Hòa Vân Sinh luôn cảm thấy giấc mơ này của hắn hình như hơi dài quá rồi.
Sáng sớm nay, tỷ tỷ đã theo hắn lên núi đốn củi. Cuối cùng, nàng còn lấy từ trong bọc vải ra chiếc bánh điểm tâm sáng chưa ăn để chia cho hắn một cái. Hòa Vân Sinh vốn định từ chối, nhưng hương thơm ngọt ngào cứ quẩn quanh chóp mũi, lại thấy Hòa Yến đã cúi đầu cắn phần của nàng, ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại đưa tay nhận lấy.
Hắn cắn một miếng, vị ngọt ngào này thật xa lạ. Hòa Tuy thiên vị vô cùng, bao nhiêu món ngon đều dành hết cho Hòa Yến, mà nàng lại chẳng phải người thích chia sẻ. Hòa Vân Sinh đối với người tỷ tỷ này quả thực không thể nào yêu thương nổi.
Thấy hắn ăn chậm chạp, Hòa Yến nhét nốt mấy cái còn lại vào tay hắn, nói: “Mấy cái còn lại cho đệ đấy, tỷ ăn no rồi.”
Hòa Vân Sinh luống cuống tay chân.
Hòa gia chỉ có hai tỷ đệ bọn họ. Hòa Tuy năm xưa vốn chỉ là một tiêu sư áp tải hàng hóa đến kinh thành, giữa đường gặp sơn tặc cướp bóc, may mắn cứu được tiểu thư của phủ Tú tài, từ đó kết nên mối lương duyên mỹ mãn. Nhà Tú tài cũng chỉ có mỗi một cô con gái này, Hòa Tuy lại không cha không mẹ nên tình nguyện ở rể.
Tuy là ở rể, nhưng hai đứa con vẫn mang họ cha.
Sau này vợ chồng Tú tài lần lượt qua đời vì bệnh, Hòa phu nhân cũng u sầu suốt cả ngày, đến khi Hòa Vân Sinh lên ba tuổi thì bà cũng buông tay trần thế. Chỉ còn lại ba người bọn họ nương tựa vào nhau mà sống.
Hòa Tuy và phu nhân tình sâu nghĩa nặng, Hòa Yến sinh ra lại rất giống mẹ, có lẽ vì vậy mà ông đặc biệt yêu thương nàng. Dù Hòa gia chẳng khá giả gì, nhưng Hòa Tuy luôn cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu của con gái. Lâu dần, Hòa Yến sinh ra tính khí đáng ghét, ít nhất thì Hòa Vân Sinh cũng không thích nổi người tỷ tỷ này.
Thế nhưng từ sau khi nàng bị bệnh, rất nhiều hành động trở nên kỳ lạ khó hiểu, khiến Hòa Vân Sinh cũng chẳng biết phải đối mặt với nàng ra sao.
“Ngày nào đệ cũng lên núi đốn củi sao?” Hòa Yến hỏi hắn: “Buổi chiều làm gì? Không đến trường tư thục à?”
Hòa Vân Sinh chỉ kém Hòa Yến một tuổi, năm nay mười lăm, ở độ tuổi này đáng lẽ hắn vẫn phải đang đi học.
“Về nhà còn phải làm bánh đại nại, chiều mang ra lều bán, chuyện học hành thì thôi đi.” Hòa Vân Sinh buột miệng: “Nhà không có bạc, ta cũng chẳng phải kẻ có khiếu học hành nên chỉ cần biết vài mặt chữ là được rồi.”
Nói đến đây, dù hắn đã cố sức che giấu, nhưng Hòa Yến vẫn nhìn thấy trong mắt thiếu niên thoáng qua một tia tiếc nuối và khát khao.
Nàng khựng lại một chút rồi hỏi: “Sau này đệ muốn làm gì?”
