Kinh thành nói nhỏ không nhỏ, nhưng muốn tra xét một người lại chẳng phải chuyện đơn giản.
Có điều Phạm Thành hiện giờ, thê thiếp thông phòng đều đã bị đuổi đi, gã lại chẳng dám lui tới lầu xanh kỹ viện nên cả ngày chỉ quanh quẩn ở vài nơi quen thuộc. Thế nên rất nhanh, chút tình ý mờ ám trước kia với Hoà Yến đã bị người ta tố giác trước mặt Đường Oanh.
"Thật là lẽ nào lại như vậy!" Đường Oanh dằn mạnh chén trà trong tay xuống bàn: "Lúc hắn nghị thân với ta thì đã có tư tình với ả đàn bà kia, quả thực là không coi ta ra gì! Ta đã sớm nói với ca ca và phụ thân là kẻ này không đáng tin, nay lời nói thành sấm, lại khiến ta không còn mặt mũi nào."
"Phu nhân hãy bớt giận," nha hoàn khuyên giải: "Thiếu gia hiện tại vẫn chưa dám đưa nữ tử kia về phủ, chứng tỏ vẫn còn kiêng dè. E là do nữ tử kia mê hoặc lòng người mới khiến thiếu gia phạm lỗi. Nay phu nhân và thiếu gia tân hôn chưa lâu, chớ nên vì những chuyện này mà sinh ra sóng gió, kẻo lại khiến người ngoài chỉ trích phu nhân hay ghen tuông."
"Vậy ngươi nói ta phải làm sao?" Đường Oanh giận dữ hỏi.
"Chi bằng ra tay từ chỗ nữ tử kia, chẳng qua chỉ là nữ nhi của một Thành môn Hiệu uý, còn không phải mặc cho phu nhân nắm thóp sao…"
"Ngươi nói đúng," Một lúc sau, Đường Oanh bình tĩnh lại: "Chỉ là một nữ tử hèn kém mà còn vọng tưởng gả vào Phạm gia, ngồi lên vị trí chính thất, ta sẽ đích thân đi gặp ả một lần!"
Những sóng gió xảy ra trong Phạm phủ, Hoà Yến hoàn toàn không hay biết. Nàng đang suy tính xem làm thế nào đến chỗ mộ binh điền văn thư, để bản thân cũng có thể gia nhập quân doanh và cùng đi tới Lương Châu.
Hoà Vân Sinh và Hoà Tuy chắc chắn không thể hiểu được, nên phải tìm một cái cớ thật tốt. Nếu nói bản thân muốn kiến công lập nghiệp, họ nhất định sẽ tưởng nàng điên rồi. Nếu nói là báo thù… thôi bỏ đi, vẫn là không được.
Hoà Yến trở mình, hay là viết một bức thư, giống như năm đó, nhân lúc trăng đen gió lớn không người trực tiếp bỏ nhà trốn đi? Phải biết rằng hai ngày nữa là hết hạn mộ binh rồi, nếu không nộp văn thư lên thì sẽ chẳng còn cơ hội nữa.
Đang mải suy nghĩ, Thanh Mai bưng bánh ngọt bước vào, thấy Hoà Yến lăn qua lộn lại trên giường thì giật mình kinh hãi: "Cô nương đã lăn lộn trên giường cả buổi rồi, có phải ăn nhầm thứ gì không? Nô tỳ gọi người tới khám cho cô nương nhé?"
"Không sao." Hoà Yến xua tay: "Ta chỉ là buồn chán đến phát hoảng thôi."
Phải nói là, lúc Hoà Vân Sinh ở nhà thì cảm thấy đệ ấy ồn ào, tới khi đệ ấy đến học quán rồi lại thấy buồn chán. Dù một mình luyện võ trong phủ cũng chẳng thấy hứng thú. Hoà Yến cảm thấy con người quả thực kỳ lạ, nàng làm kẻ cô độc ở Hứa gia suốt một năm trời, cả ngày lẻ loi trơ trọi, vậy mà ở Hoà gia chưa đầy một tháng đã quen với cuộc sống có Hoà Vân Sinh lải nhải bên cạnh.
Có lẽ là do Hoà Vân Sinh nói quá nhiều.
Hoà Yến bật dậy, nói: "Ta ra ngoài một lát."
"Cô nương đi đâu? Nô tỳ đi cùng người." Thanh Mai vội nói.
"Không cần đâu, ta đi lấy y phục cho Vân Sinh." Hoà Yến đáp. Cũng đã qua hai mươi ngày, xuân sam và hạ thường của Hoà Vân Sinh chắc là xong rồi, Hoà Vân Sinh tan học rất muộn, vẫn là để nàng đi lấy giúp thì hơn.
Trước khi đi, nàng liếc nhìn tờ cáo thị mộ binh trên bàn, nghĩ ngợi một chút rồi nhét nó vào trong ngực, chính bản thân cũng chẳng hiểu vì sao mình lại làm như vậy.
Rất lâu rất lâu về sau, khi Hoà Yến nhớ lại ngày hôm nay, chỉ cảm thấy vận mệnh thật huyền diệu. Kể từ khoảnh khắc nàng cầm tờ cáo thị kia lên thì bàn tay khổng lồ của số phận đã xoay vần mưa gió, một lần nữa cuốn nàng vào cuộc, trong u minh tựa hồ đã sớm có an bài.
Đã sang chiều, tiết trời rất đẹp. Hoà Yến lần theo trí nhớ tìm đến tiệm may nọ. Lão thợ may vừa thấy nàng liền cười: "Cô nương cuối cùng cũng tới, y phục đã làm xong, vị tiểu công tử kia không đến sao?"
"Đệ ấy đi học rồi." Hoà Yến cười cười, đưa nốt chỗ bạc còn lại qua: "Lão sư phụ khéo tay quá."
Xuân sam và hạ thường đều là thanh y đẹp mắt, kiểu dáng hào phóng đơn giản, chất liệu cũng thoáng khí nhẹ nhàng, mặc lên nhất định sẽ rất phiêu dật. Hoà Yến cho rằng Hoà Vân Sinh chắc chắn sẽ thích. Nàng xếp gọn hai bộ y phục bỏ vào tay nải, vừa bước ra khỏi tiệm may thì có một tỳ nữ lạ mặt tiến lên đón đầu.
"Cô nương có phải là Hoà Yến Hoà đại tiểu thư?"
Chẳng lẽ lại gặp người quen? Hoà Yến thầm than trong lòng, lúc này không có Hoà Vân Sinh bên cạnh nên chẳng ai giải thích cho nàng biết đây là ai.
"Phải." Hoà Yến cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể.
Tỳ nữ kia nghe vậy liền cười: "Phu nhân nhà nô tỳ đang ở phía trước, tình cờ gặp cô nương nên muốn mời người qua trò chuyện đôi câu."
"Phu nhân nhà ngươi?" Hoà Yến ngẫm nghĩ một lát, nàng đâu phải Hoà đại tiểu thư thực sự, nếu là chỗ quen biết cũ, gặp mặt e là sẽ lộ tẩy, bèn từ chối: "Hôm nay ta có chút bất tiện, hay là để hôm khác được không?"
Tỳ nữ lộ vẻ khó xử: "Chuyện này… Nô tỳ không làm chủ được, xin tiểu thư hãy theo nô tỳ đi gặp phu nhân một chút, sẽ không làm mất nhiều thời gian của tiểu thư đâu. Hơn nữa phu nhân đã dặn, có chuyện quan trọng muốn thương lượng với tiểu thư."
Hoà Yến đời này sợ nhất là làm khó con gái nhà người ta. Thấy tỳ nữ mặt mày ủ dột, Hoà Yến liền cảm thấy như mình gây phiền phức cho người ta, lòng mềm đi một nửa. Lại nghe có chuyện quan trọng, trong lòng lập tức thầm lo, nếu quả thực là chuyện quan trọng mà vì mình làm lỡ dở thì biết làm sao?
Do dự một lát, nàng bèn nói: "Được rồi, ta sẽ đi gặp một lần. Nhưng ta còn có việc quan trọng, không thể ở lại lâu."
"Người cứ yên tâm."
Tỳ nữ dẫn đường phía trước, Hoà Yến quan sát người hầu gái này. Nữ tử này tuy tự xưng là nô tỳ, nhìn qua là hạ nhân nhưng chất liệu y phục cực kỳ chú trọng, trang sức cũng không tầm thường, ít nhất tỳ nữ nhà thường dân tuyệt đối không có sự phô trương nhường này. Có thể là tỳ nữ của đại hộ nào đó hoặc là đại nha hoàn của phu nhân nhà phú quý. Hoà Yến cảm thấy có lẽ là cả hai.
Suy nghĩ miên man, đợi đến khi Hoà Yến nhận ra thì đã đi tới một con hẻm vắng vẻ ít người qua lại.
"Phu nhân các ngươi ở đây sao?" Nàng hỏi.
"Phu nhân chúng tôi có một tòa nhà ở đây, ngày thường rất ít khi ở." Nha hoàn cười nói: "Thỉnh thoảng dùng tiệc ở tửu lầu gần đây thấy mệt thì ghé qua nghỉ ngơi chút đỉnh."
Ồ, quả nhiên là đại gia, chỗ dừng chân cũng là sản nghiệp của mình. Hoà Yến thầm tặc lưỡi, nếu Hoà Vân Sinh nghe được thì chắc lại hâm mộ ghen tị hận hồi lâu.
"Ngươi chính là Hoà Yến?"
Bộ dạng này xem ra không giống bạn cũ gặp gỡ uống trà hàn huyên rồi.
"Ta phải, phu nhân là…"
"Ta là đích trưởng nữ của Đường gia - Thừa Vụ Lang đương triều, thê tử của Phạm Thành." Vị phu nhân kia cười lạnh một tiếng, hung hăng đáp.
Hoà Yến trong nháy mắt bừng tỉnh đại ngộ, lại nhìn đám nha hoàn bà tử hùng hổ xung quanh, trong lòng thầm than một tiếng.
Vị phu nhân này dường như đã hiểu lầm gì đó.
Nàng rốt cuộc đã tạo nghiệp chướng gì mà lại đầu thai vào thân xác một cô nương có món nợ đào hoa thối nát thế này cơ chứ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)