Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hòa Yến ôm bọc bạc về đến nhà. Thanh Mai vẫn chưa phát hiện ra điều gì, Hòa Yến mò mẫm trong bóng tối, úp ngược chiếc hộp nhỏ đựng son phấn trên bàn xuống cho đồ bên trong rơi ra sạch sẽ, sau đó trút hết đống bạc vụn cùng châu báu thắng được đêm nay vào rồi mới leo lên giường đi ngủ.
Có lẽ vì thắng được bạc nên tâm trạng nàng rất tốt, lại giải quyết được nỗi lo sau này, thế nên đêm nay nàng ngủ ngon đến lạ thường. Trong mơ, nàng thấy mình đang cùng các huynh đệ trong doanh trướng chơi bạc, những hán tử nơi quân doanh gân cổ gào to: "Mở! Mở!". Hòa Yến lộ vẻ khó xử, có người liền cười lớn: "Tướng quân, sao ngài lại thua nữa rồi?"
"Cả đêm nay tướng quân có thắng ván nào đâu?" Phó tướng làm bộ làm tịch lắc đầu: "Ai da, khoản này tướng quân không được rồi."
"Cút đi, cái gì mà được hay không được, chưa nghe câu đen tình đỏ bạc bao giờ à? Tướng quân đây là thất ý trên sòng bạc nhưng tung hoành vô địch chốn tình trường, tên độc thân già như ngươi thì hiểu cái quái gì!"
Hòa Yến nghe vậy liền bật cười ha hả.
Nàng đang cười thì cảm giác có người lay mình, mở mắt ra liền thấy khuôn mặt của Thanh Mai: "Cô nương mơ thấy mộng đẹp gì mà cười vui vẻ thế?"
Ánh nắng đã len qua bệ cửa sổ chiếu sáng cả căn phòng. Nàng đưa mu bàn tay lên che bớt ánh sáng chói mắt, trong lòng có chút ngạc nhiên vì bản thân lại dậy muộn như vậy.
Quả nhiên là ngày xuân dễ ngủ.
Nhớ lại giấc mộng đêm qua, nàng không khỏi thổn thức. Các hán tử năm xưa nói nàng cờ bạc tệ hại nên tình trường mới đắc ý, hóa ra lại đoán sai hoàn toàn. Nhưng xét theo một khía cạnh nào đó thì cũng chẳng sai, hiện giờ nàng có thể đại sát tứ phương ở Lạc Thông Trang, đỏ bạc thì đen tình, thảo nào nàng lại thất bại thảm hại đến mức này.
Ngoài cửa truyền đến giọng nói không vui của Hòa Vân Sinh: "Hòa Yến, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu rồi, rốt cuộc hôm nay tỷ có đi hay không?"
Từ chỗ kịch liệt phản đối lúc ban đầu cho đến khi quen với việc cùng nàng lên núi đốn củi dường như cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian, chính Hòa Vân Sinh cũng không hiểu tại sao mình và Hòa Yến lại trở nên như thế này.
"Đệ đợi ta một chút." Hòa Yến vội vàng thay một bộ y phục sạch sẽ.
Thanh Mai bưng chậu nước rửa mặt đi ra ngoài thì Hòa Vân Sinh bước vào, hắn vừa đi vừa cằn nhằn: "Sao hôm nay tỷ cứ lề mề... Hòa Yến?!"
"Chuyện gì vậy?" Hòa Yến đang buộc bao cát, vừa ngước mắt lên liền bắt gặp vẻ mặt phẫn nộ của Hòa Vân Sinh. Nàng khó hiểu hỏi: "Sao thế?"
Hòa Vân Sinh chỉ tay vào chiếc ghế: "Còn hỏi sao thế à? Tỷ tự nhìn xem là chuyện gì?!"
Giọng điệu thiếu niên vô cùng phẫn nộ, nếu lúc này trên đầu hắn có một ngọn lửa thì e rằng nó đã thiêu rụi cả căn nhà rồi. Hòa Yến nhìn theo hướng ngón tay hắn chỉ, vắt trên ghế chính là chiếc áo dài màu hạt dẻ mà nàng đã "mượn tạm" của Hòa Vân Sinh đêm qua. Sau khi trở về phòng, nàng tiện tay cởi ra ném lên ghế, sáng nay ngủ dậy vẫn chưa nhớ ra chuyện này.
Không đợi Hòa Yến kịp phản ứng, Hòa Vân Sinh đã bước tới giũ mạnh chiếc áo dài ra. Chiếc áo vốn bị Hòa Yến vò nát thành một cục, vết bẩn loang lổ, giờ bị giũ ra liền lộ rõ vết rách tơi tả như bị ai đó dùng dao rạch một đường ngay giữa thân áo, trông vô cùng thê thảm.
"Đây là quần áo mà tỷ vá cho đệ đó hả?" Hòa Vân Sinh giận sôi gan, uổng công đêm qua hắn còn cảm động một hồi, tưởng rằng người tỷ tỷ này thật lòng yêu thương đệ đệ, giờ xem ra... bà chị này đúng là do ông trời phái xuống để trừng phạt hắn mà!
"Đây là hiểu lầm, ta có thể giải thích." Hòa Yến cố gắng trấn an để đứa trẻ này bình tĩnh lại.
"Giải thích? Còn giải thích cái gì nữa? Tỷ có biết hay không..." Hòa Vân Sinh vốn đang lớn tiếng chỉ trích đầy phẫn nộ, nhưng nói đến đây giọng bỗng nghẹn lại, hốc mắt đỏ hoe: "Đây là chiếc áo dài duy nhất của đệ... Tỷ làm rách nó rồi thì đệ biết phải làm sao bây giờ?"
Hòa Yến cảm thấy đầu mình to như cái đấu.
Nàng thật sự, thật sự rất sợ nhìn thấy nước mắt của người khác, đặc biệt là khi một thiếu niên đang khí thế hùng hổ như con nghé con bỗng nhiên lại rơi nước mắt đầy tủi thân như vậy.
Hòa Vân Sinh cũng cảm thấy vô cùng uất ức.
Thiếu niên ai mà chẳng sĩ diện, nhà nghèo cũng không sao, chỉ cần hắn hiếu thuận biết lễ nghĩa, đầu đội trời chân đạp đất thì đã là một trang nam tử hán... Nói thì nói vậy nhưng lòng hư vinh thì ai mà chẳng có. Chiếc áo dài màu hạt dẻ này là do một vị sư huynh tặng cho hắn, hắn đã khâu vá và mặc nó suốt nhiều năm nay. Bởi lẽ quần áo của hắn toàn là áo ngắn quần vải thô để tiện làm việc, chỉ có chiếc áo dài này là trông ra dáng một "thiếu gia".
Y phục của Hòa Yến tuy không thể sánh bằng các tiểu thư nhà quyền quý, nhưng hễ có kiểu dáng nào đang thịnh hành thì mỗi năm nàng đều được mua một hai bộ. Hòa Tuy cưng chiều nàng nên Hòa Vân Sinh cũng chẳng thể nói gì. Nữ nhi thì yêu cái đẹp, nam nhi đại trượng phu sao có thể để ý đến mấy vật ngoài thân này chứ?
Thế nhưng ngay lúc này đây, Hòa Vân Sinh bỗng cảm thấy tủi thân vô cùng.
Hòa Yến ấp úng dỗ dành: "Cái... cái áo này hỏng rồi thì chúng ta mua cái khác, ta sẽ tìm thợ may nổi tiếng nhất Kinh thành may cho đệ một bộ mới tinh, loại có thêu hoa văn đàng hoàng nhé? Vải cũng chọn loại tốt nhất, đệ đừng... đừng khóc mà, ta đâu có cố ý... được không? Vân... Vân Sinh?"
Hòa Yến chưa từng dùng lời lẽ nhẹ nhàng dỗ dành hắn như vậy bao giờ, chẳng hiểu sao cơn giận của Hòa Vân Sinh bỗng chốc tan biến hơn một nửa, nhưng trong lòng vẫn còn chút ấm ức, hắn nói: "Nhưng chúng ta làm gì có bạc!"
"Ai bảo thế?" Hòa Yến mở tráp trang điểm ra cho hắn xem: "Chúng ta có đầy bạc đây này."
Hòa Vân Sinh vốn dĩ chỉ định liếc qua loa, nhưng khi nhìn kỹ lại thì sững sờ: "Tỷ lấy đâu ra số bạc này?"
"Hả?"
Ngay sau đó, Hòa Vân Sinh bỗng lao tới, kinh ngạc thốt lên: "Mặt của tỷ..."
Lúc nãy Thanh Mai gọi dậy, nàng dùng tay che mặt chắn nắng nên nha hoàn không nhìn thấy, nào ngờ bây giờ lại bị Hòa Vân Sinh phát hiện. Da dẻ Hòa đại tiểu thư vốn non mịn, thật sự không chịu nổi bất kỳ tác động mạnh nào. Đêm qua hình như nàng có bị ai đó đấm một quyền, nhưng cảm thấy không đau không ngứa nên chẳng để trong lòng, ai ngờ hôm nay nó lại để lại dấu vết rõ ràng thế này.
Hòa Vân Sinh vẫn gặng hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Số bạc này... rồi cả chiếc áo này nữa..." Hắn bỗng rùng mình, ánh mắt trở nên bi thương tột độ: "Tỷ..."
Thấy thiếu niên này càng nghĩ càng đi xa, Hòa Yến nhẹ nhàng cốc đầu hắn một cái: "Đệ đang nghĩ đi đâu thế hả? Đêm qua ta mặc áo của đệ đến sòng bạc, cược hai ván và thắng được ít tiền. Có kẻ muốn gây sự nên ta đã dạy cho bọn chúng một bài học, chỉ là sơ ý bị trầy xước chút thôi. Không sao đâu, ngày mai vết bầm sẽ tan ngay ấy mà."
Nàng nói nghe nhẹ tênh, nhưng lại không biết những lời này đã gây ra chấn động lớn đến nhường nào trong lòng thiếu niên trước mặt.
"Tỷ... đệ..."
Hòa Yến đi sòng bạc ư? Hòa Yến đi sòng bạc mà còn thắng tiền? Đã thế thắng tiền xong bị người ta gây sự lại còn đánh cho đối phương một trận?
Dù là chuyện nào thì Hòa Vân Sinh cũng không thể tiếp nhận nổi. Thậm chí hắn còn nghi ngờ tỷ tỷ mình có phải bị ai đánh tráo rồi hay không, tại sao lại có thể làm ra những chuyện không tưởng đến mức này.
"Đúng vậy," Hòa Yến bình tĩnh giải thích: "Vì nhà chúng ta thực sự quá nghèo nên ta muốn đến sòng bạc thử vận may xem sao, ai ngờ số đỏ thật, chắc là do ông trời phù hộ. Lúc mấy kẻ kia gây sự ta cũng sợ lắm chứ, nhưng nhờ dạo này hay theo đệ lên núi đốn củi nên sức khỏe tốt hơn nhiều, may mắn mới thắng được bọn họ."
Thấy Hòa Vân Sinh vẫn đứng ngẩn tò te, Hòa Yến nói tiếp: "Nếu đệ không tin thì cứ đến Lạc Thông Trang mà hỏi thăm xem tối qua có phải có một thiếu niên mặc áo dài màu hạt dẻ thắng được rất nhiều tiền hay không, ta đâu có lừa đệ."
Đầu óc Hòa Vân Sinh rối như tơ vò, nhưng nhìn dáng vẻ đầy tự tin của Hòa Yến thì có vẻ như những gì nàng nói đều là sự thật.
"Nhưng... nhưng mà..."
"À, đúng rồi," Hòa Yến mỉm cười: "Đã có tiền rồi thì từ nay về sau chúng ta sẽ không đi bán bánh đại nại nữa."
"Vậy làm gì?" Hòa Vân Sinh lẩm bẩm hỏi.
"Tất nhiên là đến giáo trường rồi. Vân Sinh, đệ có muốn đến học đường không?" Nàng hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)