“Ngươi hỏi cái này làm gì?” Hòa Vân Sinh nghi hoặc, nhưng một lát sau hắn vẫn trả lời câu hỏi của Hòa Yến: “Hiện tại ngày nào ta cũng đến võ trường, sau này chỉ cần qua kỳ kiểm tra là có thể gia nhập Thành thủ bị quân, dần dần cũng làm được Hiệu úy, lúc đó sẽ có bổng lộc.”
“Chỉ vậy thôi sao? Làm một võ tản quan?” Hòa Yến cười: “Tỷ cứ tưởng đệ muốn làm điều gì khác cơ.”
“Làm gì khác được chứ?” Hòa Vân Sinh tự giễu: “Lẽ nào muốn giống như Phi Hồng tướng quân sao? Cùng là họ Hòa nhưng người ta giỏi hơn chúng ta nhiều.”
Hòa Vân Sinh thẹn quá hóa giận: “Ngươi cười cái gì?”
“Nhưng chỉ đốn củi và bán bánh đại nại thì không thể trở thành người như vậy được đâu. Năm xưa Phi Hồng tướng quân và Phong Vân tướng quân cũng đâu phải chỉ học đại khái trong võ trường mà thành tài.”
“Đương nhiên là ta biết chứ.” Hòa Vân Sinh đỏ mặt tía tai: “Nhưng mà ta…”
Thiếu niên nào mà chẳng khát khao kiến công lập nghiệp, Hòa Vân Sinh đang ở tuổi nhiệt huyết dâng trào, huống chi cứ sống như hiện tại quả thực quá lãng phí thời gian của hắn.
Hòa Yến nói: “Bắt đầu từ ngày mai, tỷ sẽ cùng đệ lên núi đốn củi và đi bán bánh đại nại.”
“Cái gì?” Hòa Vân Sinh nhảy dựng lên khỏi tảng đá: “Hòa Yến, ngươi điên rồi sao?”
Chuyện hôm nay có thể nói là do nàng nhất thời hứng thú, nhưng ngày nào cũng đi… Hòa Yến chẳng lẽ ốm một trận xong hỏng luôn cả đầu óc rồi?
Không đợi Hòa Vân Sinh nói thêm, Hòa Yến đã đứng dậy, phủi bụi đất trên người: “Ăn xong rồi thì tiếp tục làm việc đi, xuân quang không đợi người đâu.”
Hòa Vân Sinh: “……”
……
Sau cơn mưa xuân, trời liên tiếp hửng nắng suốt mười mấy ngày.
Gần đây Thanh Mai có chút tâm sự. Vị đại tiểu thư trước kia luôn sai bảo nàng làm cái này cái kia, bắt nàng hầu hạ sát sao thì nay lại chẳng thèm tìm đến nàng nữa.
Ban ngày đại tiểu thư ra ngoài cùng Hòa Vân Sinh, đến tối khi Thanh Mai muốn hầu hạ Hòa Yến rửa mặt chải đầu thì nàng cũng bị đuổi ra ngoài. Việc duy nhất nàng còn có thể làm là chải đầu cho Hòa Yến vào buổi sáng.
Thanh Mai lo lắng khôn nguôi, cứ đà này, liệu nàng có giống như đám gia nhân bị Hòa Tuy cho nghỉ việc trước kia rồi bị đuổi ra khỏi nhà hay không? Dù sao thì đại tiểu thư cũng đâu cần nàng nữa!
Người cũng đầy tâm sự giống nàng là Hòa Vân Sinh.
Đã hơn nửa tháng nay, sáng nào Hòa Yến cũng cùng hắn lên núi Long Hoàn đốn củi. Nàng dậy còn sớm hơn cả hắn, lên núi thì chớ, đằng này còn buộc thêm bao cát vào tay và chân. Hòa Vân Sinh từng lén lút cân thử, rất nặng. Ấy vậy mà ngày nào Hòa Yến cũng mang theo cái thứ quỷ quái đó cùng hắn lên núi đốn củi.
Nàng chưa từng than vãn nửa lời, dường như không biết mệt là gì. Có điều, Hòa Vân Sinh nhìn thấy lòng bàn tay nàng, làn da non mịn đã bị mài rách không biết bao nhiêu lần, cuối cùng nàng dứt khoát quấn vải lên tay.
Lợi ích của việc này rất rõ ràng, chỉ sau nửa tháng, Hòa Yến đã đi nhanh hơn hắn, củi đốn được cũng nhiều hơn hắn. Trong lòng Hòa Vân Sinh thầm nghĩ, chẳng lẽ bao cát kia thần kỳ đến thế, hay là hắn cũng lén buộc hai cái thử xem?
Hai người đốn củi nhanh hơn một người, thời gian dư ra có thể làm thêm bánh đại nại để bán. Dù sao thì Hòa Yến cũng là nữ nhi, làm cái nghề phải lộ mặt ra ngoài đường thế này không hay lắm, Hòa Vân Sinh cũng từng nhắc nhở nhưng Hòa Yến lại chẳng hề bận tâm. Hòa Vân Sinh cảm thấy rất đau đầu, nếu Hòa Tuy biết những ngày này Hòa Yến đi cùng hắn, không phải lên núi đốn củi thì là ra đường bán bánh, chắc chắn ông sẽ dùng roi đánh hắn một trận nhừ tử.
May mà Hòa Tuy vẫn chưa biết.
Hòa Tuy không những không biết mà ngày nào cũng cười híp mắt. Hai đứa con trước giờ luôn tranh cãi không ngớt gần đây bỗng thân thiết hơn hẳn, có thể ngồi cùng bàn ăn cơm, thỉnh thoảng còn trò chuyện vài câu. Hòa Tuy rất hài lòng, đến nỗi ở giáo trường cũng hòa nhã hơn hẳn với đám lính mới, đúng là gia hòa vạn sự hưng.
Lúc này, Hòa Yến đang ngồi trước bàn trang điểm.
Thanh Mai lo lắng bất an nhìn nàng.
Từ sau khi khỏi bệnh, Hòa Yến không thích soi gương mà cũng chẳng buồn đụng đến son phấn. Hôm nay thấy nàng bày biện ra, Thanh Mai có chút căng thẳng. Dạo này chi tiêu trong phủ vô cùng eo hẹp, nếu Hòa Yến đòi mua son mới lúc này thì lấy đâu ra tiền.
Hòa Yến lục lọi đống hộp phấn sáp trên bàn, cảm thấy hơi đau đầu. Mấy thứ này đã dùng rồi, không bán lấy tiền được. Nàng lại bới thêm vài cái nữa, tìm được mấy cây trâm và món trang sức.
Tất cả đều làm bằng bạc, gia công bình thường, không bằng những thứ nàng từng dùng ở Hứa gia, nhưng bây giờ cũng chẳng thể kén cá chọn canh được nữa.
Nàng gom hết mấy món trang sức lại, đưa cho Thanh Mai.
“Đem mấy thứ này đến tiệm cầm đồ đi, cầm chết, như vậy được nhiều tiền hơn một chút.”
Thanh Mai trố mắt: “Nhưng… nhưng mà…”
“Nhà chúng ta bây giờ rất nghèo.” Hòa Yến thấm thía giải thích với nàng: “Mấy thứ này không ăn được.”
Nàng phải đem cầm trang sức, kiếm chút bạc, tốt nhất là gom đủ tiền cho Hòa Vân Sinh đi học.
Đã chiếm thân xác của Hòa đại tiểu thư thì ít nhất nàng cũng nên làm chút gì đó cho Hòa gia. Đợi lo liệu xong xuôi mọi việc, nàng mới có thể an tâm làm chuyện của mình.
Ví dụ như, tính một món nợ cũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








