Sang ngày hôm sau, trời bắt đầu đổ mưa.
Hòa Yến bảo Hòa Vân Sinh cầm chút tiền đi mời thợ về tu sửa lại mái nhà đã dột nát, bởi lẽ xuân đã gần tàn, hạ lại sắp sang. Nước mưa sẽ chỉ ngày một nhiều thêm mà trong căn nhà của Hòa gia duy chỉ có mái nhà trong phòng nàng là còn lành lặn. Trong phòng của Hòa Tuy và Hòa Vân Sinh đều phải đặt chậu đồng để hứng những giọt nước tí tách rơi xuống, bước vào phòng trông chẳng khác nào nơi bán chậu.
Mái nhà rất nhanh đã được sửa xong, dùng loại ngói xanh vô cùng chắc chắn. Hòa Yến lại tính toán thay mới chăn đệm và gối trong phòng, bởi những thứ cũ kỹ kia rách đến độ bông cũng muốn lòi cả ra ngoài.
Hòa Vân Sinh bước vào phòng nàng, nói: "Hòa Yến, tỷ xem cái này đi!"
Hòa Yến cảm thấy khó hiểu, lại thấy Hòa Vân Sinh móc từ trong ngực áo ra một tờ giấy, nói với nàng: "Hôm qua đệ đã ghi chép lại những học quán tạm ổn trong Kinh thành, hay là hôm nay chúng ta cùng đi xem thử?"
"Bây giờ sao?" Hòa Yến hỏi: "Đệ muốn ta đi cùng đệ à?"
Trên mặt Hòa Vân Sinh lộ ra chút vẻ thẹn quá hóa giận vì bị vạch trần tâm tư, hắn quay lưng đi: "Đệ chỉ nói cho tỷ biết một tiếng thôi!"
"Ồ, được rồi, ta đi cùng đệ." Hòa Yến đáp.
Tính tình thiếu niên này tuy hay hờn dỗi nhưng cũng coi như đáng yêu, không có tâm địa xấu xa gì. Đợi khi Hòa Yến bước ra sân, nhìn thấy con ngựa hôm qua Tiêu Giác tặng cho Hòa Vân Sinh đang co ro trong góc, Hòa Vân Sinh còn dựng cho nó một cái chuồng ngựa đơn sơ.
Hòa gia nghèo khó, không nuôi nổi ngựa, trong sân trước giờ chỉ nuôi gà vịt, lúc này lại lù lù xuất hiện một con vật khổng lồ, quả thực kỳ quái không nói nên lời. Con ngựa kia đang cúi đầu ăn cỏ, cỏ khô được lau chùi sạch sẽ, xếp ngay ngắn chỉnh tề, nhìn qua là biết tác phẩm của Hòa Vân Sinh.
Thấy Hòa Yến quan sát con ngựa, Hòa Vân Sinh liền kiêu ngạo nói: "Hương Hương rất xinh đẹp!"
Đã bảo Hòa Vân Sinh phải đọc sách nhiều vào mà hắn cứ không nghe. Một người kén chọn như Tiêu Giác, nếu biết con ngựa mình thuận tay tặng đi lại bị Hòa Vân Sinh đặt cho cái tên như thế thì nhất định sẽ coi đây là nỗi sỉ nhục to lớn nhất trong cuộc đời tặng ngựa của mình.
Hòa Vân Sinh không cảm thấy có vấn đề gì, dù cố gắng che giấu nhưng vẫn không kìm được niềm vui sướng mà Hòa Yến cũng lười quản hắn.
Trước đây Hòa gia không có ngựa, đương nhiên lại càng không có xe ngựa. Do đó Hòa Yến và Hòa Vân Sinh đều phải che ô đi bộ trên phố. Hòa Tuy sáng sớm tinh mơ đã tới giáo trường. Sáng nay ngủ dậy Hòa Yến đã soi gương, vết bầm tím nơi khóe miệng từ đêm hôm trước đã tan đi, gần như không nhìn ra được nữa nên nàng cũng không đeo khăn che mặt mà trực tiếp ra ngoài.
Trực tiếp ra ngoài cũng không phải không có cái lợi, hiện giờ thân phận của nàng đã khác, chẳng còn gì phải kiêng dè nên có thể quan sát kỹ lưỡng phong tình của Kinh thành. Trên giấy của Hòa Vân Sinh viết tổng cộng bốn cái học quán, đều là những nơi được giữ lại sau khi đã lựa chọn kỹ càng. Hòa Yến xem qua một chút, phát hiện phần lớn đều thiên về võ học.
Như vậy cũng tốt, nhìn dáng vẻ của Hòa Vân Sinh thì dường như hắn cũng không định đi theo con đường quan văn. Đương nhiên, với người có thể đặt tên cho ngựa là "Hương Hương" thì quả thực hắn cũng không phải là người có tố chất văn chương.
Hai người vừa đi vừa dừng, vừa mua sắm vừa ăn uống, chỉ mất một ngày đã xem hết cả bốn học quán. Hòa Vân Sinh bàn bạc với Hòa Yến, quyết định chọn một học quán gần nhà nhất. Học quán này có nhiều tiên sinh dạy võ, bài vở cũng được sắp xếp rất hợp lý. Hòa Vân Sinh ngày thường sau khi tan học còn có thể đến giáo trường luyện tập binh khí. Học phí cũng không tính là đắt, một năm một lượng bạc, số tiền Hòa Yến thắng cược kia đủ cho hắn đi học mấy năm liền.
Hòa Vân Sinh tuy không nói ra nhưng rõ ràng trong lòng cực kỳ vui vẻ, trên đường về thậm chí bước chân còn có chút nhảy nhót. Hòa Yến đi ngang qua một tiệm may, nhớ tới chuyện hôm đó ở Lạc Thông Trang đã làm rách y phục của Hòa Vân Sinh, bèn nói: "Trước đó đã nói sẽ may cho đệ bộ y phục, đã đi ngang qua rồi thì chọn ngày không bằng gặp ngày, may ở đây luôn đi."
Y phục của Hòa Vân Sinh đa phần đều là mặc lại đồ cũ của Hòa Tuy, khâu khâu vá vá lại ba năm, quần áo mới cực ít. Hắn càng chưa từng vào tiệm may tốt thế này bao giờ, nghe vậy có chút chần chừ, nói: "Hay là thôi đi, đệ mặc đại cái gì cũng được."
"Đệ đến học quán mà ăn mặc không đàng hoàng sẽ bị người ta chê cười đấy." Hòa Yến kéo hắn đi vào trong. Thợ may là một lão giả, nụ cười hiền hậu, chỉ hỏi: "Là cô nương may y phục hay là vị công tử này may?"
"May cho đệ ấy." Hòa Yến chỉ vào Hòa Vân Sinh: "Hai mùa xuân đông, mỗi mùa may hai bộ, tốt nhất là trường y, loại có cổ ấy. Làm đẹp một chút, hợp với thiếu niên lang như đệ ấy. Màu sắc thì đừng đậm quá cũng đừng nhạt quá, hoa văn có thể đơn giản một chút."
Lão thợ may cười híp mắt đáp: "Được."
"Tỷ không may sao?" Hòa Vân Sinh giật mình, đứng bật dậy nói: "Đệ không mặc hết nhiều như vậy đâu, nhiều quá rồi."
Hòa Yến ấn hắn ngồi lại xuống ghế: "Y phục của tỷ tỷ đệ nhiều đến mức mặc không hết, đệ sao có thể so với ta được? Đệ sinh ra tuấn tú như vậy, nếu không ăn mặc đẹp một chút chẳng phải là lãng phí gương mặt này hay sao?"
Mặt Hòa Vân Sinh đỏ bừng lên: "Tỷ nói hươu nói vượn cái gì thế?"
Lão thợ may nghe vậy, nụ cười càng thêm thân thiết: "Tiểu công tử, lệnh tỷ thật sự rất thương yêu cậu."
Thương yêu sao? Hòa Vân Sinh có chút ngẩn ngơ, hắn không ngờ có một ngày lại cùng Hòa Yến cười đùa cợt nhả như thế này, giống như bao cặp tỷ đệ bình thường khác. Nhưng... tỷ ấy quả thực đã giúp hắn không ít, tỷ ấy không nỡ tiêu tiền may y phục cho bản thân, lại may cho hắn nhiều như vậy. Phải biết rằng Hòa Yến vốn là người thích chưng diện nhất.
Hòa Yến không hề biết trong lòng Hòa Vân Sinh lúc này đang ngũ vị tạp trần, nàng đơn giản chỉ là mặc không quen y phục của Hòa đại cô nương mà thôi. Y phục của Hòa đại cô nương kiều diễm thướt tha, kiểu dáng rườm rà lôi thôi, đi hai bước nàng cũng dẫm phải gấu váy mà ngã, không cẩn thận một chút là sẽ móc vào lớp voan của áo, Hòa Yến mặc đến là tuyệt vọng.
Ngay cả khi nàng còn làm Đại thiếu phu nhân ở Hứa gia thì y phục cũng cố gắng thanh nhã đơn giản hết mức, vì vậy y phục của Hòa đại cô nương vạn lần không hợp với nàng. Càng đừng nhắc đến chuyện mặc những bộ đồ này để luyện võ. Nàng đang tính nhờ thợ may làm hai bộ kính trang của nam tử mới tốt, chỉ là tuyệt đối không thể làm trước mặt Hòa Vân Sinh, nếu không lại phải giải thích không hồi kết. Đành đợi hôm nào Hòa Vân Sinh vắng mặt, tự mình lén lút đi may vậy.
Thợ may đang đo người cho Hòa Vân Sinh, Hòa Yến đi lại tùy ý ngắm nghía vải vóc, định bụng xem có thể chọn trước một hai xấp vải cho Hòa Vân Sinh hay không, đúng lúc này, bỗng nhiên có người gọi tên nàng.
"Hòa Yến?"
Hòa Yến quay đầu lại nhìn.
Người gọi nàng là một vị công tử trẻ tuổi, ăn mặc cực kỳ hoa lệ phú quý, dung mạo cũng coi như thanh tú, chỉ là đáy mắt có chút thâm quầng, ánh mắt lờ đờ khiến người ta cảm giác tinh thần không được tốt lắm. Sau lưng hắn ta còn có mấy gã sai vặt đi theo, thấy Hòa Yến quay đầu lại nhìn, mắt hắn ta sáng lên, bỗng nhiên lao tới định nắm lấy tay Hòa Yến.
Hòa Yến nghiêng người, tránh thoát cái vuốt của hắn ta.
Hòa đại cô nương xem ra ở trong Kinh thành cũng khá có danh tiếng đấy chứ. Hòa Yến thầm mỉa mai trong lòng, sao đi đến đâu cũng gặp người quen, trước là Vương Củu Quý, giờ lại tới một kẻ như thế này.
Vị công tử trẻ tuổi kia thấy Hòa Yến né tránh tay mình, thoáng khựng lại một chút, ngay sau đó trên mặt liền lộ ra vẻ đau lòng, ôm ngực nói: "Nàng... vẫn còn giận ta sao?"
Có ý gì?
Hòa Yến còn đang nghi hoặc, thiếu niên như con nghé con kia đã lao ra nhanh như gió lốc, chắn trước mặt Hòa Yến.
"Phạm Thành, ngươi còn dám đến đây!"
Phạm?
Hòa Yến chợt bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra đây chính là vị "Phạm công tử" trong truyền thuyết, kẻ phụ tình của Hòa đại cô nương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










