Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bóng đêm bao phủ bốn bề, còn trong ngõ nhỏ thì không một bóng người, thi thoảng chỉ có con mèo hoang nhẹ nhàng nhảy qua cất tiếng kêu mềm mại lan toả trong đêm xuân kinh thành.
Thiếu niên ôm chặt thứ gì đó căng phồng trong ngực lướt đi trong ngõ nhỏ như một bóng ma.
Kẻ thất phu vô tội, mang ngọc mới có tội. Nàng thắng nhiều bạc như vậy ở Lạc Thông Trang nên khó tránh khỏi chọc giận người khác. Nếu đi đường lớn mà bị theo dõi mà để lộ Hoà gia thì lợi bất cập hại, nàng tuyệt đối không muốn gây thêm phiền phức cho gia đình.
Nhưng mà… càng sợ cái gì thì cái đó lại càng đến, Hoà Yến dừng bước.
Cuối ngõ nhỏ là đường cái, vì nơi này không náo nhiệt bằng phía Lạc Thông Trang nên đa phần toàn là mấy cửa tiệm nhỏ và quán rượu, lúc này cửa nẻo đã đóng kín mít, tối om như mực, chẳng có lấy một bóng người. Chỉ có ánh trăng sao rơi xuống đất, soi rọi chút ánh sáng le lói.
Hoà Yến ngoảnh lại, ngồi xổm xuống nhặt vài viên đá, trầm ngâm giây lát rồi bất ngờ quay người ném mạnh về phía sau.
Viên đá vừa nhanh vừa sắc, tựa như mũi tên rời cung, vang lên mấy tiếng "bụp bụp", có kẻ từ trong màn đêm đen kịt ngã nhào xuống.
"Đừng đi theo ta nữa," Hoà Yến nói: "Các ngươi không đuổi kịp ta đâu."
"Vậy nếu cộng thêm bọn ta thì sao?" Lại một giọng nói vang lên, đầu kia của con ngõ xuất hiện mấy người. Kẻ cầm đầu là một đại hán vạm vỡ để trần nửa người, bàn tay gã trông như thể có thể bẻ gãy cổ Hoà Yến chỉ bằng một cái nắm.
"Tên tiểu tử thối, xem ra kẻ thù của ngươi cũng nhiều đấy chứ." Gã đại hán cười ha hả: "Không ai dạy ngươi lần đầu đến sòng bạc thì đừng nên quá gây chú ý sao?"
Hoà Yến ôm chặt số bạc trong ngực, bình tĩnh đáp: "Ta là lần đầu vào sòng bạc đương nhiên chưa có ai dạy rồi." Nhưng trong lòng nàng lại thầm nghĩ, người trong sòng bạc quả nhiên đúng như lời các huynh đệ trong doanh trại năm xưa nói, chẳng phải loại lương thiện gì. Quy tắc do chính mình đặt ra mà cũng có thể phá vỡ.
"Chết đến nơi rồi còn dám mạnh miệng," gã đại hán giận tím mặt: "Hôm nay ông đây sẽ dạy ngươi cách làm người, ta phải vặn gãy tay ngươi rồi bắt ngươi quỳ xuống gọi ông nội!"
Hoà Yến đứng giữa con ngõ nhỏ, trước mặt là đại hán ở trần cùng đám gia đinh, sau lưng là kẻ theo dõi không rõ lai lịch, trước sau giáp công, tránh cũng không thể tránh.
Khổ nỗi nàng chẳng có lấy một tấc sắt trong tay.
"Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không đã." Nàng từ từ nắm chặt nắm đấm.
"Ngông cuồng!" Gã đại hán phất tay, đám gia đinh xung quanh ùa lên. Bản thân gã cũng lao tới, tuy chẳng có chiêu thức gì bài bản, cứ thế giơ tay chém thẳng vào lưng Hoà Yến.
Chỉ thấy dưới ánh trăng, thiếu niên kia khom người, linh hoạt né tránh. Gã chỉ thấy hoa cả mắt, lưng đã trúng một cú đấm nặng nề. Cú đánh này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, gã gầm lên điên cuồng nhưng nhìn lại thì thiếu niên kia đã nhảy tót lên bức tường trong ngõ.
"Bắt lấy hắn!"
Đám người theo dõi Hoà Yến bên kia dường như cũng đã hiểu ra tình hình, có kẻ túm lấy áo Hoà Yến kéo xuống. "Xoẹt" một tiếng, vạt áo dài bị người ta xé toạc một đường.
"Ái chà." Nàng thở dài, vô cùng tiếc nuối: "Hỏng mất rồi."
"Còn có tâm trạng lo cho quần áo của ngươi sao?" Gã đại hán tức đến lệch cả mũi, càng thêm phẫn nộ: "Hôm nay ta không đánh chết ngươi không được!"
Gã lao về phía Hoà Yến. Người này thân hình to lớn như ngọn núi nhỏ, mỗi bước di chuyển dường như làm mặt đất rung chuyển, lại thêm đông đảo gia đinh, trước đây muốn dạy dỗ một tên nhóc con vắt mũi chưa sạch dễ như trở bàn tay. Nhưng hôm nay lần đầu tiên gã đá phải tấm sắt, thiếu niên này trông tuổi tác không lớn nhưng chẳng hiểu sao lại trơn như trạch, không ai bắt được hắn. Hắn luồn lách giữa đám người, ra tay cũng không nhiều nhưng lần nào cũng đánh trúng chỗ hiểm, chẳng mấy chốc, đám gia đinh kiêm hộ vệ đã bị hắn đánh cho ngã lăn ra đất không dậy nổi.
Hoà Yến né được cú đấm trực diện của đại hán, lộn một vòng, tung cước đá vào bụng đối phương, nhưng không may động tác lại hơi lệch một chút.
Hoà Yến cúi người nhặt những đồng bạc rơi vãi trên đất. Nàng bận rộn cả buổi tối, còn đánh nhau một trận, vất vả lắm mới kiếm được số bạc này, không thể để người khác hưởng lợi được.
Ánh trăng rơi xuống đất, rọi lên những vụn bạc và châu báu vương vãi khắp nơi. Thiếu niên cúi đầu nhặt nhạnh, trông giống hệt thư sinh trong mấy cuốn thoại bản thần quái, lạc vào tiên cảnh tình cờ thấy kho báu đầy đất nên không kìm được lòng tham muốn chiếm làm của riêng.
Nghĩ đến đây, Hoà Yến cảm thấy buồn cười liền bật cười thành tiếng.
Nàng nhặt xong bạc, liếc nhìn đám người đang nằm rên hừ hừ đông tây nam bắc trên đất, định bụng bỏ chạy thì bỗng nghe thấy một giọng nói dịu dàng vang lên: "Vị tiểu huynh đệ này, bạc của ngươi rơi này."
Hoà Yến quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy trước cửa quán rượu đã tắt đèn có một người đang đứng, là một nam tử trẻ tuổi. Hắn mặc một chiếc áo bào tay rộng màu chàm, tà áo phấp phới trong gió càng làm tôn lên dáng người thanh mảnh. Mái tóc đen được búi bằng quan ngọc lam, lông mày dài mắt nhỏ, cực kỳ ôn nhu thoát tục, phiêu dật tựa tiên tử. Hắn mỉm cười, bước lên một bước, trong lòng bàn tay có một viên bạc vụn, hẳn là lúc nãy đánh nhau Hoà Yến đã làm rơi về phía đó.
Nàng sớm đã cảm nhận được ở chỗ quán rượu còn có người khác, nhưng đối phương đã ở đó ngay từ đầu, không lộ diện cũng không có ý định tham gia vào cuộc ẩu đả này, có lẽ chỉ là người qua đường nên nàng cũng mặc kệ. Không ngờ lúc này lại chạm mặt người này.
Nam tử Hoà Yến từng gặp không ít, kiếp trước nàng vốn dùng thân phận nam nhi để giao thiệp với đàn ông. Những người nàng gặp đa phần là những kẻ dũng võ như gã đại hán đêm nay, không thể gọi là anh tuấn, càng đừng nói đến mỹ mạo. Hứa Chi Hằng thì thanh tú phong nhã, là nam tử "ưa nhìn" nhất mà nàng từng gặp, nhưng so với phong thái của nam tử trước mắt này dường như vẫn kém hơn một bậc.
Vừa rồi nàng còn nghĩ cảnh mình nhặt bạc giống hệt trong thoại bản thần thoại. Giờ nhìn lại càng thấy giống hơn, thiếu niên nghèo khổ gặp được tiên nhân thực sự, bị dung mạo của tiên nhân làm cho kinh ngạc, tiếp theo có phải là tiên nhân sẽ khai sáng linh đài cho thiếu niên này không?
Đi lại gần, nàng càng cảm thấy nam tử này thoát tục như tiên nhân trên bích hoạ bước ra. Tiên nhân thấy nàng không nói gì bèn nhắc lại một câu: "Tiểu huynh đệ?"
Hoà Yến hoàn hồn.
Nàng cầm lấy viên bạc vụn suýt bị bỏ quên từ tay đối phương, cười nói: "Đa tạ."
Nam tử kia lại cười: "Đừng khách sáo."
Hoà Yến xoay người rời đi, không hề ngoảnh lại.
Nàng đi rất nhanh, tựa như con mèo hoang lướt trên tường rào, chỉ mấy cái đã mất hút, muốn đuổi cũng không kịp nữa.
Trong màn đêm lại có người bước ra, đi đến bên cạnh công tử áo lam lúc nãy, hạ giọng nói: "Tứ công tử, thiếu niên kia…"
"Chắc là tình cờ đi ngang qua thôi, không cần bận tâm hắn." Tiên nhân mỉm cười, dường như nhớ ra chuyện gì đó thú vị, ý cười càng sâu hơn: "Khá là lanh lợi đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


