"Phu nhân dường như đã hiểu lầm điều gì đó." Trầm ngâm một lát, Hoà Yến mới mở lời.
Nàng không mở miệng còn đỡ, vừa mở miệng, Đường Oanh lập tức kích động, chỉ vào mũi nàng mắng: "Hiểu lầm? Trước khi ta vào cửa thì ngươi và Phạm Thành đã có tư tình, đợi sau khi ta cùng hắn thành thân các ngươi vẫn duy trì mối quan hệ không minh bạch, chẳng lẽ làm ngoại thất của kẻ khác vui lắm sao? Ta thấy ngươi chính là chứng nào tật nấy vẫn còn mơ tưởng thay thế ta ngồi vào vị trí chủ mẫu Phạm gia chứ gì!"
Hoà Yến đau đầu.
Vị phu nhân này thực sự chẳng nói lý lẽ chút nào, nhìn qua cũng hoa dung nguyệt mạo, yểu điệu động lòng người, sao nói chuyện lại khó nghe đến thế. Nàng nghiêm mặt nói: "Phu nhân không ngại thì cứ nghe ngóng kỹ càng, ta cùng Phạm công tử trước kia quả thực có quen biết, nhưng từ sau khi phu nhân vào cửa thì ta chưa từng tìm gặp Phạm công tử lần nào nữa."
"Ngươi nói bậy, nếu ngươi không tìm hắn thì sao hắn lại tặng đồ cho ngươi?"
"Ta cũng vì chuyện này mà rất đau đầu, nếu phu nhân có thể khuyên giải Phạm công tử đừng làm như vậy nữa thì dân nữ thực sự cảm kích vô cùng."
Nàng nói xong câu này, liền thấy Đường Oanh lảo đảo vài bước, ngã ngồi xuống ghế, hai hàng lệ trong suốt lăn dài trên má: "Khốn kiếp... đúng là khốn kiếp!"
Hoà Yến có chút đồng cảm nhìn nàng ta, kẻ ngốc cũng nhìn ra được Phạm Thành không phải là một ngườiphối ngẫu tốt. Cho dù không tìm Hoà Yến thid sau này hắn ta cũng sẽ tìm nữ nhân khác. Hoà Yến chướng mắt vị Phạm công tử này, nhưng trên đời này người nguyện ý vì trèo cao mà ủy thân cũng không phải số ít. Vị đích trưởng nữ của Thừa Vụ Lang này phối với Phạm Thành là dư dả, dung nhan gia cảnh như vậy lại phải trói buộc cả đời với Phạm Thành, há chẳng đáng tiếc sao?
"Về?" Người lên tiếng là bà tử an ủi Đường Oanh: "Ngươi đã làm ra loại chuyện không biết xấu hổ này rồi mà còn muốn về. Trước khi phu nhân chúng ta nghĩ ra cách xử trí ngươi, ngươi đều phải ở lại đây!"
Hoà Yến: "... Các ngươi dám tự ý giam cầm ta?"
Bà tử kia khinh bỉ liếc nhìn Hoà Yến một cái: "Kẻ xuất thân từ nơi cửa nhỏ nhà nghèo đúng là không hiểu chuyện, cái này sao có thể tính là giam cầm? Ngươi đã là người thiếu gia chúng ta nhìn trúng thì cũng coi như là một nửa người Phạm gia. Đại thiếu phu nhân thân là chủ mẫu, giáo huấn một hạ nhân chẳng lẽ không nên sao? Cho dù kiện lên quan phủ, chúng ta cũng có lý!"
Hoà Yến tức đến bật cười, làm gì có cái kiểu nói hươu nói vượn một cách đàng hoàng như vậy chứ.
Thấy Hoà Yến cười, Đường Oanh vốn có chút do dự nay lửa giận lại bùng lên, chỉ nói: "Trói ả lại ném vào phòng trong, bỏ đói một đêm, để xem ngày mai ả còn dám kiêu ngạo như vậy nữa không!"
Dù sao cũng là tiểu thư xuất thân từ gia đình đại hộ, lại vừa gả vào nhà chồng, chưa kịp học những thủ đoạn tàn độc quyết liệt, muốn trút giận cũng chỉ là trói người lại bỏ đói một chút hay là hù dọa một chút mà thôi. Hoà Yến khẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không động dao động kéo là được. Nàng thì không sợ, chỉ là đang mang thân phận Hoà đại cô nương nên sợ gây phiền phức cho Hoà gia mà thôi.
Mấy bà tử kia xông lên, trói Hoà Yến thành một cục như trói gà con. Hoà Yến từ đầu đến cuối không hề nhúc nhích, ngoan ngoãn mặc cho bọn họ trói, Đường Oanh nhìn thấy, trong lòng lại dâng lên một trận bực bội.
Đợi bọn họ trói xong liền ném Hoà Yến lên giường trong phòng, nha hoàn hỏi: "Đại thiếu phu nhân, có cần để người ở lại đây canh chừng không..."
"Canh chừng cái gì?" Đường Oanh giận dữ nói: "Cứ để ả một mình ở đây, đợi trời tối xem ả có sợ không. Nếu bị đám đạo tặc đi ngang qua bắt cóc," nàng ta nở một nụ cười ác độc: "Để xem Phạm Thành còn cần ả nữa không!"
Cả đám người rầm rộ đi xa, trong sân không còn động tĩnh gì nữa.
Hoà Yến hai tay hai chân bị trói, nằm thẳng trên giường, yên lặng nhìn màn trướng.
Phải nói là giường này khá êm, màn trướng nhìn qua cũng là loại lụa là gấm vóc cầu kỳ, xem ra Phạm đại thiếu phu nhân đối xử với phạm nhân là nàng cũng khá tốt. Nàng lại bỗng cảm thán, cùng là người mà không cùng mệnh, một tòa nhà để dừng chân tùy tiện của Phạm phu nhân còn hoa lệ hơn cả căn phòng được Hoà gia dày công xây dựng.
Hơn nữa tòa nhà này suốt ngày để không, chẳng phải là rất lãng phí sao?
Nàng suy nghĩ miên man, xác nhận bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa, lại qua khoảng thời gian một chén trà mới cử động tay chân.
Tay bị trói có chút khó chịu, nhưng thủ pháp trói người này vẫn chỉ là kiểu trói bánh chưng lung tung. Nàng thử vươn tay sờ nút thắt, phải biết rằng năm xưa vào quân doanh, có hẳn mười ngày chỉ để học cách tháo nút, thắt nút. Loại nút thắt không có quy tắc này là đơn giản nhất.
Hoà Yến sờ sờ hình dạng nút thắt, xác định có thể tháo được liền đưa tay định giải khai, ai ngờ vừa định hành động thì nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân. Tiếng bước chân cực nhẹ, thính lực của nàng siêu phàm nên nghe ra được hẳn là một nam nhân, bèn dừng động tác trong tay, nghiêng đầu nhìn ra cửa.
Chẳng lẽ Đường Oanh nói trúng rồi, thật sự có hái hoa tặc?
Tiếng bước chân từng bước tới gần, Hoà Yến cũng có chút căng thẳng, sờ soạng trong tay áo hồi lâu mới chạm được vào một cành tre được vót nhọn hoắt.
Đến xưởng binh khí rèn một món ám khí thực sự quá đắt, nàng của hiện tại phải thắt lưng buộc bụng, ngay cả ám khí cũng phải tự nhặt tre về vót. Hoà Yến càng nghĩ càng thấy chua xót cho chính mình.
Tiếng bước chân kia đã đến ngay trước mặt, cửa bị đẩy ra, một người ăn mặc kiểu hộ vệ bước vào.
Hắn không ngờ Hoà Yến đang mở mắt, miệng bị một nùi giẻ nhét chặt, đang lẳng lặng nhìn hắn, làm hắn giật mình một cái, lập tức rảo bước đi tới, thì thầm bên tai Hoà Yến: "Hoà đại tiểu thư không cần sợ hãi, thiếu gia bảo tôi đến cứu người."
Hóa ra không phải đến hái hoa, mà là đến cứu mạng.
Tên hộ vệ kia lấy nùi giẻ trong miệng Hoà Yến ra, liền vác Hoà Yến lên vai, nói: "Nô tài đưa người ra ngoài trước."
Hoà Yến cực kỳ không quen với tư thế này, nó khiến nàng cảm thấy mình như thể trở thành tù binh của kẻ khác, sắp bị địch quân lôi ra chém đầu vậy.
Có điều người ta có lòng tốt mà, cũng không tiện nói gì.
Hộ vệ đưa Hoà Yến lên một chiếc xe ngựa, xe ngựa rất nhanh rời khỏi tòa nhà Phạm gia. Hoà Yến không nói một tiếng, ngược lại khiến tên hộ vệ có chút rợn người.
Hắn còn tưởng lúc vào sẽ nghe thấy Hoà Yến gào khóc ầm ĩ, dù sao Hoà đại tiểu thư cũng là một nữ nhân nhát gan yếu đuối, ai ngờ lúc vào Hoà Yến lại chẳng có việc gì. Cho dù miệng bị bịt kín, nhưng thần sắc trên mặt nàng có tò mò, có đề phòng, duy chỉ không có sợ hãi.
Hộ vệ chưa từng gặp nữ nhân nào như vậy, trong lòng mạc danh cảm thấy run rẩy. May mà xe ngựa chạy rất nhanh, khoảng một nén nhang sau thì đến nơi.
Hộ vệ đỡ Hoà Yến xuống xe ngựa.
Sắc trời đã tối đen như mực.
Sông Xuân Lai về đêm không còn vẻ náo nhiệt ban ngày, trở nên tĩnh mịch yên ắng. Đêm như thế này vốn dĩ phải có nhiều thuyền hoa du ngoạn, đàn ca múa hát, uống rượu tìm vui. Chỉ vì hôm nay trời đổ mưa phùn mịt mù, gió lạnh thấu xương nên chỉ có lác đác vài chiếc thuyền trôi trên sông, chút lửa chài leo lét khiến khung cảnh càng thêm quạnh quẽ.
Hoà Yến ngẩng đầu, những hạt mưa bụi li ti rơi trên mặt, vừa lạnh vừa ngứa. Nàng nhìn về phía xa, hỏi: "Ngươi đưa ta tới đây làm gì?"
Hộ vệ không dám nhìn mặt nàng, ôm quyền nói: "Thiếu gia đang đợi người ở chiếc thuyền phía trước, nô tài đưa người qua đó ngay đây."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










