Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 20: Không Gặp

Cài Đặt

Chương 20: Không Gặp

Hoà Vân Sinh chắn ngang trước mặt Hoà Yến.

Phạm Thành có chút kinh ngạc.

Cặp tỷ đệ Hoà Yến và Hoà Vân Sinh này xưa nay tình cảm không tốt, chuyện này hắn ta biết rõ. Quen biết Hoà Yến lâu như vậy, hầu như chưa từng thấy nàng và Hoà Vân Sinh xuất hiện cùng một chỗ. Cho dù có tình cờ bắt gặp một lần thì cũng là đang cãi nhau.

Thế nhưng nhìn dáng vẻ của Hoà Vân Sinh lúc này lại chẳng giống đang cãi nhau chút nào, trái lại còn giống như đang bảo vệ Hoà Yến. Trong chuyện này, liệu có điều gì uẩn khúc mà người ngoài không biết hay chăng?

Hắn ta lại chuyển mắt nhìn sang Hoà Yến, thiếu nữ nhìn chằm chằm hắn ta, đôi mắt trong veo, tràn đầy sự thẳng thắn, chẳng có bao nhiêu tình ý, trông cũng không giống như còn vương vấn tình cũ với hắn ta.

Phạm Thành lại bước lên một bước, vừa quan tâm lại vừa lo lắng hỏi: "Ta nghe nói những ngày trước nàng bị bệnh nặng một trận, không biết thân thể đã khỏe chưa... Có cần ta sai người mua chút thuốc bổ đưa đến nhà nàng không? Nàng thích cái gì? Ta thấy hình như nàng gầy đi một chút rồi đấy, thực sự ta không thấy yên lòng cho lắm."

Nam tử này dung mạo cũng tạm được, ăn mặc phú quý lại ân cần như thế, nếu thực sự là Hoà đại cô nương ở đây thì e rằng sớm đã bị hắn ta làm cho cảm động đến rối tinh rối mù.

Hoà Yến còn chưa kịp nói chuyện, Hoà Vân Sinh chỉ sợ nàng bị Phạm Thành dùng ba tấc lưỡi làm lay động, liền nhanh nhảu nói: "Đừng nghe hắn nói hươu nói vượn! Tỷ đừng quên rốt cuộc là ai hại tỷ ốm nặng một trận, những lời bọn họ nói trước cửa Phạm gia tỷ quên rồi sao! Kẻ này chính là một tên lừa đảo!"

Chuyện này Hoà Yến trước đó đã nghe Hoà Vân Sinh kể rồi. Hoà đại cô nương biết được người trong lòng cưới vợ, bèn chạy tới muốn đòi một lời giải thích, kết quả bị hạ nhân Phạm gia đuổi ra khỏi cửa, ngay cả mặt Phạm Thành cũng không gặp được nên mới vạn niệm câu tro, ốm liệt giường không dậy nổi.

Phạm Thành nghe vậy, trong lòng thầm hận Hoà Vân Sinh nhiều chuyện, nhưng ngoài mặt lại càng thêm bi thương: "A Hoà, lệnh phụ mẫu, lời bà mối, mối hôn sự này là phụ mẫu ta định ra nên ta không có quyền lựa chọn. Chỉ là tâm ý của ta đối với nàng, nàng phải hiểu rõ, hà tất phải nghe người ngoài châm ngòi ly gián?"

"Ngươi nói ai là người ngoài?" Hoà Vân Sinh giận dữ: "Ta là đệ đệ ruột của tỷ ấy! Ngươi với tỷ ấy có quan hệ gì chứ? Đừng hòng chiếm tiện nghi!"

Hoà Yến vỗ vỗ vai Hoà Vân Sinh, ra hiệu cho Hoà Vân Sinh bình tĩnh lại. Nàng quay sang nhìn Phạm Thành, hành lễ nói: "Đa tạ Phạm công tử quan tâm, tiểu nữ thân thể đã không còn gì đáng ngại, những ngày trước cũng chỉ là ngẫu nhiên nhiễm phong hàn, xá đệ còn nhỏ tuổi nên nói năng lung tung mà thôi."

Phạm Thành không ngờ nàng sẽ nói như vậy, ngẩn ra một lúc không biết mở miệng thế nào.

"Chuyện quá khứ đã hóa thành mây khói, Phạm công tử nay đã cưới vợ lập gia đình, tiểu nữ thực sự không nên qua lại quá gần với công tử, kẻo lại khiến tôn phu nhân đau lòng. Sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng, đường ai nấy đi, đừng gặp lại nhau nữa thì hơn."

Hoà Yến tự cảm thấy những lời này nói ra rất tinh tế, cũng không làm tổn hại đến mặt mũi của vị Phạm công tử này. Lại nhìn Hoà Vân Sinh, đối với những lời này của nàng dường như cũng rất hài lòng, giống như con gà chọi vừa thắng trận, cực kỳ đắc ý nhìn về phía Phạm Thành.

Phạm Thành tỉ mỉ quan sát Hoà Yến.

Nhắc tới cũng tình cờ, hắn và Hoà Yến gặp nhau hoàn toàn là ngẫu nhiên. Chỉ là lúc đi đạp thanh, nàng bị trẹo chân, Phạm Thành liền thương hương tiếc ngọc mời người chở nàng một đoạn.

Công bằng mà nói, Hoà Yến sinh ra cũng khá xinh đẹp, nhưng chưa đến mức tuyệt sắc. Những công tử nhà giàu như bọn họ, loại phụ nữ nào mà chưa từng gặp qua. Hoà Yến chẳng qua cũng chỉ nhắm trúng gia thế bối cảnh của hắn ta, muốn sống cuộc sống nhung lụa ngọc ngà. Miếng mỡ dâng đến tận miệng, tội gì không ăn, một nữ nhân có nhan sắc khá, thân gia trong sạch, Phạm Thành nghĩ bụng, nạp nàng vào làm thiếp cũng không tệ.

