Người đời đều nói Phi Hồng tướng quân và Phong Vân tướng quân như nước với lửa, minh tranh ám đấu. Nhưng thực ra Hòa Yến luôn cảm thấy mọi chuyện cũng không khoa trương đến mức đó.
Cùng lắm thì cả hai đều là thiếu niên gia nhập quân ngũ và cùng lập được nhiều chiến công hiển hách lại đều còn trẻ tuổi mà đã được vua ban thưởng nên mọi người mới thích đặt họ lên cùng một chỗ để so sánh mà thôi. Những chuyện khác chẳng qua chỉ là nghe hơi nồi chõ, thêm mắm dặm muối, truyền qua truyền lại liền thành ra những kịch bản xa lạ khiến người ta dở khóc dở cười.
Chí ít vào năm mười bốn tuổi thì trong lòng Hòa Yến đối với vị tiểu thiếu gia Tiêu gia này quyết không có nửa điểm địch ý.
Khi ấy nàng đã cải trang nam giới được nhiều năm và đóng giả làm "Hòa Như Phi" vô cùng thuận tay. Chỉ có một điều hơi khó khăn chính là đến độ tuổi này, con trai lẽ ra đều phải đến học quán theo tiên sinh học tập sách lược.
Nam tử và nữ tử khác nhau, nữ tử có thể mời tiên sinh đến phủ dạy dỗ nhưng nam tử lại không có kiểu đó. Hòa gia vẫn luôn mời tiên sinh dạy học trong phủ, nhưng khi tuổi tác dần lớn thì chuyện này truyền ra ngoài cũng không hay ho gì. Hòa gia suy cho cùng vẫn cần mặt mũi.
Thế là cứ dây dưa lằng nhằng, mãi cho đến khi Hòa Yến mười bốn tuổi thì gia đình mới đưa nàng vào Hiền Xương quán.
Hiền Xương quán là học quán nổi tiếng nhất Kinh thành, người sáng lập học quán từng là Thái tử thái phó của Bệ hạ đương triều khi Người còn là Thái tử. Học quán dạy lục nghệ, các vị tiên sinh ai nấy đều là nhân vật kiệt xuất trong triều, người đến đây học tập đều là những bậc huân quý trong số các huân quý.
Hòa gia tuy có tước vị nhưng so với những gia đình trong Hiền Xương quán thì vẫn kém hơn một chút. Ai ngờ Hòa Nguyên Lượng không biết gặp vận may gì, một hôm uống rượu ở tửu lầu thì gặp người xảy ra tranh chấp, thuận miệng nói giúp vài câu, người được giúp lại chính là một vị sư bảo của Hiền Xương quán. Người đó nhắc tới chuyện gần đây vừa hay vào độ xuân nhật, học quán đang chiêu mộ học trò mới lại nhớ đại phòng Hòa gia hình như có một vị đích tử, chi bằng đưa vào Hiền Xương quán cùng học sách lược.
Hòa Nguyên Lượng do dự hồi lâu thì đem chuyện này bàn bạc với Hòa Nguyên Thịnh. Hòa Nguyên Thịnh xưa nay vốn là kẻ chạy theo danh lợi nên cảm thấy việc này khả thi. Đưa Hòa Yến vào Hiền Xương quán, biết đâu sẽ quen biết được nhiều con em huân quý khác, giao hảo với họ thì đối với Hòa gia chỉ có lợi chứ không có hại. Nếu có một ngày Hòa Như Phi thật sự trở về thì cái danh "học trò Hiền Xương quán" này đối với Hòa Như Phi mà nói cũng là gấm thêu thêm hoa.
Hòa Yến biết được chuyện này thì vô cùng vui vẻ.
Nàng tuy ăn mặc như nam tử nhưng ở Hòa gia lại phải hành xử theo quy tắc của nữ tử. Không được chơi đá cầu, không được xuất đầu lộ diện, ngay cả luyện võ cũng phải lén lút sau lưng người nhà mà học. Nhưng nếu nói làm nữ tử, thì nàng cũng không làm tròn bổn phận, các tỷ muội trong Hòa gia học cầm kỳ thi họa, còn nàng - kẻ mang danh "Hòa Như Phi" này lại chẳng thể học cùng.
Cứ như thể là cái gì cũng không được làm vậy.
Nhưng đến Hiền Xương quán thì khác, nghe nói nơi đó có rất nhiều dị nhân tài giỏi, người qua kẻ lại đều là bậc có tài. Thiếu niên đồng trang lứa cũng rất nhiều, nếu đến đó, không những học được một thân kỹ nghệ mà còn có thể kết giao bạn bè rộng rãi.
Đây là những lợi ích mà nữ tử không được hưởng thụ, nàng bỗng nhiên cảm thấy có chút may mắn vì bản thân đã thay thế thân phận của Hòa Như Phi.
Thê tử của Hòa Nguyên Thịnh, cũng là mẫu thân trên danh nghĩa, nhưng thực tế là đại bá mẫu của nàng, giao chiếc mặt nạ do thợ thủ công chế tác tinh xảo vào tay nàng, lo lắng nói: "Ngươi đi chuyến này vạn sự phải cẩn thận, tuyệt đối không được để người ta phát hiện ra thân phận của ngươi."
Hòa Yến gật đầu.
Thực ra nàng cũng chẳng thích đeo chiếc mặt nạ này, mặt nạ tuy mỏng nhẹ nhưng kín mít không lọt gió, chỉ lộ ra cằm và đôi mắt. Bao nhiêu năm nay, vật này không rời khỏi người nàng, ngay cả lúc ngủ cũng phải đeo. Thợ thủ công cực kỳ khéo léo, một mặt được cài vào trong búi tóc, có gắn cơ quan, cho dù đánh nhau cũng không rơi xuống được, chỉ có bản thân nàng mới mở ra được.
Hòa đại phu nhân lại nghiêm nghị cảnh cáo: "Nhớ kỹ, nếu ngươi để lộ tẩy thì cả Hòa gia đều sẽ gặp tai ương ngập đầu!"
Biết rồi, câu này đã nói cả ngàn vạn lần, tội khi quân, tru di cửu tộc mà.
"Con nhớ kỹ rồi ạ." Hòa Yến cung kính đáp.
Hòa đại phu nhân mười phần bất an đưa nàng lên xe ngựa.
Trong mắt người ngoài, cảnh tượng này chính là mẫu tử tình thâm. Nhưng trong lòng Hòa Yến thì lại thở phào nhẹ nhõm, lồng ngực tràn ngập niềm vui sướng khi có được tự do. Cuối cùng nàng cũng thoát khỏi những ngày tháng nhất cử nhất động đều chịu người quản thúc, tự do đã ở ngay trước mắt rồi.
Xe ngựa dừng lại trước cổng Hiền Xương quán, gã sai vặt tiễn nàng xuống xe, sau đó chỉ có thể đứng ở cổng đợi nàng tan học.
Nàng đến quá sớm, tiên sinh vẫn chưa tới học quán, loáng thoáng dường như có thể nghe thấy tiếng các học trò đọc sách cười nói. Hòa Yến bước một chân vào cửa, trong lòng tràn đầy mong đợi.
Mặt trời ngày xuân mới sáng sớm đã ló rạng. Bước vào học quán, đầu tiên là một sân viện rộng lớn, tiếp đến là hoa viên, trong cùng mới là nơi học tập. Khu sân viện có chuồng ngựa, trông giống như một giáo trường thu nhỏ. Hoa viên lại được tu sửa vô cùng thanh nhã, có ao nước và hàng dương liễu.
Còn có một chiếc xích đu.
Gió thổi làm xích đu khẽ đung đưa, Hòa Yến đưa tay rất muốn ngồi lên, nhưng lại không dám. Nam tử mà chơi xích đu, nói ra e rằng sẽ khiến người ta chê cười. Nàng đành luyến tiếc sờ soạng một cái rồi mới tiếp tục đi về phía trước.
Hàng liễu đều đã đâm chồi, từng khóm xanh biếc rủ bóng xuống hồ càng làm tôn lên vẻ đẹp của non nước, ánh nắng chiếu rọi khiến người ta buồn ngủ. Nàng dụi dụi mắt, liền nhìn thấy trước mắt có một cây tỳ bà.
Hòa gia không thiếu bạc để mua tỳ bà ăn, những năm qua Hòa Yến cũng từng ăn rồi. Thế nhưng cây tỳ bà kết đầy trái thế này thì đây là lần đầu tiên nàng thấy. Những quả chín vàng ươm như chứa đầy mật ngọt, căng tròn thơm ngát dưới ánh mặt trời trông vô cùng hấp dẫn.
Chung quy cũng chỉ là thiếu nữ mười bốn tuổi, tính ham chơi không nhỏ, thấy cảnh tượng này liền nhớ tới hình ảnh ngày xưa trong viện, các nha hoàn mùa hè thường cầm sào tre đập mận. Chỉ là Hòa đại thiếu gia đương nhiên không thể tự mình đập mận, nhưng bây giờ đang ở trong học quán, hái một quả tỳ bà chắc không sao đâu nhỉ? Con trai hái tỳ bà cũng đâu tính là mất mặt.
Hòa Yến nghĩ đến đây liền xắn tay áo lên, chuẩn bị hành động một trận ra trò.
Nhưng nàng đi vội vàng, trên người ngoài tiền thúc tu nộp cho tiên sinh và giấy bút sách vở thì chẳng còn thứ gì khác, xung quanh đây cũng không có sào dài. May mà cây tỳ bà nói cao cũng không quá cao, nhảy lên một cái chắc cũng có thể với tới được.
Hòa Yến bèn nhìn chằm chằm vào quả gần nhất trước mặt, quả đó trĩu nặng trên đầu cành, vàng óng ả, dường như đang quyến rũ người đến hái.
Nàng dùng sức nhảy lên, vồ hụt.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Hòa Yến không nản lòng, tiếp tục cố gắng, lại dùng sức nhảy lên.
Vẫn vồ hụt.
Tính nàng vốn không chịu thua, thế là lại nhảy.
Vẫn cứ vồ hụt.
Thua keo này bày keo khác, lại thua keo khác, cũng không biết đã thất bại bao nhiêu lần, ngay lúc Hòa Yến mệt đến thở hồng hộc, bỗng nhiên nàng nghe thấy từ trên đầu truyền đến một tiếng cười nhạo.
Hòa Yến ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Cây tỳ bà này cành lá xum xuê, nàng lại chỉ chăm chăm nhìn vào quả tỳ bà kia nên không phát hiện ra trên cây lại còn có một người đang ngồi.
Người này không biết đã ngồi ở đây bao lâu, có lẽ toàn bộ hành động của nàng đều đã bị thu vào đáy mắt. Nàng ngước mắt nhìn lên, ánh nắng rọi xuống, soi sáng từng tấc dung mạo của người nọ.
Đó là một mỹ thiếu niên mặc bạch bào đi giày gấm, thần thái biếng nhác nhưng toát lên vẻ ngạo khí, hai tay gối sau đầu, mang dáng vẻ phong lưu sáng ngời như gió mát dựa cây ngọc. Hắn thiếu kiên nhẫn rũ mắt nhìn xuống, màu mắt khiến lòng người rung động.
Cái này... là muốn tặng cho nàng sao?
Hòa Yến nảy sinh một trận e thẹn.
Thiếu niên bỗng nhiên lật người, nhẹ nhàng đáp đất, tà áo trắng làm hoa cả mắt Hòa Yến. Nàng nhìn thiếu niên cầm quả tỳ bà đi lại gần, nhất thời chần chừ không quyết, không biết nên nói gì.
Nên nói cảm ơn ngươi? Hay là nói ngươi trông thật đẹp?
Nàng căng thẳng đến mức muốn đưa tay vò nát vạt áo mình.
Thiếu niên kia đã đi đến trước mặt nàng, bỗng nhiên nhếch môi cười.
Nụ cười này, tựa như ngàn cây trổ bông, rực rỡ như buổi sớm mùa xuân. Hòa Yến kích động nói: "Cảm..."
Chữ "ơn" thứ hai còn chưa kịp nói xong, đối phương đã lướt qua vai nàng.
Hòa Yến: "?"
Nàng ngoảnh đầu nhìn lại, thấy thiếu niên áo trắng kia vừa tung hứng quả tỳ bà to vàng ươm vừa đi về phía trước, dáng vẻ thong dong, dường như đang cười nhạo sự đa tình của nàng.
Hòa Yến đứng tại chỗ, bình ổn tâm trạng một lúc lâu mới đi theo hướng của thiếu niên kia vào trong học quán.
Thế nhưng nàng vừa mới đi tới cửa học quán thì nghe thấy bên trong có người nói chuyện, ồn ào náo nhiệt, một giọng nói vui vẻ cất lên hỏi: "Nghe nói hôm nay Hòa đại thiếu gia mới tới cũng đến học quán chúng ta nhập học, huynh đài Hoài Cẩn có nhìn thấy hắn không?"
Nàng bước lên một bước, lén lút nhìn qua khe cửa sổ vào trong, liền nghe thấy một giọng nói lười biếng vang lên: "Hòa đại thiếu gia thì không thấy, chỉ thấy một kẻ vừa ngốc vừa lùn."
Vừa... vừa ngốc vừa lùn?
Hòa Yến đời này chưa từng bị ai nói như vậy. Ngốc thì thôi đi, lùn... lùn?
Nàng lùn chỗ nào? Chiều cao này của nàng, trong đám thiếu nữ đồng trang lứa đã được coi là rất xuất sắc rồi!
Hòa Yến muốn xem thử rốt cuộc là kẻ nào không có mắt mới đưa ra kết luận như vậy, vừa ngước mắt lên liền nhìn thấy thiếu niên rạng rỡ đang được đám con trai vây quanh ở giữa kia, ánh mắt như có như không nhìn về phía khe cửa.
Dường như biết nàng đang nhìn trộm vậy.
Trong học quán truyền đến từng trận cười nói.
Cỏ cây nhân gian, phong cảnh vô biên, sắc xuân tươi tốt, rừng hoa như gấm.
Đây, chính là lần đầu tiên gặp gỡ của nàng và Tiêu Giác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










