Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trên đường trở về, Hoà Vân Sinh cứ quan sát sắc mặt của Hoà Yến mãi.
"Tỷ sẽ không qua lại với tên họ Phạm kia nữa chứ?" Hoà Vân Sinh xác định lại lần nữa.
"Tỷ đảm bảo với đệ, tỷ vĩnh viễn sẽ không qua lại với hắn." Hoà Yến nói: "Được chưa nào?"
Hoà Vân Sinh thấy thái độ của nàng kiên quyết, lúc này mới hơi yên tâm.
Cũng không biết Hoà Vân Sinh bị làm sao mà cứ lải nhải suốt dọc đường, còn giống ma ma hơn cả ma ma.
"Không phải là đệ không tin tỷ mà thật sự là tên họ Phạm kia quá xảo quyệt và quen thói dối trá." Hoà Vân Sinh vẫn tự mình nói không ngừng: "Loại nam tử đó có gì tốt, lúc trước tỷ coi trọng hắn đúng là mù mắt rồi. Theo đệ thấy, Phong Vân tướng quân mới là người thực sự đáng để người ta ngưỡng mộ..."
Hoà Yến đang nghe Hoà Vân Sinh nói, tai trái vào tai phải ra, nghe vậy thì khựng lại, cắt ngang tràng giang đại hải của hắn: "Chuyện này thì có liên quan gì đến Tiêu Giác?"
"Chẳng lẽ Tiêu nhị công tử dung mạo không đẹp sao?" Hoà Vân Sinh hỏi.
Phong thái tuấn tú, thế gian vô song, quả thực không bới ra được điểm nào không tốt.
"Ừm... đẹp."
"Vậy gia cảnh của ngài ấy thế nào?"
Tiêu gia là thế gia võ tướng, Tiêu tướng quân Tiêu Trọng Võ từng phò tá Tiên đế đánh hạ giang sơn vạn dặm và là ái tướng của Tiên đế. Phu nhân tướng quân là cháu gái nhà mẹ đẻ của Thái hậu, Tiêu đại công tử Tiêu Cảnh tuổi còn trẻ đã là Phụng Nghị đại phu. Tiêu nhị công tử Tiêu Giác quan vị lại càng cao, hiện nay đã là Hữu quân Đô đốc, Phong Vân tướng quân thanh danh lẫy lừng.
"Giàu sang tột bậc."
"Văn thao vũ lược của bản thân ngài ấy thì sao?"
"... Vạn người có một, siêu phàm tuyệt luân."
"Vậy chẳng phải là được rồi sao," Hoà Vân Sinh đưa ra một kết luận: "Một nam tử dung mạo đẹp đẽ, gia thế quyền quý, xuất chúng bất phàm như vậy, chẳng lẽ không đáng để người ta ngưỡng mộ ư? Nếu đệ là nữ tử thì cả đời này đệ chỉ ngưỡng mộ một mình ngài ấy thôi!"
Hoà Yến: "... Đệ câm miệng lại đi."
Tiêu Giác dẫu có ngàn vạn điểm tốt, nhưng cái tính nết lạnh lùng chọc tức người ta mà không đền mạng kia, quả thực khiến người ta không dám khen tặng. Hơn nữa nữ tử ngưỡng mộ hắn nhiều vô kể, e rằng ở Đại Nguỵ chẳng có nữ tử nào là không ngưỡng mộ hắn. Hắn có nhìn ai thêm một cái chưa? Chưa từng. Người này nội tâm cực kỳ kiêu ngạo, mắt nhìn cao cũng như tướng mạo của hắn vậy, e là chẳng có ai lọt được vào mắt hắn. Để ý tới nàng ư? Còn lâu.
Cũng không biết cô nương mà sau này hắn chọn sẽ là tuyệt đại giai nhân dung mạo diễm lệ, chim sa cá lặn đến nhường nào.
Hoà Yến thế mà lại cảm thấy rất mong chờ.
Đúng lúc này, Hoà Vân Sinh đột nhiên dừng bước, nói: "Đằng kia đang làm gì vậy?"
Trên vách đá bên đường cách đó không xa có dán một thứ giống như cáo thị, rất nhiều người đang vây quanh phía trước. Hoà Yến cùng Hoà Vân Sinh đi vài bước tới gần, đợi khi nhìn rõ nội dung viết trên đó mới hiểu ra: "Hoá ra là văn kiện tuyển binh."
"Không phải đã rất lâu không tuyển binh rồi sao? Sao lại đột nhiên tuyển binh?" Hoà Vân Sinh nghi hoặc.
Hoà Yến lại thấu hiểu, nàng cùng Tiêu Giác đã mất vài năm thời gian mới dẹp yên được bạo loạn Tây Khương và Nam Man, nhưng lại lơ là nước láng giềng Ô Thác. Người Ô Thác nhân mấy năm nay phát triển lớn mạnh, sớm đã không giấu được dã tâm bừng bừng. Sau khi nàng gả vào Hứa thị, vẫn luôn chú ý tới cửa ải Tây Bắc, lần tuyển binh này, có lẽ là muốn tới Lương Châu trấn thủ, rèn luyện tân binh.
Hoà Vân Sinh nhìn một hồi, bỗng nhiên xé một tờ cáo thị tuyển binh trên tường nhét vào trong ngực.
Hoà Yến ngạc nhiên nói: "Đệ làm cái gì vậy?"
"... Không làm gì cả, chỉ là muốn giữ làm kỷ niệm thôi." Hoà Vân Sinh ấp úng nói: "Đáng tiếc hiện giờ đệ vẫn chưa thể ra trận giết địch. Nếu đệ lớn hơn một chút, võ công cao hơn một chút thì đệ cũng muốn đi đầu quân."
Hoà Yến nghe vậy thì cười: "Đầu quân không phải là chuyện đơn giản đâu, phải chịu đủ nỗi khổ gió cát, còn phải liên tục nhìn người bên cạnh hy sinh. Trên chiến trường càng phải chuẩn bị sẵn sàng ngã xuống bất cứ lúc nào, đệ đến cá còn không dám giết... thì làm sao giết người?"
Hoà Vân Sinh bị chặn họng đến mức không nói nên lời, hồi lâu mới bảo: "Nói cứ như tỷ đã từng đi rồi không bằng."
Hoà Yến cùng hắn đi về nhà, chỉ cúi đầu cười cười.
Nàng đương nhiên đã từng đi, nhắc tới thì khi đó nàng cũng trạc tuổi Hoà Vân Sinh bây giờ.
Quân phủ Việt khi ấy đang tuyển binh đi tới Mạc Huyện. Nàng lại cãi nhau một trận rất lớn với Hoà Nguyên Thịnh, bèn lén cuộn chút bạc và quần áo trong đêm, mang theo mặt nạ tùy thân đi đầu quân.
Dùng chính là tên của Hoà Như Phi.
Chẳng ai ngờ được Hoà Như Phi sẽ đi đầu quân, người nhà họ Hoà cũng không ngờ tới. Mãi cho đến khi Hoà Yến đánh thắng trận đầu tiên, được thăng quan, nhận ban thưởng thì chuyện này mới truyền tới tai người nhà họ Hoà.
Mà những ngày tháng đầu quân, Hoà Yến sống cũng chẳng thuận lợi như người khác nghĩ. Mười mấy tuổi đầu, lại là một cô nương, vừa phải đề phòng bị vạch trần thân phận, lại còn phải so tài đọ sức với những nam tử sức lực lớn hơn mình. Trên chiến trường lại càng không được khóc không được than. Thường xuyên bị tướng lĩnh mắng, có đôi khi bị cướp mất quân công cũng chẳng thể nói gì, còn phải tươi cười rót trà cho cấp trên.
Hoà Yến cảm thấy, trước khi đầu quân, nàng vẫn được coi là một cô nương ít nói, mộc mạc, có tâm sự gì cũng giấu trong lòng, sau khi đầu quân nàng mới thực sự học được cách trưởng thành.
Thanh Mai đã lui ra ngoài từ sớm, tờ cáo thị mà Hoà Vân Sinh xé xuống vẫn đặt trên bàn. Dưới ngọn đèn dầu, trang giấy mỏng manh lại đè nặng lên trái tim Hoà Yến.
Bận rộn chuyện của Hoà gia lâu như vậy, bây giờ bạc đã có, Hoà Vân Sinh cũng đã tìm được học quán, nàng cũng nên tính toán cho bản thân mình. Làm thế nào để tiếp cận Hoà Như Phi đây là một vấn đề. Nàng của hiện tại không quyền không thế, chỉ là tiểu dân thấp cổ bé họng nên lời nói ra sẽ chẳng ai nghe.
Kiếp trước khi nàng làm Hoà Như Phi, làm Đại thiếu phu nhân chỉ biết múa gươm giáo, âm mưu dương mưu một mực không biết. Giờ đây dù có sống lại một đời thì cũng không làm nổi mấy chuyện bẩn thỉu nham hiểm đó.
Nàng có cái gì? Nàng chỉ có cái mạng này. Nàng biết cái gì? Nàng chỉ biết ra trận giết địch.
Nhưng hiện tại nàng có thể làm gì?
Ánh mắt Hoà Yến rơi trên tờ cáo thị tuyển binh, mấy dòng chữ ngắn ngủi lại khiến lòng nàng trào dâng mạnh mẽ, dường như lại quay về năm mười lăm tuổi ấy, nàng ôm bạc và tay nải, nhân lúc trời tối chạy tới lều trại tuyển binh, viết xuống tên của mình. Từ đó về sau, bắt đầu cuộc đời nhung mã của nàng.
Tất cả đều phải bắt đầu lại từ đầu sao.
Đây là con đường tồi tệ nhất, cũng là biện pháp tốt nhất.
Nàng muốn dùng cái tên Hoà Yến này để làm lại từ đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)