị gã lừa! Cái loại công tử bột đó vốn dĩ đi đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt, cũng chỉ có tỷ mới tin gã thật lòng. Gã ta sắp thành thân rồi mà tỷ còn vì gã ở nhà tuyệt thực, tỷ ở đây đòi sống đòi chết vì gã, còn người ta thì vẫn vui vẻ rước người mới vào cửa! Chỉ có tỷ là trở thành trò cười cho cả Kinh thành, vậy mà tỷ còn nhắc đến gã, có phải tỷ muốn chọc đệ tức chết không!"

Chỉ qua vài ba câu nói, Hoà Yến đã đại khái hiểu rõ ngọn ngành sự việc.

Hoà đại tiểu thư được nuông chiều từ bé khiến cho tính tình trở nên cao ngạo, sao có thể chấp nhận cảnh chậu đất trồng mẫu đơn, một lòng chỉ muốn gả vào nhà cao cửa rộng làm quý phu nhân. Tình cờ trong một lần đi đạp thanh thì gặp được vị công tử nhà huân quý, hai người nảy sinh tình cảm. Chỉ tiếc là Hoà đại tiểu thư một lòng trao gửi, còn đối phương lại chỉ xem như trò đùa vui qua đường. Thiếu gia nhà quyền quý tuyệt đối sẽ không cưới con gái của một võ tản quan làm vợ.

Gia đình Phạm công tử đã sớm tìm cho hắn một mối môn đăng hộ đối và hôn lễ cũng sắp sửa cử hành. Hoà đại tiểu thư sao có thể cam tâm, bèn đích thân đến tận cửa đòi một lời giải thích, kết quả bị người ta vô tình đuổi ra ngoài. Nhất thời không chấp nhận được sự thật nên nàng ấy muốn tuyệt thực tự vẫn. Chính vào lúc nàng ấy thoi thóp chỉ còn chút hơi tàn, Hoà Yến đã tỉnh lại và thay thế Hoà đại tiểu thư.

Hèn chi từ sau khi Hoà Yến tỉnh lại, mọi người trong Hoà gia đều đối xử với nàng vô cùng cẩn trọng, e là sợ nàng sơ sẩy một chút lại đi tìm cái chết.

Hoà Vân Sinh vẫn còn đang lải nhải mắng Hoà Yến đầu óc không tỉnh táo, nhưng hắn đâu biết rằng tỷ tỷ ruột của mình đã không còn trên cõi đời này nữa. Trong lòng Hoà Yến thầm than tiếc, Hoà đại tiểu thư ngàn vạn lần không nên vì một gã đàn ông lừa đảo mà huỷ hoại cả đời mình. Sinh mệnh là thứ vô cùng quý giá, chết vì một kẻ không xứng đáng là một sự lãng phí. Huống hồ nàng ấy ra đi như vậy, kẻ phản bội vẫn sống tiêu dao khoái hoạt, chỉ có những người thực sự yêu thương nàng ấy mới là người đau khổ tột cùng.

Người thân đau đớn, kẻ thù hả hê, hà tất phải làm vậy?

Trải nghiệm của nàng và Hoà đại tiểu thư ngược lại cũng có vài phần tương đồng. Cùng là gặp người không tốt, chỉ khác là nàng và Hoà đại tiểu thư có cách xử lý không giống nhau. Những kẻ như Hoà Nguyên Thịnh, Hoà Nguyên Lượng, Hoà Như Phi cùng với Hứa Chi Hằng, Hạ Uyển Như, nàng sẽ đích thân tìm đến từng người một để đòi lại những gì bọn họ nợ nàng.

Vì mục tiêu đó, nàng đã và đang nỗ lực rất nhiều.

Mỗi buổi sáng nàng buộc bao cát chạy bộ để tìm lại sức mạnh, còn mỗi buổi chiều ra phố buôn bán là để từ trong đám người muôn hình vạn trạng kia nghe ngóng tin tức về Hoà gia và Hứa gia.

Ví dụ như tin Đại thiếu phu nhân Hứa gia bị mù mắt, thời gian trước không may trượt chân ngã xuống nước chết đuối, Đại thiếu gia Hứa gia đau buồn tột độ, ốm liệt giường không dậy nổi. Cả nhà Hoà gia bi thương, Hoà đại lão gia chỉ sau một đêm mà bạc trắng cả đầu. Phi Hồng tướng quân tình cảm huynh muội sâu nặng cũng đích thân đứng ra lo liệu tang lễ cho đường muội, tang sự tổ chức linh đình suốt ba ngày ba đêm khiến cho cả thành đều biết tiếng.

Những tin tức thật giả lẫn lộn ấy như bông tuyết bay vào tai Hoà Yến, nàng chỉ có thể cười trừ cho qua.

Sự thật đã bị che lấp, và nàng bắt buộc phải vạch trần nó. Nhưng trước khi làm được điều đó, nàng phải sống thật tốt đã.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc