Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tôn Mạt Thế, Bạn Trai Tôi Lại Là Đại Lão Giả Gái Chương 11: Dị Năng

Cài Đặt

Chương 11: Dị Năng

“Vậy nhé, chú ý an toàn, thượng lộ bình an.”

Ở cùng Xuyên Vụ khá hợp, Tông Ngôn không nhịn được dặn dò đôi câu.

“Ừ, còn cái này, tặng các anh, coi như quà cảm ơn.”

Cô lấy hai viên tinh hạch luôn mang trong túi ra.

Dù hai người này có dị năng hay không, thì cũng có thể dùng nó để trao đổi với dị năng giả.

Tạ Ninh và Tông Ngôn thấy hai viên tinh hạch màu xanh lục, ánh mắt thoáng thay đổi.

“Cô lấy ở đâu ra vậy? Cô cũng là dị năng giả à?”

Tông Ngôn vô cùng kinh ngạc.

Thứ này hắn đã được nghe Tạ Ninh kể, giết xác sống rồi từng moi được một hai viên.

Sau khi trở thành dị năng giả, hắn từng hấp thụ hai viên tinh trắng, nên hiểu rõ công dụng của tinh hạch.

Không ngờ Xuyên Vụ vừa lấy ra đã là hai viên, còn là loại hiếm thấy, màu xanh lục.

“Giết xác sống, moi được từ trong đầu ra, còn dị năng… hình như tôi không có?”

Cũng không phải chưa thử hấp thụ, nhưng dù có làm thế nào thì hai viên tinh hạch ấy cũng không hề thay đổi.

Cô đoán có thể là mình chưa có dị năng, hoặc chưa thức tỉnh.

Dù sao thứ này cũng không phải không tìm được.

Tối qua Tông Ngôn và Tạ Ninh đã giúp cô rất nhiều, giờ mang ra làm quà cảm ơn cũng hợp lý.

“Cô vẫn nên giữ lại thì hơn, cái này có tác dụng rất lớn, lại là màu xanh hiếm thấy, biết đâu sau này lại dùng được.”

Hắn và Tạ Ninh đã giết không biết bao nhiêu xác sống, mà tìm được tinh hạch còn hiếm hơn nữa.

Phần lớn đều là màu trắng hoặc xám, màu xanh rất ít gặp.

Đã vậy rồi, từ chối thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Tông Ngôn cảm ơn rồi cất vào túi.

Còn chia thế nào, không phải chuyện của cô.

Cô lấy xe bán tải ra, cùng hai người đi đổ đầy xăng, như lần trước, đổ đầy vài thùng lớn cất vào cốp sau.

Gần trạm xăng thường có siêu thị mini, Xuyên Vụ tìm được một con dao thái và dao gọt trong bếp nhỏ.

Còn tìm được một chiếc túi da màu đen ở quầy, cô bỏ hết đồ vào.

Tiện tay nhét thêm chút đồ ăn chống đói và nước uống, đề phòng có khi gặp nguy hiểm phải bỏ xe sẽ có cái dùng, tránh bị đói tiếp.

Tiếp theo là càn quét toàn bộ, Xuyên Vụ cùng Tạ Ninh và Tông Ngôn chia nhau dọn, gần như quét sạch siêu thị mini.

Đang đứng bên xe sắp xếp đồ, Tạ Ninh xách một cái túi đen đi tới.

“Có chuyện gì không, chị Tạ?”

“…Cái này cho cô.”

“Cô ấy” đưa chiếc túi vải đen trong tay cho Xuyên Vụ, cầm lên nặng trĩu.

Xuyên Vụ mở ra, phát hiện bên trong là một thanh trường đao chưa từng dùng.

Lưỡi dao đặt dưới ánh mặt trời ánh lên tia sáng lạnh lẽo, độ sắc bén có thể thấy bằng mắt thường.

Chỉ có bậc thầy rèn vũ khí mới có thể làm ra món vũ khí tuyệt hảo thế này.

Nếu sử dụng đúng cách, tuyệt đối là một vũ khí mạnh.

Chỉ liếc một cái đã khiến tim cô rung động.

Nếu không vì điều kiện hạn chế, ai mà muốn mãi dùng gậy sắt với dao bếp chứ.

“Chị Tạ ơi, chị tốt quá đi mất. Ân tình này, tôi thật sự…”

“Được rồi, khỏi cần cảm ơn, tôi đi đây.”

Rõ ràng chỉ là gặp thoáng qua, chính Tạ Ninh cũng không hiểu sao mình lại đặc biệt đến đó đưa thanh đao cho cô.

Nhưng đã muốn làm thì cứ làm thôi, cần gì lý do.

Đi được nửa đường, “cô ấy” lại quay đầu.

Đứng trước mặt Xuyên Vụ, nói: “Đừng gọi tôi là chị Tạ, tôi tên Tạ Ninh.”

“À à, được thôi.”

Trong đầu chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ toàn nghĩ tới con dao vừa nhận, Xuyên Vụ ngoan ngoãn gật đầu.

Chờ Tông Ngôn chào tạm biệt xong, xe

RV rời đi, không còn thấy bóng dáng nữa.

Lúc này Xuyên Vụ mới vỗ trán, giọng vẫn còn khó tin: “Trời ạ, Tạ Ninh!”

Còn cả cái tên Tông Ngôn nữa, cô cố nhớ lại, cuối cùng cũng nghĩ ra.

Tông Ngôn chẳng phải là một trong những đồng đội của nữ chính Tạ Ninh trong nguyên tác sao?

Dị năng hệ chữa trị, vai trò bảo mẫu, green flag của nữ chính.

Năm đó trong phần bình luận, từng có độc giả suy đoán Tông Ngôn rất có khả năng sẽ là chính cung tương lai.

Chỉ tiếc là Quân Vương hữu tình, Thần Nữ vô tâm.

Tới lúc Xuyên Vụ ngừng theo dõi, nữ chính vẫn chỉ coi Tông Ngôn là bạn.

Hôm qua không nghĩ ra, chủ yếu là do thời gian quá lâu.

Ai còn nhớ nổi tên nhân vật phụ trong truyện đã đọc gần mười năm trước chứ?

Cũng không ngờ, tiện đường bắt xe lại gặp được nhóm nhân vật chính.

Nhưng nữ chính quả thật không hổ là nữ chính, y chang như mô tả trong truyện, ngầu muốn chết.

Còn tặng cho cô một thanh đao xịn.

Quyết rồi, sau này nữ chính chính là chị gái cùng cha khác mẹ của cô.

Tâm trạng rất tốt, Xuyên Vụ đặt con dao lên ghế phụ, vừa lên xe đã tiện tay bật điều hòa.

Thời tiết ngày càng nóng, chỉ cần điều kiện cho phép, cô chưa từng làm khổ bản thân.

Chỉ là… là cô ảo giác sao?

Xuyên Vụ nhíu mày, xoè hai tay ra nhìn.

Từ sau khi bò ra từ đống đổ nát hôm qua, cô luôn cảm thấy cơ thể mình có gì đó là lạ.

Nhắm mắt, tập trung tinh thần.

Chợt, đầu ngón tay trỏ tay phải hiện lên một ngọn lửa màu lam sẫm.

Xuyên Vụ nhìn với ánh mắt dò xét, thì ra lý do ngủ liền ba ngày không dậy được là vì đang thức tỉnh dị năng.

Ngọn lửa rất nhỏ, nhưng cháy cực kỳ ổn định, không bị ảnh hưởng bởi ngoại vật.

Kỳ lạ nhất là cô không hề cảm thấy nóng, ngược lại còn thấy lạnh từ trong ra ngoài.

Xuyên Vụ thử chạm vào, lạnh buốt, không hề bỏng.

Hoặc có thể nói, nó không gây hại với cô.

Cô mở một chai nước, thử dập lửa, nhưng ngọn lửa chẳng lay động chút nào.

Lấy ra một tờ giấy, còn chưa chạm vào, chỉ cách hơn mười cm đã hóa thành tro bụi.

Xuyên Vụ lại thử thêm vài thứ khác, không thứ nào thoát khỏi số phận thành tro.

Cả sắt thép, trong vài giây đã tan chảy thành nước.

Wow, lợi hại thế này cơ à.

Cô thử biến đổi hình dạng, chẳng bao lâu, ngọn lửa trong tay đã biến thành hình ngôi sao năm cánh.

Thử làm lớn thêm chút, không ngờ không kiềm được, bùng phát quá mạnh suýt nữa đốt thủng nóc xe.

Xuyên Vụ: “…”

Không tiếp tục nghịch nữa, vì cô cảm thấy mình bỗng dưng kiệt sức, chắc là do sử dụng dị năng quá đà.

Ăn chút gì đó mới hồi phục được phần nào, tâm trạng vui vẻ khởi động xe lên đường.

Giờ cô cũng là người có dị năng rồi.

Nửa tháng sau.

Xuyên Vụ đến được thủ phủ tỉnh Nam, thành phố H.

Dọc đường cô giết không ít xác sống, moi ra được hơn mười viên tinh hạch trắng và tinh hạch xám, còn có ba viên xanh lục.

Đều đã hấp thụ để nâng cấp dị năng, loại cao hơn thì vẫn chưa gặp.

Cũng gặp không ít người đi đường, có kẻ dã tâm bùng phát, thấy cô gầy yếu liền muốn cướp xe.

Kết cục đương nhiên là trả giá bằng mạng sống.

Có kẻ đạo đức giả, muốn ăn chực, lợi dụng cô.

Nhưng Xuyên Vụ là ai nào, cô không muốn, chẳng ai trói buộc được cô.

Dọc đường gió bụi mịt mù, đồ ăn cũng sắp cạn, cô ăn hết sức mình, chẳng hề tiết kiệm.

Vốn dĩ cuộc sống đã khó khăn, nếu cả chuyện ăn uống cũng không thỏa mãn được, chẳng phải càng thảm hơn sao?

Nên cô muốn ăn là ăn, đáng ra đủ ăn một tháng, cô ăn nửa tháng đã hết.

Lái xe vào nội thành, dọc đường có thể thấy xác xác sống chất thành núi.

Trên đường, trên tường, trên xe bỏ hoang đều phủ một lớp máu đen sẫm đã khô cứng.

Thậm chí còn thấy cả nội tạng người đã khô quắt nằm rải rác.

Công viên thiếu nhi từng đầy tiếng cười, trên đu quay vẫn còn treo thi thể người lớn và trẻ con.

Tường các tòa nhà dày đặc vết đạn bắn, có thể thấy nơi đây từng xảy ra trận chiến khốc liệt.

Hiện tại chỉ còn vài con xác sống lác đác, không đáng sợ.

Xuyên Vụ thu lại ánh mắt, nhìn bảng chỉ đường, biết phía trước vài trăm mét có một trung tâm thương mại lớn, định nghỉ qua đêm ở đó, tiện thể bổ sung vật tư.

Còn phải tìm chỗ tắm nữa, lần cuối tắm đã ba ngày rồi thì phải.

Bật điều hòa giữa mùa hè mà cô còn cảm thấy mình sắp thối rồi.

Tòa nhà Ngân Hoa.

Đậu xe ở tầng hầm, Xuyên Vụ dọn sạch lũ xác sống ở đây.

Xác định không bỏ sót con nào mới đi lên.

Tòa nhà này là trung tâm thương mại khổng lồ, mỗi tầng một chức năng.

Siêu thị ở tầng một, nhà hàng tầng bốn.

Vẫn nên đi siêu thị, đồ trong nhà hàng chắc ôi hết rồi.

Cửa vào còn rỉ nước, chưa cúp điện, đèn vẫn sáng.

Chỉ là hàng hóa rơi vãi khắp nơi, nhiều kệ trống trơn, cô không bất ngờ, chắc đã có người tới rồi.

Nhưng siêu thị lớn thế này, không có dị năng không gian thì không thể mang hết đi nổi.

Xuyên Vụ như sói lạc bầy cừu, tiện tay lấy một hộp kem ăn.

Chính là mùi vị này, giữa mùa hè, bao lâu rồi cô chưa được ăn đồ lạnh.

Đi một vòng, ngoài vài xác người, cô không thấy thứ gì còn “sống”.

Vậy thì tạm thời không có nguy hiểm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc