Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tôn Mạt Thế, Bạn Trai Tôi Lại Là Đại Lão Giả Gái Chương 9: Hét To Như Gọi Tạ Chân To

Cài Đặt

Chương 9: Hét To Như Gọi Tạ Chân To

Người Xuyên Vụ quá bẩn, nếu cứ thế mà lên xe thì chẳng khác gì tăng thêm gánh nặng vệ sinh không cần thiết.

Hơn nữa, Tạ Ninh có chút sạch sẽ thái quá.

“Cô ấy” đã khó chịu với Xuyên Vụ như thế này lâu lắm rồi.

Ra hiệu bằng ánh mắt với người bên cạnh, Tông Ngôn lập tức hiểu ý ngay.

Vài phút sau, Tông Ngôn xách theo xô nước sạch và bánh xà phòng, tay còn lại cầm theo cả một túi đồ, từ áo khoác đến tất giày, cái gì cũng có.

“Cô vận may cũng tốt đấy, hôm kia bọn tôi vừa đi ngang qua một trung tâm thương mại, lấy được không ít đồ. Mau đi tắm đi.”

“Đúng là người tốt vẫn còn nhiều, cảm ơn anh chị nha.”

Thật ra bản thân Xuyên Vụ cũng đang cố nhịn, tuy cô không mắc bệnh sạch sẽ, nhưng cũng không phải kiểu người không biết yêu quý bản thân. Bẩn như vậy đúng là không dễ chịu gì.

Chẳng qua trước đó không có điều kiện để làm sạch, giờ có cơ hội rồi, cô xách đồ chạy vù vào nhà vệ sinh công cộng.

Nhà vệ sinh công cộng có vòi nước, mùa hè cô cũng chẳng để tâm nóng hay lạnh, thoải mái tắm một trận ra trò.

Nửa tiếng sau, Xuyên Vụ thay da đổi thịt.

Cô lau khô tóc, xách xô bước ra ngoài.

Hai người kia không còn ở đó, chắc là đã quay lại xe.

Tóc lau khô xong, cô vuốt hết ra sau đầu, mái tóc ướt ép sát, để lộ vầng trán đầy đặn.

Cô đứng ở cửa gõ hai cái: “Anh chị, em lên xe được không?”

“Cô rửa xong rồi hả? Lên đi. Ấy, cô này, rửa sạch rồi nhìn cũng ra dáng người đấy chứ.”

Xuyên Vụ: “……”

Gì mà ra dáng người, cô vốn là người mà, được chưa?

Tông Ngôn đúng là có phần bất ngờ, không ngờ người này lại trông cũng khá xinh.

Khác với Tạ Ninh, Xuyên Vụ thuộc kiểu có vẻ ngoài tuấn tú thanh tú, đôi mắt đào hoa ẩn chứa tình cảm.

Nếu cô muốn, đảm bảo khiến bao cậu trai trẻ phải rung động.

Ngoài việc hơi gầy ra thì chẳng có điểm nào đáng chê, trông còn rất có thần sắc.

Nói theo cách của người già thì, kiểu con gái này đúng là khiến người ta yêu quý.

Chủ yếu là trước đó Xuyên Vụ quá lôi thôi, hắn ta thật sự không nhìn ra gương mặt đẹp thế này.

Tạ Ninh đang ngồi yên, liếc mắt nhìn thấy Xuyên Vụ thì bất giác nhìn lâu thêm vài giây.

Đến khi ý thức được mình nhìn hơi lâu, lại âm thầm dời mắt đi chỗ khác.

“Cái này để đâu vậy, ông anh?”

Tông Ngôn đặt xô và khăn vào nhà vệ sinh, Xuyên Vụ ngồi xuống cạnh hắn ta, đối diện chính là Tạ Ninh.

Nhìn gần, chị này còn đẹp hơn. Quả nhiên Nữ Oa nặn người cũng thiên vị thật đấy.

Tạ Ninh bất ngờ đứng dậy, lấy trong tủ lạnh một lon nước ngọt, chào một tiếng rồi trở về ghế lái.

“Đừng để ý, tính cô ấy là vậy đó.”

Xuyên Vụ dĩ nhiên không để tâm, ở trong tù lâu như thế, kiểu người nào mà cô chưa từng gặp?

Huống chi người ta còn cho cô ở nhờ, tính tình thế này cô hoàn toàn có thể bao dung.

“Này ông anh, em đói quá, giúp người thì giúp cho trót, cho em ít đồ ăn được không?”

Xuyên Vụ xoa bụng, cô là kiểu người mà nếu cho ba phần mặt mũi là dám mở cả tiệm nhuộm.

Một câu “ông anh” hai câu “ông anh”, Tông Ngôn cảm thấy mình sắp bị cô chọc cho tức chết, cảm giác như già đi cả chục tuổi.

Nhưng hắn ta vẫn đứng dậy, pha cho cô một bát mì ăn liền, thêm một cây xúc xích và một lon nước ngọt.

Chừng đó thì chắc chắn không đủ cho cô ăn no, nhưng đang ở nhờ người ta mà, Xuyên Vụ cũng không phải loại mặt dày vô sỉ.

Hai người này đã tốt bụng cho cô tá túc, thế là quý lắm rồi.

Tông Ngôn ngồi đối diện, nhìn cô ăn ngấu nghiến, chẳng hiểu sao cũng thấy… đói theo.

Rõ ràng lúc nãy mới ăn trưa xong mà.

“Tôi họ Tông, cô ấy họ Tạ.” Tông Ngôn chỉ về phía ghế lái.

Rồi chống tay lên cằm, hỏi: “Cô tên gì?”

“Ừ, đúng rồi.”

“Xuyên Vụ… Wow, tên cô nghe hay thật đấy.”

Tông Ngôn cảm thán, cái tên này rất thanh thoát.

“Mẹ tôi đặt đấy. Tên anh cũng hay.”

Tông Ngôn: “……”

Cô chỉ biết họ tôi thôi mà, sao kết luận tên tôi hay được?

Người này đúng là nói gì cũng được, nhưng có khi do hợp gu nên Tông Ngôn lại không thấy ghét, thậm chí còn thấy khá hợp nói chuyện.

Tạ Ninh đang bóp bẹt vỏ lon nước ngọt đã uống hết, câu chuyện của hai người phía sau đều lọt hết vào tai.

Xuyên Vụ…

Cô ăn sạch sẽ cả tô mì, ngay cả nước cũng không chừa, còn tiện tay dọn luôn rác.

Nhìn dáng vẻ vẫn còn thòm thèm của cô, Tông Ngôn lấy ra từ túi một thanh sô-cô-la đưa cho.

“Cái này ngon lắm, là loại tôi thích nhất, cho cô đấy.”

“Cảm ơn, anh Tông.”

Tông Ngôn: “……”

Không biết là lần thứ mấy thấy cạn lời, nhưng lần này hắn ta thật sự không chịu nổi nữa.

“Cô cứ anh anh mãi, cô bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mười tám, vừa tròn tháng trước đó.”

Xuyên Vụ đắc ý nhìn hắn ta.

Tuy trước khi xuyên không thì không phải, nhưng bây giờ cô đã có một thân thể mới, tuổi tác dĩ nhiên cũng tính theo thân thể này.

Dù đời trước cô cũng không già lắm, nhưng được ‘trẻ lại’, trải nghiệm lại tuổi thanh xuân, ai mà không thích chứ?

Chậc, vậy đúng là có thể gọi hắn ta là anh rồi.

“…Tôi cũng mới hai mươi ba, cô đừng gọi tôi là anh nữa, cứ gọi tên tôi đi, tôi tên Tông Ngôn.”

“Được thôi, Tông Ngôn.”

Xuyên Vụ rất dễ nói chuyện, dù cô thấy gọi anh nghe oai phong hơn.

Hai người lại nói thêm vài câu, Xuyên Vụ bắt đầu thấy buồn ngủ, từ từ gục xuống bàn mà ngủ mất.

Tông Ngôn cũng không đánh thức cô, quay lại ghế phụ lái.

Bọn họ vốn định dừng ở đây một lát, không ngờ chỗ này lâu như vậy vẫn không thấy bóng dáng xác sống đâu.

Vì vậy, Tạ Ninh quyết định nghỉ thêm một thời gian nữa rồi mới tiếp tục lên đường.

Đóng cửa sổ và cửa xe, bật chế độ bảo vệ tự động, mỗi người đều chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy, đèn trần đã sáng, Xuyên Vụ theo phản xạ nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng bị rèm che mất.

Kéo rèm ra, cô nhận ra mình ngủ hơi lâu, trời đã tối rồi.

Khát khô cả họng, cô dụi mắt, đứng dậy đi đến khoang lái định hỏi Tông Ngôn xin chai nước uống.

Nhưng Tông Ngôn vẫn nghiêng đầu ngủ say, không có dấu hiệu tỉnh lại.

Còn Tạ Ninh, từ lúc Xuyên Vụ vừa đứng lên đã mở mắt rồi.

Cô lặng lẽ nhìn qua gương chiếu hậu, theo dõi từng bước chân của Xuyên Vụ đi đến.

“Có chuyện gì?”

“Chị Tạ, em xin lấy chai nước uống, em khát quá.”

Tạ Ninh: “……Tự lấy đi.”

Chị Tạ đây là lần đầu có người gọi cô như thế, mà giọng điệu của Xuyên Vụ lại giống hệt như đang gọi Tạ chân to.

“Ồ, cảm ơn nha.”

Được cho phép, Xuyên Vụ cũng không nán lại làm gì, vì Tạ Ninh nhìn kiểu gì cũng không phải người thích tám chuyện.

Đúng là một mỹ nhân nạnh nùng.

Cô ừng ực uống hết cả chai, cảm thấy dễ chịu hơn hẳn, rồi tiện tay vứt chai vào thùng rác, mở khóa chiếc vòng đeo tay của mình.

Cô vẫn là người ngoại đạo, vòng tay này còn hiện đại hơn cả điện thoại đời trước của cô, chức năng vô cùng phức tạp.

Nhưng có kết nối mạng hay không thì vẫn có thể nhận ra, bây giờ đang ở chế độ ngoại tuyến.

Chắc là hết cước rồi, mà giờ tận thế đến nơi, có khi chẳng còn cách nào nạp nữa.

Xuyên Vụ mày mò khắp nơi, chỗ này bấm một cái, chỗ kia lướt một chút.

Dù ngoại tuyến thì vẫn còn dùng được nhiều chức năng, cô vô tình tìm được một app xem phim của quốc gia này, thử mở một bộ phim lên.

Công nghệ trong đó hiện đại đến không tưởng, ở thế giới cũ của cô thì chắc cũng phải thuộc thể loại phim viễn tưởng của thế kỷ tương lai.

Không ngờ đây lại là tác phẩm từ năm 2100, tức là… tám mươi năm trước!

Nhưng cô nghĩ lại suốt quãng đường vừa rồi, tuy không nhìn kỹ, nhưng từ điện thoại, xe cộ, cho đến công trình ven đường, tất cả đều có cảm giác cyberpunk vượt xa thế giới trước kia.

Cốt truyện cụ thể cô không nhớ lắm, nhưng trình độ công nghệ ở thế giới này hẳn đã vượt xa thời đại trước của cô rất nhiều.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc