Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 29: Đầu Quân

Cài Đặt

Chương 29: Đầu Quân

"Người chạy về hướng này rồi, đuổi theo!" Thủ lĩnh hộ vệ chỉ tay về một hướng, ra hiệu cho đội quân thủ bị vừa đuổi tới.

Quân thủ bị nhân mã đông đảo, lập tức đuổi theo hướng hắn chỉ. Các hộ vệ khác của Phạm Thành nhìn về phía thủ lĩnh, có người run giọng hỏi: "Công tử chết rồi, chúng ta phải làm sao đây?"

Thân là hộ vệ của Phạm Thành mà lại không bảo vệ tốt chủ nhân, Phạm gia nhất định sẽ truy cứu trách nhiệm bọn họ, nhẹ thì trọng phạt, nặng thì… bị giận cá chém thớt đến mất mạng.

"Rốt cuộc là ai đã giết công tử?" Cũng có người thắc mắc.

"Ta đã giao đấu với người đó, thân thủ cực tốt," Thủ lĩnh siết chặt nắm đấm: "Ta không phải đối thủ của hắn."

"Là nhắm vào công tử sao? Trời ơi, rốt cuộc là ai?"

Ai mà biết được chứ? Phạm Thành làm nhiều chuyện ác như vậy, người kia đã muốn lấy mạng hắn thì hiển nhiên là thù hận đã lâu. Những cô nương từng bị Phạm Thành chà đạp cũng có cha mẹ huynh đệ, có lẽ là báo thù cho người thân, hoặc là vì lý do nào khác. Người đã chết rồi, chỉ cần bắt được hung thủ thì mọi chuyện sẽ rõ ràng.

"Hoà đại tiểu thư…" Cuối cùng có người nhớ tới Hoà Yến.

"Chắc đã mất mạng rồi."

Nước sông sâu như vậy, lạnh lẽo nhường ấy, một nữ tử yếu ớt rơi xuống đó e là dữ nhiều lành ít. Nhưng thế thì sao chứ, chẳng ai quan tâm cả. Hoà Yến còn sống có lẽ còn bị người Phạm gia trút giận, chết rồi lại càng tốt, xong hết mọi chuyện, ít nhất rắc rối của Hoà gia cũng dừng lại ở đây.

"Chết thì chết thôi." Thủ lĩnh đờ đẫn nói: "Chết càng tốt."

Một câu nói đã định đoạt kết cục của Hoà Yến.

Tiếng móng ngựa vang lên không dứt nơi sâu thẳm con phố, lòng người trong thành hoang mang lo sợ.

Có thiếu niên mặc thanh y thần thái tự nhiên, đi qua ngôi miếu đổ nát nơi đám ăn mày tụ tập, thuận tay ném bộ y phục cũ ướt sũng xuống cái giếng cạn bỏ hoang đã lâu.

Y phục đã được thay trên đường chạy trốn, xuân sam mặc ở bên trong, chỉ cần vứt bỏ lớp áo cũ bên ngoài là được. Khăn trùm đầu thì không cần đeo, tránh gây chú ý. Nàng quệt một nắm bụi trên tường khiến tay dính một lớp tro, sau đó vỗ vỗ bàn tay đầy tro đen lên mặt, bôi bôi trét trét. Gương mặt vốn trắng trẻo quá mức lập tức đen đi một chút, trông giống như… thiếu niên lang gia cảnh bình thường hay làm việc nặng nhọc bên ngoài.

Nhưng vẫn là một thiếu niên lang thanh tú.

Thiếu niên lang không nhanh không chậm đi về phía trước, sau lưng là thành thủ bị quân đang lùng bắt người khắp nơi, trong lòng Hoà Yến lại chẳng hề nhẹ nhõm như vẻ bề ngoài.

Hộ vệ của Phạm Thành đã giao đấu với nàng, chỉ cần nhận diện kỹ càng sẽ nhận ra dáng người nàng. Ngoại mạo có thể ngụy trang nhưng vóc dáng thì không lừa được người. Thành thủ bị quân ở Kinh thành không phải là đám phế vật ăn hại, muốn trốn cũng chẳng dễ dàng. Cho dù chạy vào miếu hoang, chỉ cần tra hỏi đám ăn mày một chút sẽ biết nàng là người lạ mặt. Còn chuyện ra khỏi thành, cổng thành giờ này chắc chắn đã bị phong tỏa, một tháng tới việc ra vào thành đều sẽ bị kiểm tra gắt gao. Cứ lục soát từng nhà như vậy, sớm muộn gì cũng bị phát hiện.

Thật khiến người ta đau đầu.

Phạm gia còn thế lực lớn hơn nàng tưởng tượng, thế mà lại huy động nhiều người như vậy đến truy đuổi một mình nàng. Khó khăn lắm mới nhặt lại được cái mạng, Hoà Yến không muốn chết uổng phí ở đây.

Quân thủ bị ập tới từ mọi hướng, Hoà Yến rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Đột nhiên, nàng nhớ ra điều gì đó, đưa tay móc từ trong tay áo ra một vật.

Tờ giấy đã bị vo nhàu nát, cộng thêm bị nước mưa làm ướt nên gần như không còn nhìn ra chữ viết bên trên. Đây chính là tờ cáo thị mộ binh mà hôm đó Hoà Vân Sinh xé xuống từ trên tường.

Mộ binh…

Nơi mộ binh nằm ở bãi đất trống bên ngoài trường đua ngựa phía Tây thành, ở đó có dựng lều, rất nhiều người đến điền văn thư, chấp nhận kiểm tra đơn giản, đợi đến ngày là cùng nhau xuất phát. Lần này đi Lương Châu chiêu binh rất vội vàng, chắc hẳn sẽ không quá nghiêm ngặt, ngay cả độ tuổi cũng không chỉ giới hạn ở tráng niên. Những người nguyện ý đi trừ khi là gia cảnh bần hàn đến cùng cực, bằng không đang thời thái bình thịnh trị thì ai lại muốn đi chịu khổ vô ích chứ.

Nhưng văn thư mộ binh này đến thật đúng lúc.

Hiện giờ nàng đã thành tội phạm truy nã, ở lại Kinh thành ngược lại không tốt, nếu bị tra ra sẽ liên lụy đến Hoà gia thì càng tệ hơn. Hơn nữa cứ mãi ở lại Kinh thành dường như cũng chẳng có lợi ích gì. Hoà Tuy và Hoà gia cách nàng quá xa vời, Hứa gia lại càng là nhà cao cửa rộng mà nàng không thể chạm tới được, nàng vẫn chưa có cách nào đứng cùng một vị thế với bọn họ để đòi lại những thứ thuộc về mình.

Chi bằng gia nhập quân doanh. Đi theo đội ngũ mộ binh ra khỏi thành, ở nơi đó mới là chốn nàng nên thuộc về.

Trời không tuyệt đường người, trong u minh tự có an bài. Nàng vốn còn đang nghĩ xem làm thế nào để tìm một lý do hợp lý giải thích với cha con Hoà gia về sự rời đi của mình, nay thì không cần tìm lý do nào khác nữa, bởi vì chỉ còn duy nhất con đường này để đi. Mộ binh ngày mai là hết hạn, đêm trước khi hết hạn, nàng vừa vặn đuổi kịp.

Hoà Yến mỉm cười, tâm trạng bỗng trở nên nhẹ nhõm lạ thường, nàng không do dự nữa, sải bước đi về phía trường đua ngựa Tây thành.

Trường đua ngựa Tây thành vốn là một trại nuôi ngựa, nhưng từ khi lều trại mộ binh dựng ở đây thì ngựa đã được di dời đi nơi khác. Trước căn lều dài có một đại hán mặt đỏ đang ngồi, hông đeo trường đao, vì trời mưa nên đầu đội nón lá, mắt to như chuông đồng, không giận tự uy. Hắn đang ngủ gà ngủ gật.

Việc mộ binh đã gần kết thúc, qua ngày mai là tân binh vừa tuyển sẽ cùng nhau lên đường đến Lương Châu. Giờ này, những ai muốn đi đều đã đến ghi danh cả rồi nên chắc là không còn người mới nữa.

Khi Hoà Yến bước tới, đại hán kia ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, Hoà Yến đành phải lên tiếng: "Vị đại ca này, việc mộ binh kết thúc rồi sao?"

Đại hán kia quan sát nàng từ trên xuống dưới một lượt, chậm rãi nói: "Chưa."

"Mười sáu," Gã hán tử trầm ngâm: "Cái thân hình này của ngươi nhìn không giống mười sáu đâu. Ngày thường ở nhà chưa làm việc nặng bao giờ phải không, đầu quân không phải chuyện đùa, nếu ngươi chỉ muốn vui chơi thì về sớm đi, đừng làm mất thời gian của ta."

"Vị đại ca này, ta thật sự muốn đầu quân." Hoà Yến nhớ lại những huynh đệ trong quân doanh trước kia, học theo vẻ mặt bi thương của họ: "Trong nhà không còn ai nữa nên không thể sống nổi, nếu không đầu quân thì chỉ có nước bán thân làm nô bộc. Chi bằng lên chiến trường, một là chết nơi sa trường hoặc là lập công nhận thưởng thì còn có thể đổi cách sống khác. Hơn nữa, đại ca à," Nàng ghé sát lại gần, thấp giọng nói: "Giờ đột nhiên mộ binh, e là nhân lực không đủ, thiếu một người chi bằng thêm một người, cũng có thể gom cho đủ số mà."

Đại hán kia bị những lời của nàng làm cho động lòng, nghĩ cũng phải, chỉ muốn mau chóng gom đủ người để giao nộp, liền nói: "Được rồi được rồi, ngươi muốn đi tìm cái chết thì ta cũng không cản. Nói trước lời khó nghe, quân doanh không phải nơi hưởng lạc, nếu ngươi không trụ được mà muốn làm đào binh thì sẽ bị xử theo quân pháp đấy."

"Ta sẽ không làm đào binh." Hoà Yến thề thốt đảm bảo.

Hán tử mặt đỏ cười khẩy một tiếng, thiếu niên như vậy hắn gặp nhiều rồi, lúc đến thì tự tin tràn đầy, đến lúc thật sự đánh trận, kẻ sợ đến tè ra quần cũng chính là bọn họ.

"Vậy ngươi điền vào văn thư này đi." Hắn đưa văn thư đến trước mặt Hoà Yến.

Bên ngoài trường đua ngựa Tây thành, thành thủ bị quân đi đến đây liền quay đầu ngựa, phía trước là lều trại mộ binh đi Lương Châu, không cần tiếp tục đi về phía trước nữa.

Hoà Yến xoẹt xoẹt viết xuống hai chữ.

Lần này, dùng chính là tên thật của nàng.

Hoà Yến.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc