Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ nhỏ âm lượng, Xuyên Vụ chăm chú xem, cô đã ở trong tù quá lâu, bây giờ nhìn gì cũng thấy mới mẻ.
Chỉ là không ngờ đây lại là một bộ phim máu chó.
Xem ra bất kể thời đại phát triển thế nào, thì phim cẩu huyết vẫn luôn thống trị thế giới, mãi không lụi tàn.
“Cô đang xem gì đấy?”
Tông Ngôn tỉnh lại, bước tới bên cô, thuận miệng hỏi một câu.
“Cái này, cũng khá hay đó.”
“Cái gì? Tôi không nhìn thấy.”
Xuyên Vụ nghi hoặc: “Màn hình to như thế mà anh không nhìn thấy á?”
“Cậu chưa bật chế độ chia sẻ công khai, đương nhiên tôi không thấy rồi.” Nhìn vẻ mơ màng của Xuyên Vụ, Tông Ngôn chợt nhận ra cô này đúng là không biết thật.
Hắn hơi ngạc nhiên: “Không thể nào, cô đã mua cả thiết bị Nebula số 6 rồi, cái máy xịn như thế đến cả quyền chia sẻ công khai cũng không biết mở là sao.”
Dù nói thế, Xuyên Vụ vẫn mở được chức năng đó nhờ sự hướng dẫn của hắn ta.
Kết quả là Tông Ngôn đột nhiên bật âm lượng to hơn, đến cả Tạ Ninh cũng bị thu hút chú ý.
“Cô xem gì mà cổ lỗ sĩ thế, xem phim cũ thì cũng được đi, ít ra cũng phải xem cái gì kinh điển chứ, sao lại xem cái loại vừa cũ vừa dở này...”
Xuyên Vụ liếc điểm đánh giá, 9.8 điểm, không tệ mà.
À không đúng, cô nhìn nhầm rồi.
Thang điểm là 100, hơn mười triệu người đánh giá cực thấp.
Xuyên Vụ: “... Nhưng tôi thật sự thấy hay mà.”
“Gu thẩm mỹ độc lạ thật.” Tông Ngôn lắc đầu, bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Hắn ta chuẩn bị ba phần, xem ra đã tính cả Xuyên Vụ vào rồi.
Phía Tạ Ninh chắc là đã đồng ý, cô sớm nhận ra, người quyết định trong xe này lại là người ít nói nhất.
Xuyên Vụ thì ai cho là ăn, không có chuyện khách sáo. Từ nhỏ đến lớn cô vẫn mặt dày như thế.
Tông Ngôn nấu một nồi mì ramen, cho thêm thịt hộp, bò viên, phô mai, xúc xích, kim chi và đủ thứ đồ ăn kèm khác. Hắn ta còn chiên một đĩa thịt xông khói, mỡ sôi xèo xèo, mùi thơm nức mũi.
Tuy đều là đồ ăn nhanh, nhưng hương vị cũng khá ổn.
Phần của Tạ Ninh và Xuyên Vụ là nhiều nhất, mỗi người một tô lớn đầy tràn.
Tông Ngôn thì chỉ có một tô nhỏ, một là ăn mãi món này nên mất khẩu vị, hai là vốn ăn ít.
Hắn còn mở một lọ dưa chuột muối và một lọ sốt bò, đặt giữa bàn, ai thích thì tự múc.
Đến giờ ăn, Xuyên Vụ rất nghiêm túc, mùi thơm bốc lên nóng hổi, xộc thẳng vào mũi.
Cô nghĩ, so với cơm tù thì thế này đúng là thiên đường.
Tạ Ninh ngồi đối diện cô, trong mắt lộ vẻ tò mò
Những món này có ngon đến mức đó sao? Nếu là trước kia, cô còn chẳng thèm nhìn.
Bắt chước phim nước ngoài, Xuyên Vụ làm một nghi thức cầu nguyện trước bữa ăn lạ lẫm buồn cười.
Rồi cầm đũa, múc một thìa lớn sốt bò.
Chui đầu vào tô mì, ăn rất chăm chú, cứ như đang thưởng thức cao lương mỹ vị.
Tạ Ninh và Tông Ngôn không hẹn mà cùng nuốt nước bọt, tự dưng cũng thấy đói.
Gắp một đũa bỏ vào miệng, kết quả vẫn là vị cũ thôi.
Nhưng có Xuyên Vụ ăn ngon lành, họ cũng bị lôi kéo ăn thêm mấy đũa.
“Ê, cô quê ở đâu thế, định đi đâu vậy?”
“Tôi là người tỉnh C bên cạnh, đi tìm em trai tôi.”
Xuyên Vụ vừa ăn mì vừa trả lời.
“Cô có có em trai à, cậu ấy ở đâu?”
“Ừm, chắc là ở thành phố S?”
Thành phố S, nghe vậy, động tác ăn mì của Tạ Ninh cũng chậm lại.
Tông Ngôn thì ngạc nhiên, không ngờ lại trùng hợp đến thế, hắn ta và Tạ Ninh cũng đang đến thành phố S.
Nhưng dù sao mới quen nhau được mấy tiếng, họ cũng không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu.
Bữa tối ăn rất yên bình và hài hòa, đồ ăn thừa trong nồi cũng bị Xuyên Vụ vét sạch, làm đầu bếp đỡ phải lo.
Cả lọ dưa chuột muối cũng bị cô ăn “rốp rốp” sạch sẽ, cứ như một con chuột nhắt nhỏ.
Thật đúng là con gái tuổi dở dở ương ương có thể ăn sập nhà.
Nếu không phải sốt bò quá mặn, Tông Ngôn nghĩ chắc cô cũng sẽ quét sạch luôn.
Sau bữa ăn, Xuyên Vụ chủ động đi rửa bát.
Rửa sạch tay bước ra, mới biết hai người kia định lên đường luôn.
“Ban đêm lũ xác sống sẽ hoạt động mạnh hơn ban ngày, tầm nhìn cũng kém. Nếu giờ vào nội thành, có thể gặp phải bầy xác sống.”
Ba ngày trước cô phải vất vả trăm bề mới thoát ra được.
Xuyên Vụ nhìn sang Tạ Ninh, lên tiếng nhắc nhở.
“Không sao, chúng ta sẽ không gặp đâu.”
Tông Ngôn chỉ vào màn hình trung tâm trong buồng lái, một bản đồ thông minh đang chuyển động.
Toàn bộ thành phố B được đánh dấu, thậm chí chi tiết đến từng ngôi nhà.
Những nơi xác sống đang tụ tập đều được đánh dấu màu đỏ.
Giống như bật chế độ hack, có cái này, đúng là có thể tránh.
Cô không muốn trải nghiệm lại màn chạy trốn ba hôm trước.
Bên trong xe điều hòa lạnh, đã tối rồi mà Xuyên Vụ vẫn mặc áo ba lỗ, Tông Ngôn không khỏi hỏi một câu:
“Cô không lạnh à? Đừng ham mát quá, cẩn thận cảm lạnh.”
“Không lạnh, cảm ơn anh quan tâm.”
Xuyên Vụ đúng thật không thấy lạnh, tất nhiên, cũng chẳng thấy nóng.
Chỉ là trong lòng cứ nghèn nghẹn khó chịu, hơi bực bội.
Tông Ngôn nhún vai, cũng không nói thêm. Dù sao con gái thường lì hơn con trai.
Đêm dần buông.
Trong buồng lái, Tạ Ninh và Tông Ngôn thay nhau lái xe.
Còn Xuyên Vụ thì không nói gì, cũng không đề nghị giúp.
Một là cô chưa quen xe cộ thế giới này, hai là... mới quen chưa được bao lâu, chẳng ai giao mạng mình cho người lạ cả.
Hôm sau.
Xuyên Vụ mở mắt, phát hiện họ đang dừng trước một trạm xăng.
Bên trong lảng vảng mười mấy con xác sống.
Tạ Ninh và Tông Ngôn đang rửa mặt, Xuyên Vụ cũng lấy khăn mặt lau qua loa.
“Cô từng giết xác sống chưa?”
Tạ Ninh bỗng đứng trước mặt cô, hỏi.
“Hả?”
“Cô ấy” chỉ tay ra ngoài: “Đám xác sống kia kìa.”
Xuyên Vụ gật đầu: “Rồi.”
Không nói nhiều, Tạ Ninh mở cửa bên hông, lấy ra một cây gậy bóng chày ném cho cô.
Rồi quay sang Tông Ngôn: “Anh canh xe, dọn dẹp xong thì lái xe vào.”
“Được.”
Xuyên Vụ cầm gậy bóng chày theo sau Tạ Ninh.
Tạ Ninh đi trước, cầm dao dài sắc bén, chém bay đầu một con xác sống lao đến.
Động tác dứt khoát lại đẹp mắt, nếu không phải đang giữa bầy xác sống, Xuyên Vụ thật muốn huýt sáo.
Cô theo sát, siết chặt gậy bóng chày, vận sức.
Một gậy đập nát đầu xác sống, văng tung tóe cả đống thịt vụn và dịch thể màu đỏ trắng vàng.
Một đòn hạ gục.
Xác sống cấp thấp giờ với cô cũng chỉ như chặt rau thôi, chẳng có gì thách thức.
Tạ Ninh vẫn luôn để mắt đến cô, định nếu Xuyên Vụ không kham nổi thì sẽ cứu cô.
Thấy vậy, “cô ấy” mới thu lại ánh mắt, thầm suy nghĩ, dị năng hệ sức mạnh sao?
Nhưng cô lại không có dao động năng lượng của dị năng giả.
Hai người phối hợp, nhẹ nhàng tiêu diệt hết đám xác sống, bên kia Tông Ngôn lập tức lái xe vào.
“Không tệ nha Xuyên Vụ, cô luyện qua à? Mấy chiêu hồi nãy ngầu phết đó.”
“Ái dà, bình thường thôi, top 3 thế giới.”
Xuyên Vụ đảo mắt nhìn quanh, quả nhiên thấy mấy chiếc xe bị bỏ lại.
Cuối cùng chọn một chiếc bán tải nâu, không gian rộng lại bền.
“Tông Ngôn, còn cả chị Tạ, cảm ơn hai người hôm qua đã cho tôi ngủ nhờ. Giờ tôi có xe rồi, vậy chia tay tại đây nhé? Ân tình của hai người, tiểu muội suốt đời không quên!”
Nói xong, cô còn chắp tay làm lễ.
Tông Ngôn và Tạ Ninh trố mắt nhìn cô.
Cái cô này... đúng là kiểu cổ lỗ sĩ, xem phim võ hiệp hơn trăm năm trước quá 180 phút à.
Kiểu “đứa trẻ cổ lỗ sĩ” như cô bây giờ hiếm thật.
Nhưng mà... chia tay thật sao?
Tông Ngôn hơi thấy tiếc, Xuyên Vụ rất thú vị, ở chung cũng vui.
Nhưng đã thỏa thuận từ trước, nếu không có Tạ Ninh đồng ý, hắn ta cũng sẽ không tùy tiện thêm người vào đội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)