Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 27: Dụ Đi Nơi Khác

Cài Đặt

Chương 27: Dụ Đi Nơi Khác

Hắn đã chết rồi.

Hoà Vân Sinh ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Vết thương của Phạm Thành vẫn đang rỉ máu, nhát dao ấy không lệch không nghiêng đâm trúng ngay bụng hắn ta. Hoà Vân Sinh cảm thấy cổ họng khô khốc, một lát sau, hắn cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói vẫn còn run rẩy nhưng mang theo quyết tâm coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Hắn nói: "Đệ sẽ đến nha môn đầu thú, người là do đệ giết."

Hắn đứng dậy, mơ màng định bước đi, nhưng mới đi được hai bước đã bị người ta kéo lại, suýt chút nữa thì ngã nhào.

Hoà Yến hỏi: "Đệ định đi đầu thú cái gì?"

"Hắn chết rồi, đệ đền mạng." Hoà Vân Sinh nghẹn ngào nói: "Đó là lẽ đương nhiên."

"Đền mạng cho loại người này không đáng đâu." Hoà Yến liếc nhìn Phạm Thành nằm trên đất:" Ta vốn nghĩ chuyện hôm nay dù có qua đi thì Phạm Thành cũng sẽ không chịu để yên. Hoà gia sớm muộn gì cũng gặp rắc rối, nhưng trước mắt coi như bớt được một mối lo, hắn chết rồi thì ít nhất Hoà gia sau này cũng được thanh tịnh hơn nhiều."

"Đệ còn nhớ những lời hắn nói lúc nãy không?"

"Đệ cũng không cam tâm," Hoà Vân Sinh nghe vậy, bi phẫn dâng lên trong lòng, chỉ nói: "Nhưng chúng ta bây giờ chẳng lẽ còn con đường nào khác để đi sao?"

Suy nghĩ của Hoà Vân Sinh rất đơn giản, hắn giết Phạm Thành, Phạm gia tìm đến cửa, hắn lấy mạng đền mạng, chuyện này coi như xong. Nhưng Hoà Yến biết rõ điều đó là không thể, kiếp trước nàng xuất thân từ cửa cao nhà rộng, tự nhiên hiểu rõ những gia đình như Phạm Thành. Cho dù Hoà Vân Sinh có ra đầu thú để đền mạng thì Phạm gia cũng sẽ không chịu bỏ qua, từ Hoà Tuy đến nàng, bao gồm cả Thanh Mai và Song Khánh, một người bọn họ cũng sẽ không tha.

"Đệ lại đây." Hoà Yến vỗ vai hắn.

Hoà Vân Sinh nghi hoặc nhìn nàng.

"Đệ vừa nói mình bơi tới đây, vậy đệ bơi có giỏi không? Có nín thở được lâu không?" Hoà Yến hỏi.

Hoà Vân Sinh gật đầu: "Được."

"Đệ thay y phục của ta, lát nữa nghe hiệu lệnh của ta thì nhảy khỏi thuyền, bơi về phía hạ lưu, sau đó thay y phục sạch sẽ rồi lén về nhà, nhất định phải nhanh, biết chưa?"

Hoà Vân Sinh ngơ ngác gật đầu, rồi lại lắc đầu, nhìn Hoà Yến: "Còn tỷ thì sao?"

Hoà Yến nhặt tay nải dưới đất lên, trong đó còn có bộ y phục mới nàng lấy từ tiệm may cho Hoà Vân Sinh hôm nay, nàng nói: "Ta thay y phục khác, dụ bọn họ đi hướng khác."

"Bọn họ" ở đây là chỉ hộ vệ của Phạm Thành.

Hoà Vân Sinh kinh hãi, buột miệng thốt lên: "Không được!"

"Tỷ dụ bọn họ kiểu gì? Tỷ là nữ tử, bọn họ bắt được sẽ giết tỷ mất, bọn họ sẽ hành hạ tỷ. Tỷ tay trói gà không chặt, rơi vào tay bọn họ sẽ sống không bằng chết…"

Hắn vẫn còn lải nhải không ngừng thì bị Hoà Yến ấn mạnh vào vai.

"Sẽ không đâu, ta có thể cắt đuôi bọn họ," nàng nói.

Dưới ánh đèn u tối, ánh mắt thiếu nữ trong veo và kiên định, đến lúc này rồi mà nàng thậm chí còn đang cười. Nụ cười ấy rất nhẹ nhàng, chẳng hiểu sao lại xoa dịu được tâm trạng hoảng loạn của Hoà Vân Sinh, nhưng cũng khiến hắn muốn khóc.

"Đệ không thể để tỷ đi," Hoà Vân Sinh lẩm bẩm.

"Nghe này Vân Sinh, đệ mặc y phục của ta nhảy xuống thuyền, ta sẽ dụ bọn họ đi. Hai ngày này chúng ta đừng gặp mặt nhau, ta phải tránh đầu sóng ngọn gió nên không thể về Hoà gia. Năm ngày nữa, đệ đến một tửu quán tên là Liễu Tuyền Cư ở Tây thành, trước cửa tửu quán có một hàng liễu, đệ tìm cây liễu thứ ba từ trái sang, đào sâu xuống ba tấc, ta sẽ để lại thư cho đệ ở đó. Đến lúc ấy chúng ta sẽ hội hợp, nhớ chưa?"

Hoà Vân Sinh lắc đầu: "Đệ không thể để tỷ đi…"

"Đệ không còn là trẻ con nữa, đệ là một nam tử hán, sau này còn phải gánh vác trọng trách của Hoà gia. Đệ phải bình tĩnh lại, làm theo lời ta nói. Ta sẽ không sao đâu, đệ biết mà, lần nào ta cũng đều bình an vô sự cả," nàng nói.

Hoà Vân Sinh không thốt nên lời.

Quả thực lần nào nàng cũng không sao, dù là Vương Củu Quý hay đánh bạc ở sòng bài, hay là đua ngựa ở giáo trường, lần nào nàng cũng khiến người ta bất ngờ. Nhưng lần này thì khác, lần này là gánh trên lưng một mạng người.

"Chuyện bên phía cha, đệ thay ta giải thích." Hoà Yến nói: "Một lát nữa thôi, hộ vệ của Phạm Thành sẽ tới, chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Bây giờ mau thay y phục đi," nàng ra lệnh: "Đệ quay lưng lại, ta cởi áo ngoài đưa cho đệ trước."

Thuyền hoa lẳng lặng trôi giữa dòng sông. Khi Hoà Vân Sinh và Hoà Yến đứng đối diện nhau lần nữa, cả hai đã hoán đổi trang phục. Hoà Yến khoác lên mình bộ nam trang mới tinh, tóc búi kiểu nam tử, khí chất anh tuấn bức người, quả thực biến thành một thiếu niên lang phong độ. Còn Hoà Vân Sinh mặc váy dài của Hoà Yến, tay chân lóng ngóng không biết để đâu, sắc mặt gượng gạo vô cùng.

Hoà Yến "phụt" một tiếng bật cười.

"Đã đến lúc nào rồi mà tỷ còn tâm trạng cười đùa." Hoà Vân Sinh lòng đầy tâm sự, chẳng còn tâm trí đâu mà đấu võ mồm với Hoà Yến.

"Vẫn chưa tới mức không cười nổi đâu," Hoà Yến nhặt một tấm khăn che mặt dưới đất lên, che kín gương mặt mình, chỉ để lộ đôi mắt. Tuy nhiên, trong ánh mắt ấy vẫn vương vấn nét cười: "Đệ phải tập quen với những chuyện thế này đi."

Quen với cái gì? Giết người rồi lưu lạc chân trời góc bể ư? Hoà Vân Sinh chỉ cảm thấy mệt mỏi, đi kèm với đó là nỗi lo âu và sợ hãi tột cùng.

"Ta đếm một hai ba, đệ liền nhảy xuống, biết chưa?" Hoà Yến nói: "Đừng lo cho ta, chúng ta sẽ gặp lại nhau."

Hoà Vân Sinh định đi về phía mũi thuyền.

Đi được hai bước, hắn lại quay đầu, nhìn thẳng vào mắt Hoà Yến, hỏi: "Tỷ sẽ không sao, đúng không?"

Hoà Yến xoa đầu hắn, tóc thiếu niên vẫn còn vương những giọt nước từ dưới sông lúc nãy, vừa lạnh lẽo lại vừa mềm mại.

Nàng nở một nụ cười, dịu dàng đáp: "Đương nhiên rồi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc