Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 25: Dây Dưa

Cài Đặt

Chương 25: Dây Dưa

Chiếc thuyền con dập dềnh trên mặt sông. Đêm nay không trăng, chỉ lác đác vài vì sao, mặt sông phản chiếu ánh đèn bên bờ, lờ mờ có thể nhìn thấy bóng dáng chính mình in trên mặt nước.

Hộ vệ chèo chiếc thuyền con, tiến về phía chiếc thuyền hoa trang trí tinh xảo ở giữa sông.

Nước sông dưới màn đêm lấp loáng ánh nước tựa như vòng xoáy cuốn tâm trí nàng về ngày hôm đó, ngày nàng bị người của Hạ Uyển Như ấn đầu dìm chết trong ao.

Nàng của trước kia biết bơi, thậm chí bơi khá giỏi, nhưng đến tận hôm nay, ngay tại khoảnh khắc này, từng dây thần kinh căng cứng nói cho nàng biết rằng nàng sợ nước.

Nàng sợ ngã khỏi con thuyền nhỏ này, sợ bị hút vào vòng xoáy vô tận, sợ không bao giờ ngoi lên được mặt nước nữa, bất lực trơ mắt nhìn ánh sáng ngày càng rời xa mình, sợ kiếp này lại kết thúc đột ngột như kiếp trước.

Nàng cảm thấy chán ghét sự hèn nhát và sợ hãi của bản thân lúc này, nhưng lại chẳng nghĩ ra cách nào khác, đành phải ngồi ngay ngắn trong thuyền, im lặng mặc cho tên hộ vệ đưa mình lên chiếc thuyền hoa lộng lẫy kia.

Thuyền hoa này hẳn là của gia đình phú quý, nhỏ hơn lâu thuyền một chút nhưng lại lớn hơn thuyền chài rất nhiều. Hộ vệ đưa Hoà Yến lên thuyền, vén rèm khoang thuyền, đưa Hoà Yến vào trong, sau đó tự mình chèo thuyền con đi xa, dường như đã nhận được lệnh, không dám lại gần.

Hoà Yến chăm chú nhìn người trước mặt.

Hôm nay Phạm Thành cũng ăn vận tỉ mỉ, phục sức vô cùng lòe loẹt phú quý, bên trong khoang thuyền còn đốt hương trầm và treo đèn lồng rực rỡ, ánh đèn mờ ảo, giường nệm êm ái, vừa bước vào đã cảm thấy kiều diễm ngát hương.

Hoà Yến vùng vẫy thoát khỏi vòng xoáy trong đầu, nhìn về phía Phạm Thành, nói: "Phạm công tử."

Phạm Thành bước tới, ấn nàng ngồi xuống ghế, nói: "A Hoà, nàng chịu uất ức rồi."

Hoà Yến không lên tiếng.

"Ta không ngờ người đàn bà kia lại ác độc như vậy, lại dám bắt trói nàng, còn nhốt trong phòng. Nếu không phải ta sai người âm thầm bảo vệ sự an nguy của nàng thì làm sao có thể ngay lập tức biết được chuyện này và gọi người cứu nàng ra, nếu không thì hậu quả thật khôn lường. A Hoà, giờ hẳn là nàng đã hiểu nỗi khổ tâm của ta rồi chứ?" Phạm Thành đau xót nói.

Hoà Yến nhìn dây thừng trên chân mình, lắc đầu: "Ta không hiểu."

Từ đầu đến cuối, dù là lúc hộ vệ của Phạm Thành đón nàng ra khỏi tòa nhà kia, hay lúc lên xe ngựa, hoặc là lúc đưa lên thuyền này, hắn đều không cởi trói cho Hoà Yến.

Sợi dây thừng thô ráp trói chặt, sớm đã mài rách cổ tay nàng, nhưng nàng không thấy đau, chỉ thấy cạn lời.

"Ta sợ nàng hiểu lầm ta, không chịu lên thuyền nên mới không cởi trói cho nàng." Phạm Thành nhìn theo ánh mắt nàng, vội giải thích. Lời tuy nói vậy nhưng hắn cũng chẳng có động tác nào khác.

"Đây là trên thuyền," Hoà Yến bật cười: "Ta cũng đâu biết bay, ngươi có thể cởi trói cho ta."

Nàng vừa cười, tựa như ráng chiều ánh lên tuyết trắng, rạng rỡ không sao tả xiết. Phạm Thành nhìn đến ngẩn ngơ, thầm nghĩ cục cưng của ta, Hoà Yến chẳng biết lớn lên thế nào mà giờ đây càng trổ mã động lòng người, so với trước kia lại có thêm vài phần tư thế oai hùng hiên ngang chưa từng có.

Nghĩ vậy, tâm hắn càng thêm ngứa ngáy, định đưa tay sờ mặt Hoà Yến, Hòa Yến nghiêng đầu tránh né khiến tay hắn rơi vào khoảng không. Nụ cười hơi khựng lại, hắn dứt khoát ngồi xổm xuống, nhìn chăm chú vào Hoà Yến nói: "Không phải ta không thả nàng ra, chỉ là A Hoà à, nàng phải biết tình cảnh hiện tại của mình."

"Phu nhân của ta sinh ra đã hay ghen tuông, tuyệt đối sẽ không buông tha cho nàng. Cho dù hôm nay nàng về Hoà gia thì ngày mai ả vẫn sẽ nghĩ cách tìm nàng. Nhạc phụ ta là Thừa Vụ Lang còn cha nàng chỉ là một Hiệu Uý, muốn gây rắc rối thì có đầy cơ hội. Chuyện đó khoan hãy nói, quan trọng nhất là nàng."

"Nàng là thân nữ nhi lại không có người bảo vệ, một khi bị ả bắt được thì nhất định ả sẽ nghĩ đủ mọi cách để hành hạ nàng, ta… trong lòng không nỡ đâu."

Phạm Thành thâm tình nhìn nàng: "Sao ta có thể trơ mắt nhìn nàng chịu khổ chứ?"

"Ồ?" Hai tay bị trói sau lưng của Hoà Yến đang âm thầm tháo nút thắt, nàng bất động thanh sắc hỏi ngược lại: "Vậy ngươi định làm thế nào?"

Thấy khẩu khí của nàng có phần lung lay, Phạm Thành lập tức mừng rỡ khôn xiết, không chút nghĩ ngợi mở miệng: "Ta muốn giấu nàng đến một nơi an toàn, ngày thường vẫn có nha hoàn nô bộc hầu hạ nàng, như vậy phu nhân ta sẽ không tìm thấy nàng. Đợi thời gian lâu hơn, ta sẽ hưu người đàn bà kia rồi đón nàng về Phạm gia. Đến lúc đó, nàng chính là chủ mẫu của Phạm gia, không ai dám bắt nạt nàng nữa."

"Chính thất?" Hoà Yến hỏi.

"Đúng vậy," Phạm Thành sờ ngực: "A Hoà, ta thề với nàng, trong lòng ta chỉ có một mình nàng. Nếu không phải hôn sự này đã sớm định ra từ trước thì căn bản ta sẽ không cưới ả! Nàng yên tâm, đời này ta chỉ yêu một mình nàng, thê tử của Phạm Thành ta chỉ có thể là nàng, chỉ là nàng phải đợi một chút…"

Hoà Yến nghe vậy, khẽ cười thành tiếng.

Phạm Thành sững sờ.

"Ngươi đây là muốn ta làm ngoại thất của ngươi à." Nàng thản nhiên nói.

Nếu là Hoà đại tiểu thư thật sự ở đây, có lẽ đã sớm bị những lời thề thốt này làm cho cảm động rơi nước mắt. Nhưng nàng không phải Hoà đại tiểu thư, người trong cuộc u mê, người bên ngoài thì tỉnh táo, nam nhân muốn lừa gạt một nữ tử thì đúng là lời ma quỷ gì cũng nói ra được. Phạm Thành làm sao có thể cưới nàng làm chính thất? Chẳng qua là muốn lừa gạt trước rồi tính sau.

Không biết năm xưa nàng một lòng hướng về Hứa Chi Hằng, Hạ Uyển Như nhìn nàng, có phải cũng giống như nàng bây giờ nhìn Hoà đại tiểu thư, đều cảm thấy nực cười và bi ai như nhau hay không.

"A Hoà, nàng…" Phạm Thành nhíu mày.

"Phạm công tử, ta đã nói rất rõ ràng rồi. Ngươi đã cưới vợ, ta cũng buông bỏ quá khứ, từ nay cầu về cầu, đường về đường, ai đi đường nấy. Ta không có ý với vị trí chính thất của ngươi, cũng mong ngươi đừng dây dưa nữa."

Nói đến đây, nút thắt trên tay buông lỏng, đã mở ra.

Phạm Thành không nhìn thấy dây thừng rơi trên mặt đất, trước tiên là kinh ngạc nhìn nàng, lát sau đột nhiên cười lạnh: "Hoà Yến, ngươi đúng là rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt, ta ngọt nhạt dỗ dành ngươi mà ngươi còn lên mặt! Dây dưa? Nữ nhân trong thiên hạ nhiều vô kể, ta cần gì phải dây dưa với loại người như ngươi? Có điều thời gian và tâm tư bản công tử bỏ ra trên người ngươi không thể lãng phí được!"

"Phạm công tử hẳn không phải muốn ta quy đổi thành bạc trả cho ngươi chứ?" Hoà Yến buồn cười hỏi.

"Bản công tử không thiếu tiền, ngươi hãy lấy bản thân mình ra mà trả nợ đi." Hắn nở một nụ cười hạ lưu: "Nếu ngươi hầu hạ ta cho tốt, nói không chừng ta còn thưởng cho ngươi chút bạc."

Hoà Yến còn chưa mở miệng, đột nhiên nghe thấy một giọng nói giận dữ như sấm rền vang lên: "Ngươi đang đánh rắm chó gì đấy!"

Hoà Yến ngạc nhiên nhìn sang, thấy rèm cửa bị vén lên, một người ướt sũng đang sải bước đi vào, chính là Hoà Vân Sinh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc