Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 28: Mưa Đêm

Cài Đặt

Chương 28: Mưa Đêm

Những sợi mưa dường như cũng mang màu đen kịt.

Nước và trời hòa vào nhau, trong sắc trời trầm mặc, ánh lửa chài lập lòe khi tỏ khi mờ, tựa như những u hồn đến từ bờ bên kia. Tiếng đàn cuối cùng tan biến, màn đêm trở nên tĩnh mịch lạ thường.

Đúng lúc này, một tiếng thét chói tai của nữ tử xé toạc đêm trường.

"Giết, giết người rồi..."

Trên mấy chiếc thuyền con tụ tập cách xa thuyền hoa, đám hộ vệ đang ngồi cùng nhau chờ tín hiệu của Phạm Thành, chợt nghe thấy tiếng gào thét thê lương thì không hẹn mà cùng ngẩn người.

"Có chuyện gì vậy? Đã lâu thế rồi sao còn làm loạn?" Tên hộ vệ cầm đầu hỏi.

"Công tử chưa ra hiệu lệnh, hay là cứ đợi thêm chút nữa đi," có kẻ nói.

Việc mà đám hộ vệ bọn hắn phải làm chỉ là đưa Hoà Yến đến trước mặt Phạm Thành, sau đó thu dọn tàn cuộc.

"Ta thấy không ổn." Tên hộ vệ cầm đầu đứng dậy, đứng ở mũi thuyền nhìn ra xa, chỉ thấy chiếc thuyền hoa nơi Phạm Thành ở đang lắc lư dữ dội trên mặt sông, biên độ rung lắc đó trông như có người đang đánh nhau bên trong.

"Không xong, có biến!" Hắn quát lớn: "Tất cả đứng dậy! Mau qua đó, trên thuyền có điều bất thường!"

Mấy người còn lại đều giật mình, nhanh chóng chèo thuyền con áp sát thuyền hoa. Khi còn cách một đoạn, bỗng thấy từ trong thuyền hoa có một nữ tử chạy ra. Nữ tử kia lảo đảo, hành động hoảng loạn, nhìn y phục thì đúng là Hoà Yến, dường như đang trốn tránh kẻ nào đó, vừa hét lên vừa lao đầu xuống sông.

Nước sông cuồn cuộn nhanh chóng nhấn chìm nàng, gần như không phát ra tiếng động nào, tựa như hòn đá ném xuống nước, chỉ kích khởi một bọt nước nhỏ rồi không còn động tĩnh.

"Công tử!" Tên hộ vệ không kìm được gọi to.

Chẳng ai quan tâm đến sự sống chết của Hoà Yến. Khi thuyền con sắp áp sát thuyền hoa, tên thị vệ cầm đầu vận khinh công lướt qua mũi thuyền, leo lên thuyền hoa. Hắn bước vài bước vào trong khoang, chỉ thấy có người đang đưa lưng về phía hắn. Đó là một nam tử, mặt che khăn, chỉ lộ ra đôi mắt, dưới ánh đèn lờ mờ dung mạo cũng không rõ ràng. Còn dưới chân kẻ đó, Phạm Thành nằm ngửa, ngã trong vũng máu.

Kẻ bịt mặt đang cầm trong tay một con dao găm.

Tên hộ vệ kinh hãi tột độ, không ngờ trong thuyền hoa lại xuất hiện thêm một người. Lại nhìn Phạm Thành, e rằng đã dữ nhiều lành ít. Nhất thời vừa kinh ngạc vừa giận dữ, hắn không chút nghĩ ngợi liền lao về phía kẻ bịt mặt: "Ngươi dám!"

Kẻ bịt mặt cười lạnh một tiếng, lao vào giao chiến với tên hộ vệ.

Tiếng đánh nhau vang lên trong thuyền, thuyền hoa càng lắc lư dữ dội. Mấy tên hộ vệ còn lại cũng đuổi tới nơi, kẻ bịt mặt thấy đối phương đông người, không ham chiến nữa, vung đao gạt phăng đường kiếm của hộ vệ rồi dứt khoát nhảy xuống sông.

"Bắt lấy hắn!" Thủ lĩnh hộ vệ quát lớn: "Hắn đã giết công tử!"

Mọi người nhao nhao đuổi theo, lại phát hiện kẻ bịt mặt vô cùng xảo quyệt. Đám hộ vệ đều đã leo lên thuyền hoa, cứ tưởng hắn nhảy xuống sông, nào ngờ hắn lại nhảy lên chiếc thuyền con mà bọn họ vừa đi tới.

Đây là giữa lòng sông, tuy có người biết bơi nhưng trời tối đen như mực, khó tránh khỏi nguy hiểm. Mà thuyền con lại nhẹ, thuận dòng trôi rất nhanh. Thuyền hoa nặng nề hơn, dù mấy người cùng chèo cũng vẫn chậm hơn kẻ bịt mặt nửa bước.

Kẻ trước người sau, trong màn mưa bụi mịt mờ, chẳng ai nhìn thấy cuộc rượt đuổi sinh tử giữa dòng sông này.

Đợi khi sắp đến bờ, kẻ bịt mặt ném mái chèo gỗ trong tay đi, mũi chân điểm nhẹ, nhảy lên bờ sông, cứ thế biến mất nơi bến bờ. Thủ lĩnh hộ vệ ra lệnh: "Để lại hai người đi tìm Thành thủ bị, số còn lại đuổi theo ta!"

Tuy là buổi tối nhưng vẫn chưa đến đêm khuya, hai bên bờ sông Xuân Lai vẫn còn tiểu thương buôn bán. Chỉ thấy một kẻ bịt mặt bỗng chạy từ bến tàu tới, bước chân vội vã, va phải vô số sạp hàng, theo sát phía sau là một đám thị vệ đằng đằng sát khí khiến người ta khiếp sợ.

"Có chuyện gì thế? Sao lại gấp gáp như vậy chứ?" Người bán hàng rong bị đâm đổ sạp không dám nói nhiều, cúi người nhặt hoa quả rơi vãi đầy đất.

"Hình như có án mạng, nhìn những kẻ đuổi theo phía sau kìa, chắc chắn không phải người thường."

"Trời cao thương xót, sao dạo này lại không thái bình thế này."

...

Nước sông mang theo mùi tanh nồng, từ trong nước đột nhiên vươn ra một bàn tay, trước tiên bám lấy tảng đá bên bờ, tiếp đó cả người trồi lên khỏi mặt nước, kéo theo mùi tanh của nước sông.

Hoà Vân Sinh run rẩy toàn thân, hắn không dám hành động quá sớm, sợ bị người ta phát hiện nên đã lặn dưới đáy nước rất lâu mới lặng lẽ bơi về phía hạ lưu. Lúc này sắc mặt hắn trắng bệch, môi tím tái, không biết do ngâm lâu trong nước sông lạnh lẽo hay do sợ hãi.

Trong tay hắn vẫn nắm chặt một cái giỏ, bên trong là y phục Hoà Yến lấy từ tiệm may cho hắn. Đó là cái giỏ đựng điểm tâm trên thuyền hoa, Hoà Yến đã bỏ y phục vào đó đậy kỹ, y phục vẫn sạch sẽ, không bị ngấm nước. Hắn cởi bộ y phục nữ tử trên người ra, vo thành một cục ném vào trong giỏ, lại buộc thêm mấy hòn đá nặng vào giỏ rồi ném xuống sông.

Nước sông trong nháy mắt nuốt chửng chiếc giỏ.

Hắn thay bộ xuân sam mới tinh kia vào, y phục may rất vừa người, kiểu dáng cũng đẹp mắt, còn có khăn trùm đầu cùng màu, vừa khéo có thể che đi mái tóc ướt sũng. Hắn vừa mặc, cổ họng vừa nghẹn ngào.

Thế nhưng không có thời gian dư thừa cho hắn sợ hãi ở đây, lời dặn của Hoà Yến vẫn văng vẳng bên tai.

"Đệ phải thay y phục sạch sẽ rồi lén về nhà, nhất định phải nhanh."

Nhất định phải nhanh.

Bước chân hắn lảo đảo, chọn một con đường tắt, rảo bước thật nhanh về hướng nhà.

Trong thành dường như có thành thủ bị quân đang lùng bắt người khắp nơi. Hoà Vân Sinh vừa đi vừa nghe thấy người bên đường bàn tán.

"Nghe nói trên thuyền hoa ngoài sông có người giết người đấy, chết thảm lắm."

"Ai thế?"

"Không biết, là thiếu gia nhà đại hộ. Không thấy thành thủ bị đang tìm người khắp nơi sao?"

"Đông người thế này thì hung thủ chắc chắn khó mà chạy thoát, nói không chừng đã bị bắt rồi cũng nên. Haizzz, mưa mãi không dứt, ướt hết cả áo."

Tiếng bàn tán dần xa, cho đến khi không còn nghe thấy nữa.

Nhanh một chút, nhanh hơn chút nữa.

Thiếu niên mặc áo xanh đội khăn trùm đầu đi vội qua phố. Áo xuân mỏng manh, ngày mưa thế này có lẽ cảm thấy lạnh, hắn co ro siết chặt vạt áo, rảo bước về nhà.

Mưa càng lúc càng lớn, người đi đường không mang ô vội vã tránh mưa. Tiểu thương núp dưới mái hiên, lớn tiếng mời chào người qua đường ghé mắt nhìn. Đêm nay và đêm qua, dường như chẳng có gì khác biệt.

"Tỷ tỷ..." Có người khẽ lẩm bẩm, như cơn gió đêm xuân, rơi vào trong mưa bụi, không còn dấu vết.

Thiếu niên cúi đầu bước đi, không ngoảnh lại, nước mắt lã chã rơi xuống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc