Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Đương nhiên là bơi lên rồi!" Hoà Vân Sinh đáp.
Hắn vừa từ dưới nước ngoi lên, toàn thân ướt sũng nước chảy ròng ròng, ngồi xổm xuống định cởi dây trói chân cho Hoà Yến.
"Sao đệ biết tỷ ở đây?"
"Đệ sợ tên họ Phạm kia dây dưa với tỷ nên sớm bảo Song Khánh về canh chừng, ai ngờ đúng lúc thấy tỷ bị người ta gọi đi." Song Khánh chính là gã sai vặt mà Hoà Yến mua cho Hoà Vân Sinh, ngày thường vẫn đi theo hắn đến học quán.
"Song Khánh theo đến đây liền quay về báo cho đệ, đệ chạy một mạch tới rồi bơi qua đây, may mà vẫn kịp." Hắn cởi dây trói ở chân Hoà Yến, đang định cởi tiếp dây trói tay thì không ngờ nút thắt trên tay nàng đã lỏng. Hắn có chút kỳ lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều, lập tức đứng dậy, trừng mắt nhìn Phạm Thành quát: "Nếu không phải đệ đến kịp thì tên súc sinh này muốn làm gì tỷ?"
"Làm gì ư?" Phạm Thành rốt cuộc cũng hoàn hồn, hắn ta nhìn Hoà Vân Sinh, cười khẩy không chút sợ hãi: "Ngươi tưởng ngươi đến rồi thì có thể thay đổi được gì sao?"
Trên thuyền ngoài ba người bọn họ ra thì chẳng còn ai khác, có lẽ vì sợ làm phiền "nhã hứng" của Phạm Thành nên ngay cả tên hộ vệ đưa Hoà Yến tới ban nãy cũng không thấy tăm hơi, đoán chừng đã chèo thuyền con tránh đi thật xa, chỉ đợi sau khi xong việc mới nhận lệnh của Phạm Thành.
"Tỷ tỷ ngươi sớm muộn gì cũng là người của ta." Phạm Thành khinh thường nói: "Ta thấy các ngươi đúng là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, đừng có cho mặt mũi mà không cần, lúc trước là kẻ nào tìm mọi cách leo lên giường ta, bây giờ còn giả bộ trinh tiết liệt phụ cái gì!"
"Ngươi!" Hoà Vân Sinh nghe vậy lập tức biến sắc, lao thẳng tới đấm mạnh một quyền: "Ngươi là đồ khốn kiếp!"
Phạm Thành bị hắn vồ lấy suýt ngã nhào, thuyền hoa vì động tác của hắn mà lắc lư dữ dội, khiến Hoà Vân Sinh lảo đảo.
Hoà Yến nhíu mày, đang định tiến lên giúp đỡ lại thấy trong tay áo Phạm Thành có vật gì lóe lên, lờ mờ là một tia sáng bạc. Da đầu nàng tê rần, quát lớn: "Vân Sinh tránh ra!"
Hoà Vân Sinh không biết xảy ra chuyện gì, theo bản năng lộn một vòng, chỉ nghe "phập" một tiếng, con dao Phạm Thành rút ra đã đâm trúng y phục của hắn.
Hoà Vân Sinh toát mồ hôi lạnh, nói: "Ngươi dám giết người!"
"Có gì không dám?" Phạm Thành sắc mặt dữ tợn: "Con trai một tên Hiệu Uý, chết thì chết thôi! Đợi ngươi chết rồi, ta sẽ bắt tỷ tỷ ngươi làm nô dịch, ngày ngày tiêu khiển, chơi chán rồi thì bán vào lầu xanh." Hắn ta cười lớn.
Trong mắt Hoà Yến hiện lên một tia tàn khốc.
Nàng không động đến Phạm Thành chẳng qua là sợ gây rắc rối cho Hoà gia, nhưng xem tình hình trước mắt, bất kể nàng có động thủ hay không thì Phạm Thành cũng sẽ không chịu bỏ qua.
Hoà Vân Sinh cũng giận tím mặt, dứt khoát quay đầu húc mạnh vào bụng Phạm Thành. Phạm Thành không đề phòng bị húc ngã, thuyền hoa lại chòng chành nên ngã lăn ra đất. Hắn ta vừa há mồm định gọi người, Hoà Yến liền quát: "Đừng để hắn lên tiếng!" Sau đó nàng tung người lao tới, nhét chiếc khăn trên bàn vào miệng Phạm Thành.
Phạm Thành bị bịt miệng, trong lúc còn đang ngẩn ngơ thì Hoà Vân Sinh đã cưỡi lên lưng hắn ta, đấm liên tiếp từng quyền. Hắn vốn là thiếu niên đang tuổi lớn, sức lực dồi dào, Phạm Thành tuy mồm mép lợi hại nhưng đâu phải đối thủ thực sự của hắn, dần dần không còn giãy giụa nữa.
"Vân Sinh, đủ rồi." Hoà Yến quát bảo hắn dừng lại: "Đánh nữa là hắn mất mạng đấy."
"Hắn chết đi mới tốt!" Hoà Vân Sinh nghiến răng nghiến lợi: "Chết rồi sẽ không còn tơ tưởng đến tỷ nữa!"
