Nhìn bóng dáng mảnh mai của Phượng Sanh biến mất sau bình phong, Chu ma ma nghiêng đầu nói với lão phu nhân: “Thiếu phu nhân đúng là người thông minh.”
Chu ma ma thở dài, ánh mắt thoáng lộ vẻ lo lắng.Lão phu nhân lại nói: “Nó là đứa thông minh, mong rằng nó mãi giữ được sự thông minh ấy.”
Chu ma ma nhẹ giọng hỏi: “Vậy chờ tứ thiếu gia khảo hạch xong trở về?”
Vừa thốt ra miệng, Chu ma ma đã ý thức được mình lỡ lời, vội vàng im lặng. Đúng lúc đó, từ ngoài cửa truyền vào một tiếng gọi mềm mại, nghe như giận mà không giận, khiến nét mặt lão phu nhân thoáng lộ vẻ bất đắc dĩ.
“Ngoại tổ mẫu!”
Lão phu nhân nhíu mày: “Lại làm sao nữa đây?”
Vừa nói, bà vừa phất tay ra hiệu cho đám nha hoàn bà tử trong phòng lui xuống.
Vương Nguyệt Nhi lao vào lòng bà, vẻ mặt đầy bất mãn, giọng không cam lòng:
“Nguyệt Nhi chỉ muốn biết, vì sao ngoại tổ mẫu đột nhiên lại đối tốt với nàng như vậy? Người xưa nay vốn chẳng ưa nàng kia mà!”
Lão phu nhân quả thật không ưa Phương Phượng Sanh, không chỉ vì nàng có tính cách lạnh nhạt, mà còn bởi nàng là người đã gả cho tôn nhi mà bà yêu thương nhất – Tôn Văn Thành.
Năm xưa, điều bà mong mỏi nhất là có thể tác hợp đứa cháu gái cưng của mình với tôn nhi yêu quý, ai ngờ nửa đường lại nhảy ra một Phương Phượng Sanh, phá hỏng chuyện tốt mà bà đã tính toán bấy lâu. Vậy thử hỏi, bà sao có thể yêu thích nàng cho được?
Thực ra nói cho đúng, Phương Phượng Sanh cũng không thể xem là "nửa đường nhảy ra". Nàng và Tôn Văn Thành vốn đã có hôn ước từ sớm, chỉ là hôn ước ấy định ra quá vội vàng, quá qua loa.
Nhắc đến chuyện này, phải nói đến phụ thân của Tôn Văn Thành – Tôn Khánh Hoa, cũng chính là nhị lão gia Tôn gia.
Năm đó, Tôn Khánh Hoa rời quê đến Hàng Châu tham gia kỳ thi hương ba năm một lần. Trên đường, ông gặp Phương Ngạn – một tú tài cũng đang trên đường dự thi. Hai người đồng chí hướng, trò chuyện hợp ý, rất nhanh liền trở thành bạn tri kỷ.
Trùng hợp thay, cả hai đều đã có vợ và có con. Một người sinh con trai, một người sinh con gái. Trong một lần cùng nhau uống rượu, hai người cao hứng bèn định ra mối hôn sự cho hai đứa nhỏ, còn trao đổi tín vật để làm tin.
Sau kỳ thi năm đó, Tôn Khánh Hoa đỗ bảng vàng, vinh quy bái tổ. Còn Phương Ngạn lại trượt thi, buồn bã trở về quê.
Về sau, Tôn Khánh Hoa tiếp tục vào kinh ứng thí kỳ thi mùa xuân hai tháng sau, đỗ đạt bảng vàng, danh vang thiên hạ, rạng rỡ vinh hoa. Còn Phương Ngạn vì mưu sinh, cũng vì tuân theo truyền thống gia tộc, đã từ bỏ con đường khoa cử, trở thành du sĩ phiêu bạt khắp nơi.
Rõ ràng cùng nhau lên đường ứng thí, nhưng kết cục lại khác nhau một trời một vực – một người vinh hiển như mặt trời giữa trưa, một người lận đận nơi đáy cốc. Thật khiến người ta không khỏi cảm thán, tiếc nuối khôn nguôi.
Sau đó, hai người cũng từng giữ liên lạc, nhưng vì Phương Ngạn là du sĩ, không nơi cố định, quan hệ dần dần nhạt phai.
Mười mấy năm xa cách, Tôn Khánh Hoa sớm đã quên mất lời đính ước bâng quơ thuở ban đầu. Người trong Tôn gia cũng chẳng ai hay biết chuyện này. Nào ngờ sau hơn mười năm, Phương Ngạn lại đích thân tìm tới tận cửa, yêu cầu Tôn Khánh Hoa thực hiện lời hứa năm xưa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
