Đi đến giáo trường với hai bàn tay trắng nhưng khi trở về Hoà Vân Sinh lại dắt theo một con ngựa.
Có cảm giác như tay không bắt giặc, Hoà Vân Sinh nghĩ đến đây bèn vội vàng phỉ phui mấy tiếng trong lòng, chuyện này sao có thể gọi là tay không bắt giặc được chứ? Đây gọi là anh hùng trao tặng!
Chỉ là vị Phong Vân tướng quân kia lại còn tuấn mỹ ưu nhã hơn cả lời đồn đại, chẳng biết đến bao giờ hắn mới có thể trở thành một người như Tiêu nhị công tử đây?
Hoà Tuy nhìn Hoà Vân Sinh, thấy vẻ mặt thiếu niên đầy mơ mộng chẳng biết tâm trí đã bay đi phương nào, hiếm khi mới thấy tiểu tử này có thần thái phấn chấn như vậy. Ông lại quay sang nhìn Hoà Yến, tuy con bé đang che mặt nhưng dáng vẻ lại như đang nặng trĩu tâm tư.
Một đôi nhi nữ này rốt cuộc là bị làm sao vậy! Trên đường trở về chẳng ai nói với ai câu nào mà mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ riêng, Hoà Vân Sinh thì thôi đi vì còn có thể nói là do được Tiêu Hoài Cẩn tặng cho một con ngựa, nhưng cớ sao Hoà Yến cũng trầm mặc theo? Vị Tiêu Hoài Cẩn kia tuổi trẻ tài cao lại là nhân vật có dung mạo khí phách số một số hai ở Đại Nguỵ, chẳng lẽ nữ nhi nhà mình đã để mắt đến người ta rồi sao? Chuyện này biết làm thế nào cho phải? Mới vừa đi một tên Phạm công tử lại tới thêm một vị Tiêu Đô đốc? Kinh thành có vô số Phạm công tử nhưng Đại Nguỵ lại chỉ có duy nhất một Tiêu Hoài Cẩn mà thôi!
Nghĩ tới đây, Hoà Tuy cũng bắt đầu thấy đau đầu.
Ba người mang theo tâm sự nặng nề về đến nhà khiến thím Lý bán đậu phụ ở vách bên cạnh cũng phải tò mò nhìn sang, thậm chí bà còn kéo Hoà Tuy qua một bên rồi quan tâm hỏi han: "Hoà đại ca, có phải trong nhà đã xảy ra chuyện gì không, tôi thấy Yến Yến và Vân Sinh hình như đang có tâm sự đấy."
Hoà Tuy cảm thấy một lời khó nói hết.
Khi vào đến trong nhà, Thanh Mai đã nấu xong cơm chiều, mọi người ngồi xuống ăn cháo nhưng đang ăn thì Hoà Tuyrốt cuộc cũng nhớ ra nên hỏi một câu: "Yến Yến, hôm nay các con đến giáo trường là có chuyện gì không?"
Hoà Vân Sinh tới đó thì không nói làm gì, nhưng Hoà Yến trước nay vốn chưa bao giờ đặt chân đến giáo trường.
Hoà Yến lúc này mới thu lại dòng suy nghĩ rồi nói với Hoà Tuy: "Chuyện là thế này, vốn dĩ hôm nay con muốn thưa với phụ thân rằng Vân Sinh hiện tại cũng đã đến tuổi nên vào học đường rồi. Ngày thường đệ ấy chỉ học lỏm chút công phu quyền cước nên suy cho cùng vẫn không bằng được sư phụ chỉ dạy bài bản. Hiện giờ vẫn chưa tính là quá muộn, tiết trời xuân cũng chính là lúc các học đường nhận học trò, phụ thân thấy thế nào?"
Hoà Tuy há miệng định nói nhưng nhất thời lại chẳng biết nên cảm thấy an ủi vì nữ nhi đã bắt đầu biết lo lắng cho chuyện của đệ đệ, hay nên rầu rĩ vì vấn đề mà Hoà Yến vừa nhắc tới khiến ông không thể trả lời.
"Yến Yến, trước đây ta cũng từng nghĩ tới việc này nhưng mà trước mắt... vẫn còn thiếu chút bạc," ông lúng túng gãi gãi sau gáy: "Có lẽ còn phải đợi thêm một thời gian nữa, chờ khi phát bổng lộc rồi ta gom góp thêm một chút là được."
Nếu không phải vì lẽ đó thì hôm nay ông cũng sẽ chẳng nhẫn nhịn chịu đựng sự sỉ nhục của tên Triệu công tử kia như vậy.
Hoà Vân Sinh vùi đầu ăn cơm nhưng lỗ tai lại dựng đứng lên nghe ngóng, hắn biết phụ thân kiếm tiền chẳng dễ dàng gì nên luôn cảm thấy nếu bản thân mở lời đòi hỏi thì cứ như là đồ bất hiếu vậy. Những lời khó mở miệng nhường ấy cuối cùng lại được Hoà Yến nói ra giúp khiến hắn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hoà Vân Sinh nghe vậy thì "phụt" một tiếng phun hết ngụm cháo trong miệng ra ngoài.
"Hoà Yến!"
Hoà Yến chớp chớp mắt với hắn, thần sắc vẫn không đổi dù đang nói dối: "Vận khí của Vân Sinh thật sự rất tốt, lần đầu tiên đến Lạc Thông Trang mà đã thắng được một đống bạc lớn. Tỷ đã đếm thử rồi, chỗ bạc này trừ đi tiền làm thúc tu thì vẫn đủ cho nhà ta dùng trong vài năm nữa đấy."
Hoà Vân Sinh mấp máy môi nhưng rốt cuộc vẫn không nói gì.
Hắn có thể nói gì được chứ? Bảo người đánh bạc là Hoà Yến ư? Đừng nói Hoà Tuy không tin mà ngay cả bản thân hắncũng chẳng thể nào tin nổi. Hơn nữa hôm đó Hoà Yến lại mặc y phục của hắn nên người ngoài cũng chỉ nhớ đó là một thiếu niên, quả thật có mọc trăm cái miệng cũng không giải thích rõ ràng được. Huống chi... khi nghĩ đến cảnh tượng Hoà Yến vì mình mà đứng ra đua ngựa với tên họ Triệu ngày hôm nay, trong lòng hắn bất giác nảy sinh một luồng hào khí anh hùng trân trọng nhau.
Thôi thì cứ coi như là giảng nghĩa khí đi, cái tiếng oan này hắn quyết định gánh thay cho tỷ ấy!
Hoà Vân Sinh nói: "Đúng vậy, chính là do con đánh bạc thắng về đấy. Cha, chúng ta dùng số bạc này để đi học thôi!"
Hoà Tuy nhìn chằm chằm vào hắn hỏi: "Đây là tiền con đi sòng bạc thắng được ư?"
"Không sai."
"Lần đầu tiên đến sòng bạc mà đã thắng lớn thế sao?"
"Quả thực là vậy ạ."
"Quả thực... quả thực cái gì!" Hoà Tuy nổi trận lôi đình đập bàn một cái, ông vớ lấy thanh gỗ trên bàn rồi quất về phía Hoà Vân Sinh: "Đồ nghịch tử bất hiếu này! Con mà lại dám bén mảng đến Lạc Thông Trang ư!"
"Cha đã phải vất vả cực nhọc nuôi con ăn học, vậy mà con lại dám vác xác đến Lạc Thông Trang à! Con có còn cần mặt mũi nữa hay không? Con làm vậy có xứng với người mẹ đã khuất của mình không hả?"
Hoà Vân Sinh bị đánh nên ôm đầu chạy trốn chui nhủi: "Cha, chẳng phải là do nhà mình quá nghèo hay sao! Nếu chakhông lắm miệng nói cho mẹ biết thì làm sao mẹ biết được chứ!"
"Còn dám già mồm cãi láo à! Con học đâu ra cái thói hư hỏng chơi bời lêu lổng đó, lại còn dám mò đến sòng bạc nữa chứ! Hoà Vân Sinh, cha thấy con đúng là muốn làm phản rồi!"
Hoà Yến lặng lẽ thu mình vào một góc nhà, thầm nghĩ thật là may quá, may mà cái tiếng oan này đã được Hoà Vân Sinhgánh hộ. Nếu để Hoà Tuy biết chuyện này là do nàng làm thì ông sẽ đánh nàng, lỡ nàng không cẩn thận lỡ tay đánh trả làm Hoà Tuy bị thương thì biết làm sao? Đến lúc đó mới thực sự trở thành "nghịch nữ" bất hiếu rồi.
Sau một hồi gà bay chó sủa thì chuyện này cuối cùng cũng hạ màn.
Hoà Vân Sinh rốt cuộc cũng phải chịu một trận đòn mới lấp liếm cho qua được chuyện này. Tiếp theo chính là việc cân nhắc xem nên chọn học quán nào trong Kinh thành cho Hoà Vân Sinh. Tốt nhất là chọn nơi có thể dạy cả võ nghệ, không được quá kém nhưng cũng không thể quá tốt, bởi vật họp theo loài người phân theo nhóm, những học quán quá tốt đều toàn con cháu nhà giàu nên khó tránh khỏi việc khiến Hoà Vân Sinh nhiễm phải những thói hư tật xấu.
Hoà Vân Sinh ngồi trong phòng của Hoà Yến, tay cầm chiếc lược nhỏ trên bàn gõ gõ vào chân đèn rồi nói: "Chọn tới chọn lui mà vẫn chưa xong, đúng là khiến người ta đau đầu thật."
"Vốn dĩ đây cũng chẳng phải chuyện có thể quyết định trong một sớm một chiều." Hoà Yến liếc hắn một cái: "Đường còn dài mà."
Hoà Vân Sinh bĩu môi: "Bây giờ tỷ kiến thức rộng rãi như thế, chẳng lẽ tỷ không biết học quán nào ở Kinh thành là tốt nhất hay sao?"
"Ta có đi học ở học quán đâu mà biết." Hoà Yến đáp: "Sòng bạc thì ta biết đấy."
Hoà Vân Sinh nói: "Vậy thì đúng là đã xem thường tỷ rồi!"
Hoà Yến mỉm cười với hắn: "Đa tạ đã quá khen."
Nghĩ đến trận đòn oan uổng tối nay, Hoà Vân Sinh lại cảm thấy uất ức trong lòng, hắn buông lại một câu "đệ đi cho ngựa ăn đây" rồi bỏ đi.
Sau khi Hoà Vân Sinh rời đi, Thanh Mai bưng chậu nước rửa mặt ra ngoài, Hoà Yến thổi tắt nến, cởi giày rồi leo lên giường.
Cửa sổ vẫn chưa đóng nhưng trong đêm xuân thế này cũng không cảm thấy lạnh, ánh trăng từ ngoài cửa sổ tràn vào phủ lên mặt bàn một lớp ánh sáng lấp lánh. Nàng ngắm nhìn một hồi rồi lại nhớ đến chuyện gặp gỡ Tiêu Giác ban ngày.
Lúc ấy vì quá hoảng loạn và sợ Tiêu Giác nhận ra mình nên nàng mới cúi đầu xuống. Nhưng sau đó nàng mới sực tỉnh, hiện giờ nàng đâu còn là "Hoà Yến" của năm xưa, cho dù có đứng mặt đối mặt thì Tiêu Giác cũng chẳng thể nhận ra. Huống chi năm ấy nàng vẫn luôn đeo mặt nạ.
Lần cuối cùng gặp Tiêu Giác dường như đã là chuyện từ rất lâu về trước. Khi đó hắn vẫn chưa lạnh lùng hờ hững đến mức cự tuyệt người ta từ ngàn dặm xa xôi như bây giờ, mà vẫn còn là một thiếu niên tuấn tú mang theo vẻ kiêu ngạo đầy phóng khoáng.
Học quán tốt nhất ở Kinh thành tên là Hiền Xương Quán. Hai vị danh tướng lẫy lừng của Đại Nguỵ hiện nay là Phong Vân tướng quân và Phi Hồng tướng quân đều xuất thân từ nơi này.
Tính ra thì nàng và Tiêu Giác cũng chỉ có tình nghĩa đồng môn trong vỏn vẹn một năm mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