"Vậy thì Hoà gia sẽ gặp rắc rối lớn đấy." Hoà Yến gỡ tay hắn ra: "Kéo hắn dậy trước đã."
Hoà Vân Sinh leo xuống khỏi lưng Phạm Thành. Phạm Thành nằm sấp bất động, hắn đưa chân đá đá: "Dậy đi, đừng có giả chết!"
Phạm Thành vẫn không có động tĩnh.
"Đánh ngươi hai cái đã chết, ngươi cũng biết ăn vạ thật đấy." Hoà Vân Sinh vừa châm chọc vừa định lật Phạm Thành dậy, nhưng vừa mới động đậy, đột nhiên nhìn thấy dưới chân mình, nơi Phạm Thành đang nằm sấp dần loang ra một vũng máu đỏ tươi.
Hắn lắp bắp: "Hắn… hắn…"
Hoà Yến đang chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài, con thuyền lúc nãy lắc lư dữ dội, không biết hộ vệ của Phạm Thành có nhìn thấy không. Hiện tại xem ra không có gì bất thường, có lẽ bọn chúng tưởng đó là "nhã hứng" của Phạm Thành. Lúc này nghe thấy giọng nói biến sắc của Hoà Vân Sinh, nàng lạ lùng nhìn sang, vừa nhìn liền sững sờ.
Một lát sau, nàng ngồi xổm xuống, bình tĩnh lật ngửa Phạm Thành lại.
"A…" Hoà Vân Sinh hét lên một tiếng ngắn ngủi rồi nhanh chóng bịt miệng nuốt ngược âm thanh vào trong, không dám tin nhìn cảnh tượng trước mắt.
Phạm Thành bị lật ngửa nằm trên sàn, thân thể mềm nhũn như không xương, y phục vùng bụng đã bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn, chỉ còn một chút cán dao lộ ra ngoài, mũi dao đã ngập sâu trong da thịt.
Vừa rồi lúc đánh nhau với Hoà Vân Sinh, Phạm Thành rút đoản đao trong tay áo ra, sau đó thuyền lắc lư khiến dao rơi xuống đất. Hắn lại bị Hoà Vân Sinh húc ngã, không lệch không nghiêng, mơ mơ hồ hồ thế nào lại ngã đè lên chính con dao của mình, đâm thẳng vào bụng.
Vốn dĩ cũng không đến mức đâm sâu như vậy, nhưng khổ nỗi Hoà Vân Sinh lại đè lên người hắn mà đấm, thế là ấn cả con dao lút cán vào bụng, một mạng quy tiên.
Hoà Vân Sinh sợ đến nhũn cả chân, ngã ngồi xuống đất, kinh hoàng nói: "Hắn… hắn sẽ không phải là…?"
Hoà Yến đưa hai ngón tay thăm dò hơi thở, thốt ra hai chữ: "Chết rồi."
Hoà Vân Sinh mờ mịt nhìn nàng, dường như không hiểu ý nàng là gì. Một lúc sau, hắn nức nở một tiếng, lục thần vô chủ nói: "Hắn… sao hắn lại chết rồi? Chúng ta phải làm sao đây?"
Con thuyền vẫn trôi bồng bềnh giữa sông, xung quanh ngoài ánh đèn trong thuyền hoa ra thì dường như chẳng còn tia sáng nào khác. Trong không gian chết chóc, tiếng nghẹn ngào của Hoà Vân Sinh vang lên rõ mồn một, hắn nói: "Chúng ta phải làm sao đây? Làm sao bây giờ?"
Dù sao cũng chỉ là thiếu niên mười mấy tuổi, chưa từng giết người, chưa từng thấy máu, ngay cả giết cá cũng phải đi đường vòng. Ngoài miệng thì nói hung dữ, nhưng chưa từng nghĩ sẽ thực sự lấy mạng người. Hoà Vân Sinh đã hoảng loạn, miệng cứ lặp đi lặp lại câu "làm sao bây giờ" một cách vô nghĩa.
Hoà Yến cau mày nhìn thi thể Phạm Thành.
Người nàng từng giết quá nhiều, nhưng đều là kẻ địch trên chiến trường, còn kiểu chết như thế này thì chưa từng gặp, tuy có chút bất ngờ nhưng nàng không hề hoảng loạn. Nhìn lại Hoà Vân Sinh, thần trí hắn hoảng hốt, khóc không ra khóc cười không ra cười, lay lay thi thể Phạm Thành như muốn gọi hắn tỉnh dậy, rõ ràng đã mất đi lý trí.
"Chát" một tiếng.
Trên mặt truyền đến cơn đau rát, tựa như đòn cảnh tỉnh, Hoà Vân Sinh bừng tỉnh khỏi cơn hỗn loạn ban nãy, nhìn về phía Hoà Yến đối diện.
Hắn chợt phát hiện, so với hắn, Hoà Yến bình tĩnh đến mức quá đáng. Ánh mắt nàng sắc bén như kiếm, đâm thấu tim khiến hắn lạnh toát, tay nàng cũng rất vững, không giống tay hắn vẫn còn đang run rẩy.
Giọng nói của nàng cũng lạnh lùng, mang theo chút nghiêm khắc chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nàng nói: "Hoà Vân Sinh, đệ tỉnh táo lại đi, hắn đã chết rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