Ai ngờ Hoà Yến tâm cao khí ngạo, lại nhắm thẳng vào vị trí chính thê của Phạm Thành hắn.

Hắn ta sao có thể cưới con gái của một Thành môn Hiệu úy? Hoà Yến đúng là si tâm vọng tưởng, nhưng để lừa nàng tới tay, Phạm Thành cũng dỗ dành, tặng vài món son phấn trang sức rẻ tiền là có thể khiến nàng vui vẻ ra mặt.

Nào ngờ có một ngày Hoà Yến biết tin hắn ta sắp lấy vợ, thế mà lại dám chạy đến Phạm phủ làm loạn một trận. Chính thê hắn cưới là đích trưởng nữ của Thừa Vụ Lang, nếu để Thừa Vụ Lang biết chuyện, chưa biết chừng sẽ hủy bỏ hôn sự này. Thế là Phạm Thành sai hạ nhân trong nhà đuổi Hoà Yến đi.

Nghe nói Hoà Yến lúc đó vô cùng đau khổ, suýt chút nữa tự vẫn trước cửa, Phạm Thành mới lười quan tâm. Sau đó hắn ta thành thân thuận lợi cưới kiều thê vào lòng.

Tân hôn yến nhĩ qua đi, bệnh cũ của Phạm Thành lại tái phát. Nhưng vị phu nhân mới cưới này của hắn ta tính tình chua ngoa dữ dằn, quản hắn ta rất chặt, hắn ta không đi được lầu xanh kỹ viện, ngay cả tiểu thiếp cũng bị đuổi đi mấy người. Lúc này, Phạm Thành lại nhớ nhung sự yểu điệu của Hoà Yến.

Tính tình của Hoà Yến khác với vị phu nhân bưu hãn của hắn ta, yêu kiều đến mức có thể vắt ra nước, tuy thỉnh thoảng cũng giở chút tính khí nhỏ nhen nhưng nhìn cũng đáng yêu. Phạm Thành sai người đi nghe ngóng tin tức của Hoà Yến, liền biết sau khi Hoà Yến rời khỏi Phạm phủ đã ốm nặng một trận, sau khi tỉnh lại thì không thường xuyên ra ngoài một mình nữa, thi thoảng cùng đệ đệ đi bán bánh đại nại đối diện Tuý Ngọc Lâu.

Không ngờ hôm nay lại đụng mặt ở đây.

Hoà Yến dường như đã khác xưa rồi.

Thần sắc nàng nhìn hắn ta không còn vẻ nịnh nọt và lả lướt như trước kia, sự thẳng thắn khiến người ta kinh ngạc. Vẫn là mày mắt ấy, nhưng lại có thêm vài phần sinh khí bừng bừng, dường như còn có chút anh khí mà trước đây không có. Chính chút anh khí này khiến dung nhan xinh đẹp của nàng trở nên khác biệt lạ thường, thậm chí nụ cười lịch sự nơi khóe môi kia cũng khiến người ta không nỡ rời mắt.

Ngược lại có mấy phần ý tứ thoát thai hoán cốt.

“Quả nhiên là nàng vẫn còn giận ta." Phạm Thành ảm đạm nói.

Hắn ta chắc chắn Hoà Yến vẫn còn tình ý với mình, trước kia thích mình như vậy, làm sao một sớm một chiều buông bỏ được? Chỉ cần giống như trước kia bồi lễ xin lỗi, tặng nàng chút quà cáp, nàng sẽ tha thứ cho mình thôi. Loại phụ nữ này ấy mà, nói vài câu mật ngọt, chỉ tay lên trời thề thốt là sẽ một lòng một dạ với mình ngay.

Hoà Yến không biết trong lòng Phạm Thành đang nghĩ cái gì, nàng đã nói đủ rõ ràng rồi, sao Phạm Thành cứ như nghe không hiểu vậy? Nàng bèn quay đầu lại hỏi lão thợ may: "Đã đo xong kích thước chưa ạ?"

Lão thợ may gật đầu xác nhận.

"Ai thích làm đẹp hả?" Hoà Vân Sinh thẹn quá hóa giận.

Lão thợ may cười mà không nói, gật đầu đồng ý.

Hoà Yến và Hoà Vân Sinh bước ra khỏi tiệm may, chỉ khẽ gật đầu với Phạm Thành rồi không nói thêm gì nữa.

Phạm Thành còn muốn nói gì đó, nhưng thiếu nữ kia đã dứt khoát rời đi, ngược lại là Hoà Vân Sinh quay đầu lại, lén lút vung nắm đấm về phía hắn ta, ánh mắt tràn đầy cảnh cáo.

"Hừ." Phạm Thành cười lạnh một tiếng.

"Công tử, Hoà đại tiểu thư lần này đối với ngài..." Gã sai vặt bất bình thay.

"Không sao." Phạm Thành phất tay: "Đàn bà ấy mà, giở chút tính khí thôi."

Hoà Yến của ngày hôm nay quả thực rất khác so với quá khứ, dáng vẻ cự tuyệt người ngàn dặm kia thực sự khiến người ta ngứa ngáy trong lòng. Phạm Thành bỗng nhiên nghĩ đến việc hắn ta đã tốn nhiều thời gian cho Hoà Yến như vậy, nhưng trên thực tế lại chưa chiếm được chút hời nào.

Sao có thể để vịt đã đến miệng còn bay mất? Đã tình cờ gặp nhau ở đây hôm nay, vậy thì ngại gì không nối lại tiền duyên, cùng nhau tạo nên chuyện tốt?

Phạm Thành nở một nụ cười tính trước trong lòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc