Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 16: Tặng Ngựa

Cài Đặt

Chương 16: Tặng Ngựa

Gió thổi tung lớp lụa trắng che mặt, Hoà Yến cúi đầu xuống thật thấp. Nàng nghe thấy tiếng Hoà Vân Sinh bên cạnh hít sâu một hơi lạnh, dường như còn lầm bầm một câu: "Tiêu Đô đốc!"

Có lẽ vì được tận mắt nhìn thấy vị anh hùng trong lòng nên hắn mới thốt lên lời tán thán đầy ngưỡng mộ như vậy.

"Tiêu Đô đốc… sao ngài lại tới đây?" Triệu công tử đứng trước mặt đám người Hoà Tuy thì hống hách ngang ngược nhưng trước mặt Tiêu Giác lại chẳng khác nào con chó nhà vẫy đuôi mừng chủ khiến người ta nhìn mà thấy ớn lạnh.

"Ngươi mua con ngựa này tốn bao nhiêu bạc?" Người thanh niên ngồi trên lưng ngựa bình thản hỏi.

"Hả?" Triệu công tử có chút ngơ ngác nhưng vẫn thành thật trả lời: "Ba mươi lượng bạc."

Tiêu Giác nhếch khóe môi, ngay sau đó, từ chiếc túi thơm màu xanh sẫm trên tay bay ra hai thỏi bạc, rơi xuống bụi cỏ. Lúc này mọi người mới nhìn rõ, thứ vừa rồi đánh trúng cổ tay Triệu công tử cũng chính là một hạt bạc vụn.

"Ngựa của ngươi, ta mua." Chàng nói.

Triệu công tử run rẩy đôi môi, không nói nên lời.

Gã muốn vớt vát chút thể diện mà giết chết con súc sinh hỏng việc này, nhưng khổ nỗi Tiêu Hoài Cẩn đã lên tiếng. Đó chính là nhị công tử của Tiêu gia! Không dây vào được, tuyệt đối không thể dây vào, Triệu công tử đành nuốt cục tức nghẹn nơi lồng ngực xuống, cười nói: "Tiêu Đô đốc nói gì vậy chứ, nếu ngài muốn con ngựa này thì cứ lấy là được rồi."

"Không cần," Hắn đáp: "Vô công bất thụ lộc."

Hoà Yến thầm thở phào nhẹ nhõm. Tiêu Giác và nàng cùng là tướng quân nên đương nhiên không thể trơ mắt nhìn người ta giết ngựa giữa đường. Con ngựa này gặp được Tiêu Giác coi như đã tránh được một kiếp nạn.

Đang nghĩ đến đó, bỗng thấy Hoà Vân Sinh bên cạnh bước lên một bước, vẻ mặt đầy sự ngưỡng mộ nhìn Tiêu Giác, mở miệng nói: "Đa tạ Phong Vân tướng quân, cứu một mạng ngựa còn hơn xây bảy tòa tháp chùa! Thật lợi hại!"

Hoà Vân Sinh liếc nhìn một cái, thành thật đáp: "Thích ạ."

"Tặng ngươi đó." Hắn nói.

"Đa tạ… Hả?" Hoà Vân Sinh kinh ngạc không thôi, đang định nói tiếp thì thấy Tiêu Giác đã cùng thiếu niên áo vàng thúc ngựa đi về phía trước, không muốn nán lại nơi này, hắn đành đuổi theo vài bước rồi dừng lại, thất vọng nhìn theo bóng lưng bọn họ đi xa.

Hoà Yến đi đến trước mặt đệ ấy, đưa tay quơ quơ trước mặt hắn: "Hoàn hồn chưa?"

Hoà Vân Sinh thu hồi tầm mắt, xoay người thốt lên một tiếng "Hả", rồi hỏi: "Tên họ Triệu kia đâu rồi?"

"Đi từ đời nào rồi." Hoà Tuy trợn trắng mắt, dường như cũng cực kỳ chướng mắt cái vẻ ngốc nghếch này của Hoà Vân Sinh: "Đi ngay lúc con mải ngắm nhìn Tiêu nhị công tử ấy."

Triệu công tử dù có không cam lòng đến đâu cũng chẳng dám gây phiền phức cho Tiêu Giác nên chỉ đành cầm bạc hậm hực bỏ đi.

Hoà Vân Sinh đi tới trước con tuấn mã bị chủ nhân bỏ lại, sờ sờ đầu ngựa tựa như đang vuốt ve tín vật tình nhân để lại, lẩm bẩm: "Đây là ngựa do Phong Vân tướng quân tặng cho ta…"

"Vậy chi bằng đệ dắt nó về thờ luôn đi? Lập cái bài vị nữa?" Hoà Yến hỏi.

Hoà Vân Sinh trừng mắt nhìn tỷ: "Tỷ thì biết cái gì? Vừa rồi nếu không phải Tiêu Đô đốc đi ngang qua thì con ngựa này đã bị tên họ Triệu kia giết rồi! Tiêu Đô đốc quả nhiên là thiếu niên hiệp cốt, giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha…"

"Dừng dừng dừng," Hoà Yến ngắt lời hắn: "Nói chuyện khác đi." Nàng thầm nghĩ Hoà Vân Sinh đúng là trẻ con không biết nhân gian hiểm ác, Tiêu Hoài Cẩn kia nào phải hiệp khách thấy chuyện bất bình rút dao tương trợ gì đâu, con người này vô tình lắm đấy.

"Yến Yến, sao con lại đeo khăn che mặt ra ngoài?" Hoà Tuy nãy giờ vẫn im lặng cuối cùng cũng tìm được cơ hội mở miệng: "Còn nữa, sao con lại biết cưỡi ngựa? Vừa rồi đúng là dọa chết cha rồi, sau này không được lỗ mãng như vậy nữa biết chưa. Nếu con xảy ra chuyện gì thì sau này cha biết ăn nói sao với nương con đây?"

Những lời Hoà Tuy nói với Hoà Yến còn nhiều hơn hẳn so với nói với Hoà Vân Sinh.

"Đây là kiểu trang điểm gần đây đấy ạ, trong Kinh thành dạo này đang thịnh hành kiểu đeo khăn che mặt ra ngoài, trông vừa bí ẩn lại vừa đẹp." Hoà Yến nghiêm túc nói hươu nói vượn: "Phụ thân thấy thế này không đẹp sao?"

Hoà Tuy: "Đẹp đẹp đẹp! Đẹp vô cùng!"

Hoà Vân Sinh trợn trắng mắt, cái cớ vụng về như vậy mà Hoà Tuy cũng tin cho được.

Hoà Tuy đương nhiên là tin rồi, ông đâu có hiểu biết gì về mấy thứ đồ chơi của con gái, chỉ biết Hoà Yến xưa nay vốn thích ăn diện, chạy theo mốt cũng là lẽ thường, huống hồ ông tuyệt đối sẽ không nghĩ tới chuyện đứa nữ nhi kiêu căng yếu đuối nhà mình lại chạy tới sòng bạc đánh nhau với người ta, chắc chắn là người khác nhìn lầm rồi!

"Còn về chuyện cưỡi ngựa, con học cùng bạn bè thôi, cũng chỉ biết vài chiêu đó, sau này luyện tập thêm là được ấy mà." Hoà Yến ậm ờ đáp.

Ở một bên khác, Tiêu Giác và thiếu niên áo vàng đang phi ngựa ra khỏi giáo trường.

"Vừa nãy thú vị thật đấy." Thiếu niên áo vàng cười hì hì nói: "Cửu cửu, người có nhìn thấy không, cô nương cưỡi ngựa kia đã lén động tay động chân nên tên họ Triệu mới bị ngã nhào, vui thật, vui thật!"

Vẻ mặt Tiêu Giác vẫn lạnh tanh.

Quả thực hắn đã nhìn thấy, ai bảo bọn họ vừa khéo đi ngang qua bên ngoài đường chạy. Động tác của nữ tử kia rất nhanh nhẹn, thậm chí vừa rồi khi tên họ Triệu định giết ngựa, hắn tin rằng dù mình không mở miệng thì đối phương cũng sẽ ra tay, tay nàng ấy đã sờ đến cây gậy sắt bên hông rồi.

"Tiếc là nàng ấy cứ cúi gằm mặt xuống nên không nhìn rõ dung mạo ra sao." Thiếu niên áo vàng xoa xoa cằm: "Hay là bây giờ chúng ta quay lại hỏi rõ tên họ nàng ấy là gì, biết đâu lại được chiêm ngưỡng dung nhan?"

"Ngươi tự đi đi." Tiêu Giác không hề lay chuyển.

"Thế thì không được, nàng ấy nhìn người một cái rồi mới cúi đầu, chắc chắn là bị nhan sắc của cửu cửu làm cho chấn động nên mới thẹn thùng. Ta lại thấy dạo này trong Kinh thành xuất hiện nhiều cô nương thú vị thật, mấy hôm trước mới thấy một cô nương lấy một địch mười dưới Tuý Ngọc Lâu, hôm nay lại gặp được cô nương cưỡi ngựa ở giáo trường. Trên đời này có nhiều cô nương tốt như vậy, sao chẳng có ai thuộc về ta thế nhỉ?"

Thiếu niên áo vàng nói đến đây liền đấm ngực dậm chân, thở ngắn than dài.

Tiêu Giác bình thản nhìn hắn: "Trình Lý Tố, nếu ngươi còn không ngậm miệng lại thì ta sẽ tống cổ ngươi về Trình gia đấy."

"Đừng mà!" Thiếu niên tên Trình Lý Tố lập tức ngồi thẳng dậy: "Người chính là cửu cửu ruột thịt của ta, không thể thấy chết mà không cứu, hiện giờ ta chỉ còn biết dựa vào người thôi!"

Hai người đang nói chuyện thì bỗng thấy cách giá binh khí phía trước không xa có mấy người đang đứng, đi đầu là một vị công tử áo xanh, dáng người gầy gò thanh mảnh tựa như trích tiên. Hắn mỉm cười nhìn về phía này, cũng không biết đã đứng đây bao lâu, nhưng nhìn từ góc độ này thì có lẽ đã thu hết vào mắt mọi chuyện vừa xảy ra trong giáo trường.

"Đây chẳng phải là tứ công tử phủ Thạch Tấn Bá sao?" Trình Lý Tố hạ giọng: "Sao hắn lại ở đây?"

Tiêu Giác không trả lời, ngựa dừng bước, Trình Lý Tố lại nở nụ cười nhiệt tình quen thuộc: "Đây không phải là Tử Lan huynh sao? Sao Tử Lan huynh lại tới giáo trường thế này?"

Người này chính là con trai thứ tư của Thạch Tấn Bá đương triều - Sở Chiêu.

"Tuỳ tiện dạo một chút thôi, tình cờ đi tới đây, không ngờ lại gặp được Tiêu Đô đốc và Trình công tử." Sở Chiêu mỉm cười: "Hai vị cũng ra ngoài đạp thanh sao?"

"Đương nhiên rồi, mấy ngày nay xuân sắc tươi đẹp quá, không ra ngoài du ngoạn chẳng phải là phụ lòng cảnh đẹp sao?" Trình Lý Tố cười ha hả, cười xong lại lầm bầm: "Có điều nếu được đi cùng các cô nương xinh đẹp thì càng tốt hơn."

Sở Chiêu coi như không nghe thấy, nụ cười vẫn không thay đổi.

Từ đầu đến cuối, Tiêu Giác không nói với Sở Chiêu câu nào, chỉ khẽ gật đầu với hắn khi thúc ngựa lướt qua.

Đợi bọn họ đi khỏi, gã tiểu tư bất bình nói: "Vị Phong Vân tướng quân này thật quá vô lễ!"

Sở Chiêu không để bụng, chỉ cười lắc đầu: "Ai bảo hắn là Tiêu Hoài Cẩn chứ." Dứt lời, hắn lại liếc nhìn đường chạy trống trải, dường như nghĩ tới chuyện gì thú vị lắm, khẽ cười thành tiếng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc