Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 22: Tư Tình

Cài Đặt

Chương 22: Tư Tình

Thân thủ kỹ năng đều khắc sâu trong đầu nàng, nhưng cơ thể này thực sự rất yếu ớt. Chỉ cần va chạm nhẹ một chút là vết bầm tím hiện lên vô cùng rõ ràng. Hơn nữa sức lực cũng không lớn lắm, tuy rằng dưới sự cố ý luyện tập của Hoà Yến đã tốt hơn nhiều nhưng so với trước kia thì vẫn còn kém quá xa.

Với thân thể như thế này mà ra chiến trường thì không ổn chút nào. Hoà Yến thầm thở dài trong lòng rồi đặt cành cây xuống.

"Cô nương, cô nương," Thanh Mai chạy chậm vào: "Bên ngoài lại có người mang đồ đến."

Hoà Yến nhíu mày: "Sao lại tới nữa?"

"Nô tỳ cũng không biết, bọn họ để đồ xuống rồi đi ngay." Thanh Mai cực kỳ khó xử: "Cô nương, bây giờ phải làm sao? Thiếu gia đi học về nhìn thấy mấy thì này thì chắc chắn sẽ lại tức giận."

Người tới đưa đồ không phải ai khác, chính là hạ nhân của Phạm gia. Kể từ hôm nhìn thấy Hoà Yến ở tiệm may, Phạm Thành cứ cách ba bữa lại sai người đưa đồ tới. Không phải son phấn thì là gấm vóc trang sức hoặc là thuốc thang tẩm bổ.

Lần nào Hoà Yến cũng bảo hạ nhân Phạm gia mang về, nhưng Hoà Vân Sinh bắt gặp mấy lần liền nổi trận lôi đình, lải nhải mãi trong phòng nàng, khiến tai Hoà Yến sắp mọc vết chai luôn rồi. Cũng chính vì vậy mà Hoà Yến suốt thời gian qua chẳng hề ra khỏi cửa, lỡ đâu lại đụng phải Phạm Thành, hắn lại tới dây dưa một hồi thì chỉ sợ Hoà Vân Sinh sẽ đến lật tung nóc nhà Phạm gia lên mất.

Hôm nay bọn họ làm càng quá đáng hơn, thế mà lại để đồ xuống rồi đi, ý này là gì? Khẳng định nàng chắc chắn sẽ nhận sao?

Hoà Yến nói: "Vứt đồ ra ngoài đi."

"Nhưng mà," Thanh Mai khó xử nói: "Đều là gấm vóc trang sức quý giá, ném ra ngoài… không tốt lắm đâu."

Hoà Yến lập tức cảm thấy đau đầu.

Trời xanh chứng giám, kiếp trước nàng sống như một nam tử, chưa từng gặp phải kẻ theo đuổi dai dẳng như vậy. Dù cho sau này khôi phục thân phận nữ nhi trở về Hoà gia và đính hôn cùng Hứa Chi Hằng, nhưng Hứa Chi Hằng chưa bao giờ vượt quá khuôn phép, thậm chí còn có chút xa cách nhạt nhòa với nàng chứ đừng nói đến sự lấy lòng nồng nhiệt thế này, cô nương nhà người ta phải ứng phó với cảnh tượng này ra sao, nàng cũng không biết.

Đồ quý giá như vậy, nếu ném đi, lỡ Phạm gia không nhận nợ thì làm sao?

Hoà Yến thở dài, nói: "Vậy để ta đích thân mang trả lại cho bọn họ."

Thanh Mai trừng lớn mắt: "Cô nương muốn đến cửa Phạm gia sao?"

"Nếu không thì còn cách nào hay hơn?" Hoà Yến nói: "Ngươi cũng thu dọn một chút, cùng đi nhé?"

"Nô tỳ cũng phải đi cùng ạ?" Thanh Mai co rụt người lại.

"Đương nhiên." Hoà Yến kỳ quái nhìn nàng ấy: "Ta không nhớ đường đến Phạm gia."

Nàng không phải là Hoà đại tiểu thư thực sự, ngay cả cửa Phạm gia hướng về phía nào cũng không biết, đương nhiên cần tìm người dẫn đường. Có điều nhìn dáng vẻ sợ hãi của Thanh Mai, hiển nhiên lần trước đến Phạm gia, tình cảnh không mấy tốt đẹp.

Thanh Mai quả thực lo lắng. Nàng ấy còn nhớ lần trước tới Phạm gia, Hoà Yến đỏ hoe đôi mắt suýt chút nữa đâm đầu chết trước cửa nhà họ Phạm. Khi đó vị ma ma kia của Phạm gia lại hất mắt lên nhìn bọn họ nói cái gì mà: "Người phải biết thân phận của mình, đừng lúc nào cũng mơ tưởng trèo cao, đừng cứ nhìn chằm chằm vào những thứ không thể với tới, đỡ phải ngã đau khiến người ta chê cười."

Lời trong lời ngoài châm chọc thật sự chói tai, cuối cùng Hoà Yến thở không ra hơi, tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ. Hoà Tuy mời đại phu về khám, đại phu nói đây là phận nộ công tâm, đều là tâm bệnh. Lúc ấy tất cả mọi người đều cho rằng Hoà Yến trải qua cú sốc này, tất nhiên sẽ không gượng dậy nổi, cũng chẳng biết sau này sống tiếp thế nào. Không ngờ sau khi tỉnh lại, cô nương nhà mình lại như biến thành một người khác, chẳng hề nhắc tới Phạm Thành nửa lời.

Dù cho bây giờ có nhắc tới thì khi Phạm Thành sấn sổ tới dây dưa, nàng cũng giữ thái độ muốn cắt đứt sạch sẽ rõ ràng.

Thanh Mai cảm thấy có chút an ủi, lại có chút lo lắng, Hoà Yến vỗ vỗ vai, an ủi nàng ấy: "Yên tâm đi, sẽ không ai bắt nạt ngươi đâu."

Thanh Mai bỗng nhiên cảm thấy an tâm hẳn.

Hai người cùng nhau ra cửa, nơi ở của Phạm gia cách Hoà gia rất xa, đi hồi lâu mới tới nơi. Thanh Mai chỉ vào cánh cổng lớn màu đỏ son của một ngôi trạch viện nói: "Đây chính là Phạm gia."

Hoà Yến ngẫm nghĩ một chút rồi bảo: "Ta không tiện qua đó, ngươi xách những thứ này giao cho tên lính gác cổng kia, cứ nói là Phạm công tử dặn dò đưa tới, nhất định phải giao tận tay Phạm công tử."

Thanh Mai gật đầu: "Nô tỳ biết rồi."

Hoà Yến bèn nấp sau cây cột bên đường, nhìn Thanh Mai đi đến bên cạnh hộ vệ gác cổng, nói vài câu với tên hộ vệ đó rồi giao chiếc giỏ đựng lễ vật cho hắn. Xong xuôi Thanh Mai mới quay lại bên cạnh nàng, cười tươi roi rói nói: "Nô tỳ nói xong rồi!"

"Làm tốt lắm," Hoà Yến nói: "Về thôi."

Trong phòng chính của Phạm gia, bởi vì mới tân hôn không lâu nên bài trí trong phòng vẫn còn đỏ rực không khí vui mừng. Phạm Đại thiếu phu nhân Đường Oanh là đích trưởng nữ của Thừa Vụ Lang, từ nhỏ đã được nuông chiều mà lớn lên nên tính tình vô cùng kiêu căng và hống hách. Nhờ quan hệ của Đường đại nhân, thế nên người nhà họ Phạm đều phải cưng chiều và nhường nhịn nàng ta. Nay nàng ta mới gả vào Phạm gia mấy tháng đã trở thành người quản sự của đại phòng Phạm gia, trong trong ngoài ngoài đều là người của nàng ta.

Gã sai vặt gõ cửa bên ngoài.

"Vào đi." Đường Oanh ngồi trên giường êm, đang ngắm nhìn mặt thêu vừa làm xong.

Gã sai vặt sau khi vào, trước tiên quỳ xuống dập đầu với Đường Oanh rồi mới nói: "Đại thiếu phu nhân, vừa rồi bên ngoài có một nha hoàn tới, gửi một cái giỏ vào, nói là muốn giao cho thiếu gia."

Đường Oanh nghe vậy, động tác khựng lại, nhìn về phía Gã sai vặt: "Nha hoàn? Giỏ gì, mang qua đây ta xem."

Gã sai vặt xách chiếc giỏ kia lên phía trước.

Đường Oanh chộp lấy lục lọi vài cái, thấy toàn là vải vóc gấm lụa, son phấn mà nữ tử hay dùng, lập tức giận tím mặt: "Cái gì đây?"

Gã sai vặt ấp úng không dám nói lời nào.

Tỳ nữ thân cận bên cạnh nói: "Đây đều là đồ nữ tử dùng, Đại thiếu phu nhân, thiếu gia bình thường không dùng những thứ này, chắc chắn là…"

"Chắc chắn là hắn muốn hiến ân cần nhưng bị người ta trả về!" Đường Oanh mạnh mẽ đứng dậy, gạt phăng chén sứ trên bàn xuống, đồ sứ vỡ tan tành "loảng xoảng", cũng không dữ tợn bằng vẻ mặt của nàng ta: "Phạm Thành… cái tên khốn kiếp này!"

"Đại thiếu phu nhân, việc cấp bách bây giờ không phải là truy cứu thiếu gia, ngàn vạn lần đừng bứt dây động rừng…" Tỳ nữ thân cận nhắc nhở.

Đường Oanh bình tĩnh lại đôi chút mới nói: "Nói không sai, làm gì có đạo lý ngàn ngày phòng trộm. Nếu là con nhà lành thì làm sao có thể cấu kết với Phạm Thành. Ta thấy tiện nhân kia chẳng qua là lạt mềm buộc chặt, đáng hận!"

Nàng ta dặn dò tên gã sai vặt đang cúi đầu không nói kia: "Mấy ngày nay, ngươi hãy đi theo Phạm Thành, xem rốt cuộc hắn đã đi những đâu, gặp gỡ những ai. Ta ngược lại muốn xem xem, là thứ hồ ly tinh nào đã mê hoặc tâm trí hắn. Đợi ta tìm được tiện nhân kia… ta nhất định phải khiến đôi cẩu nam nữ này trả giá đắt!"

Gã sai vặt gật đầu vâng dạ rồi lui ra ngoài.

Nha hoàn kia lại ân cần khuyên bảo: "Đại thiếu phu nhân, mấy ngày này người ngàn vạn lần đừng để lộ ra ngoài, tránh cho thiếu gia phát hiện manh mối mà giấu nhẹm ả kia đi."

"Ta biết." Đường Oanh ngấm ngầm siết chặt nắm tay: "Trước kia những thị thiếp nhân tình của hắn, ta chẳng qua chỉ đuổi đi mà thôi. Nhưng nay nhìn bộ dạng này của hắn, thật quá mức ngông cuồng, không hề coi chính thê là ta ra gì."

"Đã như vậy thì đừng trách ta ra tay vô tình!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc